Đạo (Dịch) – Chương 2606

Trầm mặc nửa ngày, hắn chậm rãi ngẩng đầu, trong mắt lại mang theo thần thái kiên định, hắn áp chế kinh nghi bất định trong nội tâm. Thế cục trước mắt hắn vẫn bị nhốt trong mê cung của thần miếu, nếu lần này không ra sức liều mạng, mặc dù tạm thời bình yên vô sự nhưng sau đó sẽ tràn đầy nguy cơ! Lui một vạn bước, mặc dù hắn có thể sống sót bình yên nhưng kết cục cuối cùng của hắn chính là biến thành cái xác không hồn du đãng trong mê cung, kết quả tinh thần sụp đổ, kết cục như vậy sống không bằng chết. Nếu như thế mạo hiểm một phen thì thế nào, còn khá giả hơn chờ đợi tử vong hàng lâm.

Linh quang bùng lên, thân ảnh Tiêu Thần tiếp tục tiến lên phía trước, trên gương mặt hắn mang theo thần thái kiên định, trong mắt đã có quyết định của mình.

Bất kể như thế nào, hiện tại hắn không có đường lui.

Trong phạm vi hơn mười dặm, quảng trường thần miếu rộng mười dặm sạch sẽ như gương đã nhuộm đỏ máu tươi, vào lúc này máu tươi không ngừng khuếch tán ra chung quanh, địa vực chiếm lĩnh cực rộng. Màu sắc huyết tinh chiếu rọi, mặt đất sinh ra huyết quang sáng bóng, từ đó tăng thêm vài phần lạnh lùng, nhìn nó chẳng khác gì hồ nước bằng máu. Nam tử lãnh khốc đứng lên, hắn yên tĩnh cắn nuốt huyết nhục, ở bên cạnh hắn đã có xương cốt chồng chất thành núi, máu tươi loang lỗ, huyết khí trùng thiên tràn ngập cả phiến không gian, người nào ngửi thấy cũng phải kinh hãi, sợ hãi gân như buồn nôn.

Đám thần miếu hủy diệt giả đang nằm trên mặt đất, đã biến mất hơn hai mươi đầu, tất cả đều vào bụng của nam tử lãnh khốc, thân thể khô cạn của hắn đã được tẩm bổ, cũng dần dần khôi phục lực lượng dĩ vãng, trong người hắn chậm rãi sinh ra khí tức lạnh như băng và hung hãn, hắn như hung thú lãnh khốc chậm rãi há to miệng chờ thôn phệ con mồi.

Nam tử trung niên không ngừng cắn nuốt, miệng của hắn đẫm máu và huyết nhục, huyết nhục trợ giúp gia tăng lực lượng của hắn. Làm xong việc này, hắn chậm rãi đứng dậy và tiện tay ném một khối xương sườn sang bên cạnh.

Tiếng vang nhỏ sinh ra, vài giọt máu tươi đỏ thẫm bắn vào trường bào của hắn. Hắn chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt nhìn sang hướng Thần Cơ tử và Tội Ác Quân Chủ, đôi mắt lạnh như băng sắc bén như mũi tên, hai người cảm thấy lông tơ sau lưng dựng đứng.

Sắc mặt bọn họ biến hóa, gương mặt vô cùng âm trầm, trong mắt mang theo thần thái bất an. Bọn họ bị hai đầu thần miếu chung kết giả dây dư, hiện tại đầu thần miếu chung kết giả thứ ba đã khôi phục lực lượng, nếu như hắn ra tay, cuộc chiến này sẽ xấu đi. Trong mắt Tội Ác Quân Chủ sinh ra thoái ý, tuy hắn ý đồ nhúng chàm thần miếu, thậm chí muốn thu vào trong tay nhưng không muốn dùng tính mạng mạo hiểm. Thần Cơ tử chau mày, sắc mặt tuy ngưng trọng nhưng trong mắt không có quá nhiều sợ hãi, vào lúc này hắn đang do dự, không biết trong lòng lão quái đang suy nghĩ cái gì.

Nam tử lãnh khốc lên tiếng, đây là lần đầu tiên hắn lên tiếng, lời nói hơi khàn khàn, lạnh như băng không mang theo chút tình cảm trong đó.

- Kẻ tà ác xông vào, các ngươi khinh nhờn tôn nghiêm thần miếu, phải trả cái giá bằng tử vong, vong hồn vĩnh viễn bị phong trấn trong thần miếu, thừa nhận thống khổ vĩnh viễn, luân hồi hàng tỉ vạn năm không được siêu thoát!

