Đạo (Dịch) – Chương 2570

Ngụy Trưng sử dụng Quỷ Nô bị Tội Ác Quân Chủ xóa đi, khi đó hắn đã bị thương, về sau đấu pháp một lúc, lại đuổi giết từ Tội Ác Chi Thành đến nơi này, thương thế trong người hắn vẫn tồn tại nhưng bị tu vi cường hãn của hắn áp chế không bộc phát.

Lúc này một viên Huyết Bồ Đào sụp đổ đã làm hắn trọng thương, ngay sau đó thương thế hắn áp chế cũng bạo phát ra ngoài! Hai lần thương thế điệp gia tạo thành tổn thương càng ngày càng nghiêm trọng.

Ngụy Trưng có cảm giác bị lừa gạt, hắn cho rằng mình có thể nắm lấy tất cả nhưng cuối cùng hắn bị người ta tát vào mặt, mặt mũi mất hết.

Hắn rất tức giận, bộ ngực phập phồng lên xuống nhưng hắn cũng không phài là kẻ bị tâm tình chi phối, hắn hít sâu một hơi và áp chế suy nghĩ, lúc này hắn đã bình tĩnh hơn trước.

Nội tâm Ngụy Trưng bắt đầu sinh ra thoái ý.

Hiện tại hắn bị thương không nhẹ, nếu như tùy tiện đuổi giết tiến vào sâu trong Phệ Nguyên Thâm Uyên có lẽ sẽ có ngoài ý muốn nổi lên. Hơn nữa trọng yếu nhất một điểm, hắn lo lắng trong tay Tiêu Thần có viên Huyết Bồ Đào thứ hai tồn tại.

Vào lúc này Tiêu Thần quay đầu nhìn hắn, thấy hắn dừng lại không đuổi theo, tuy gương mặt hắn bình tĩnh không gợn sóng nhưng đáy mắt lại sinh ra một tia vui mừng.

Hắn vui cũng là vì Ngụy Trưng dừng lại, Tiêu Thần cao hứng vì mưu kế thực hiện được, điều này nói rõ đối phương không hi vọng tiếp tục đuổi giết, nói cách khác Tiêu Thần có thể mượn nhờ lực lượng một viên Huyết Bồ Đào dọa Ngụy Trưng rút lui.

Đột nhiên tâm tư Ngụy Trưng suy diễn thật nhanh, Huyết Bồ Đào là bảo vật có thể so sánh với tu sĩ Đạp Thiên nhất bộ ra tay, mặc dù trong tay hắn cũng chưa chắc có được, Tiêu Thần có thể đạt được một viên đã là thiên đại tạo hóa, hắn làm sao có được viên thứ hai! Lui một bước mà nói, mặc dù hắn có nhiều hơn một viên, tại sao hắn không sử dụng lúc trước, lại vào lúc hắn không phòng bị mà ra tay trọng thương hắn, bởi như vậy Tiêu Thần còn có thể an toàn bỏ chạy hơn trước.

Từ Tiêu Thần biểu hiện và chính hắn suy diễn, tất cả chỉ có một giải thích Tiêu Thần đã không nắm chắc, cũng không dám mạo hiểm.

Ánh mắt Ngụy Trưng sinh ra sát cơ đáng sợ, thù hận và oán độc trong nội tâm của hắn lại bộc phát, hắn gào lên sau đó lập tức đuổi giết Tiêu Thần lần nữa.

Tiêu Thần hơi cúi đầu xuống, sắc mặt hắn tái nhợt không còn chút máu nhưng đôi mắt vẫn bình tĩnh không gợn sóng, trong mắt hắn có hàn quang lưu chuyển.

Hắn đã cảm ứng được khí tức Ngụy Trưng tiếp tục đuổi giết tới gần, lúc này Tiêu Thần cười lạnh.

Chỉ sợ ngươi không đến, nếu đã đuổi giết thì hôm nay ngươi phải lưu lại nơi này.

Cho dù Ngụy Trưng chưa từng buông tha đuổi giết nhưng hắn không dám chắc chắn trong tay Tiêu Thần còn có Huyết Bồ Đào hay không, sau khi ăn thiệt thòi một lần hắn đã học cẩn thận hơn trước, hắn cứ đuổi theo Tiêu Thần không xa không gần, muốn chờ cơ hội bộc phát một kích tuyệt sát.

Hắn cảm ứng khí tức của Tiêu Thần đang dần dần suy yếu, thương thế trong người theo thời gian trôi qua không ngừng nặng hơn trước, nếu không phải mau chóng chữa trị sợ rằng sẽ lưu lại tai hoạ ngầm. Dù sao tu vi của hắn đang tới thời khắc đột phá mấu chốt, loại thương thế này có khả năng tạo thành ảnh hưởng khi hắn đột phá!

Vừa có quyết định cho nên hắn quát lớn, tốc độ gia tăng đuổi theo Tiêu Thần.

Hắn vươn tay muốn xuất một chưởng trấn áp Tiêu Thần.

Hiện tại hắn không còn tâm tư tra tấn Tiêu Thần, nếu có thể chém giết đối phương càng sớm càng tốt.

Vào thời điểm Ngụy Trưng sắp ra tay, bỗng nhiên Tiêu Thần quay người lần nữa, trong tay của hắn có một viên tròn tròn màu đỏ.

Thân thể Ngụy Trưng cứng đờ, sắc mặt của hắn đại biến, ánh mắt lộ ra thần thái khiếp sợ khó nói thành lời, hắn lập tức thu tay lại và không do dự lui về phía sau thật nhanh.

Huyết Bồ Đào!

Trong tay Tiêu Thần còn có Huyết Bồ Đào!

Trong tình huống hiện tại, nếu hắn bị Huyết Bồ Đào đánh trúng lần nữa cho dù không chết cũng trọng thương cực nặng. Hắn bắt đầu âm thầm hối hận, mặc dù muốn đuổi giết Tiêu Thần cũng phải chờ tới lúc khôi phục thương thế. Đến lúc đó có chuẩn bị mà đến, mặc dù Tiêu Thần tay cầm Huyết Bồ Đào thì hắn cũng không sợ hãi.

Hiện tại hắn suy nghĩ nhiều cũng vô dụng, trọng yếu nhất chính là hắn phải nhanh chóng rời khỏi nơi này, tránh né lực lượng Huyết Bồ Đào đánh trúng!

Hắn nhanh chóng phát hiện có điểm không ổn, bởi vì sau lưng căn bản không có khí tức chấn động khủng bố sinh ra, Ngụy Trưng đang lui về phía sau quay đầu nhìn về phía Tiêu Thần, thấy hắn sau khi ném viên cầu màu đỏ liền quay đầu bỏ chạy thật nhanh.

Lúc này hắn mới định thần nhìn kỹ vật Tiêu Thần ném tới, gương mặt hắn tức giận đỏ bừng, tiếp theo biến thành tái nhợt, cuối cùng hóa thành màu xanh trắng, hắn gào thét mang theo lửa giận ngập trời.

- Tiêu Thần, bổn tọa nhất định phải giết ngươi!

Một viên đan dược!

Hắn đường đường cường giả Sáng Thế chí cường đỉnh phong, là tồn tại có thể chống lại tu sĩ Đạp Thiên nhất bộ, hiện tại hắn bị một viên đan dược dọa sợ.

Đây là nhục nhã trần trụi, nếu không chém giết Tiêu Thần thì phần nhục nhã hiện tại sẽ là vết nhơ cả đời không rửa sạch.

- Ngươi đáng chết!

Trong tiếng gào rú, đôi mắt hắn đỏ thẫm nhìn chằm chằm vào Tiêu Thần, hắn lao về phía trước cực nhanh.

Giết chết hắn!

Giết chết hắn!

Hiện tại trong lòng Ngụy Trưng chỉ còn lại suy nghĩ duy nhất trong đầu.

Khoảng cách giữa hai người rút ngắn cực nhanh, cũng tiến vào phạm vi có thể sử dụng thần thông, Ngụy Trưng vươn tay đánh một trảo về phía Tiêu Thần.

Hắn muốn bắt lấy Tiêu Thần, sau đó tra tấn với thủ đoạn tàn khốc nhất mới có thể giải trừ mối hận trong lòng!

Vào lúc này trong tay Tiêu Thần lại xuất hiện một viên châu màu đỏ.

Ngụy Trưng nhe răng cười, trong mắt mang theo hào quang tàn nhẫn, lúc trước dùng thủ đoạn này có thể bức hắn rút lui nhưng hiện tại hắn sẽ không mắc lừa.

Nằm mơ!

Ba!

Tiếng nổ nhỏ vang lên, bỗng nhiên thân thể Ngụy Trưng cứng ngắc, lúc này hắn nhìn thấy một đám mây hình nấm màu đỏ cuốn về phía mình, nội tâm của hắn chấn động mạnh, sắc mặt không còn chút máu.

Oanh!

Đám mây màu đỏ ập thẳng vào người Ngụy Trưng, tiếng xương cốt vỡ vụn quen thuộc vang lên bên tai, thân thể Ngụy Trưng bị đánh bay lần nữa, lúc này thân thể hắn tổn thương nhiều chỗ, huyết nhục đỏ thẫm không ngừng bộc phát, mũi miệng của hắn đầy máu tươi.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...