Hắn nói xong liền tiến lên phía trước một bước, hắn bước vào vũng máu tươi sinh ra âm thanh lõm bỏm.

Đột nhiên hắn quay đầu lại, bỗng nhiên nhìn thông đạo bên trái quảng trường thần miếu, trong mắt xuất hiện hàn quang ác liệt.

Ngay sau đó tiếng bước chân vang lên một đạo thân ảnh cao ngất xuất hiện, người đến chính là Tiêu Thần! Ánh mắt của hắn nhìn chung quanh, sau khi nhìn rõ tình cảnh trước mặt, hắn chưa kịp vui sướng nhưng trong nội tâm đã chấn động không nhỏ.

Lúc này Thần Cơ tử cùng Tội Ác Quân Chủ cũng không như hắn dự đoán, chính thức làm hắn khiếp sợ chính là hai lão quái lâm vào khổ chiến, cũng không chiếm thượng phong trong tranh đấu. Quả nhiên trong thần miếu có thủ vệ mang theo lực lượng chống lại tu sĩ Đạp Thiên cảnh! Đúng lúc này nội tâm hắn ngạc nhiên, bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn thấy rất nhiều thần miếu hủy diệt giả bảo vệ xung quanh nam tử lãnh khốc, tuy người này hình dáng lạ lẫm nhưng hắn cũng biết rõ áo bào đỏ thẫm trên người đối phương, hơn nữa hắn cũng cảm thụ qua ánh mắt lạnh như băng đó.

Thây khô!

Nam tử lãnh khốc mặt không biểu tình chính là thây khô cắn nuốt huyết nhục Liệt Nguyên sạch sẽ! Hiện tại lực lượng của hắn tăng vọt vô số lần, ánh mắt lạnh lùng như băng làm tâm thần Tiêu Thần đau đớn giống như bị xé rách! Chỉ ánh mắt đã có uy năng đáng sợ như vậy, lực lượng của thây khô còn đáng sợ cỡ nào, bởi vậy có thể thấy được lốm đốm!

Tiêu Thần không tự chủ lui về phía sau một bước, tính cả thây khô biến thành nam tử, nơi này có chí ít ba thần miếu chung kết giả có lực lượng sánh ngang tu sĩ Đạp Thiên cảnh, đủ để chiếm cứ thượng phong tuyệt đối. Nếu như nam tử ra tay với hắn, hắn sẽ không chút do dự lui về trong thông đạo.

Cũng may mắn chuyện này không xảy ra, nam tử lãnh khốc chỉ tay vào Tiêu Thần và nói:

- Giết chết hắn!

Mấy chục con đầu thần miếu hủy diệt giả bên cạnh gào thét, thân ảnh hóa thành hào quang xông tới, hoảng sợ vô tận khi đối diện nam tử lãnh khốc lúc trước đều hóa thành tàn khốc và bạo ngược đáng sợ.

Bá!

Nam tử lãnh khốc tiến lên một bước, thân ảnh của hắn tới gần Thần Cơ tử, trong cảm ứng của hắn thì lão quái có uy hiếp lớn nhất với thần miếu, hiển nhiên phải thanh trừ uy hiếp lớn nhất đầu tiên.

Nội tâm Tiêu Thần thả lỏng một chút, chỉ cần không phải nam tử lãnh khốc tự mình ra tay thì hắn tự nhận có nắm chắc bảo vệ tánh mạng của mình.

Lúc này trong mắt hắn sinh ra dị sắc, hắn bước chân phải về phía trước một bước, thân ảnh của hắn lao vào thông đạo bên phải của chủ điện. Hắn đi vào bên phải chủ điện, hắn muốn tránh lui khỏi khu vực tu sĩ Đạp Thiên cảnh chém giết lẫn nhau, trong đó còn che gâấu thâm ý khác, hắn muốn biết phía bên phải của thần miếu có phải có mảnh vỡ thứ ba hay không! Tiêu Thần không biết mảnh vỡ là thứ gì nhưng trực giác nói cho hắn biết, hắn phải tìm được mảnh vỡ thứ ba trước khi Thần Cơ tử, Tội Ác Quân Chủ và ba đầu thần miếu chung kết giả kết thúc chiến đấu, có lẽ vào thời khắc âấu chốt sẽ bảo vệ tính mạng của hắn! Ý niệm này vừa xuất hiện trong đầu của hắn, thực sự không phải là mới có gần đây, mà là nó in hằn trong thần trí của hắn càng ngày càng rõ ràng. Cho nên hắn phải có quyết định.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...