Đạo (Dịch) – Chương 2559

Tiêu Thần sờ cằm, đây là thuật Huyết Sát Khôi Lỗi của Luyến gia sao, đúng là hơi tuyệt. Luyến Xương Cung muốn khống chế Tiêu Thần đã dùng mảnhn hỏ nguyên thần giờ thành then chốt để hắn khống chế gã. Qua mảnh nhỏ nguyên thần Tiêu Thần cảm ứng được Luyến Xương Cung còn giữ thần niệm của mình, ký ức không giảm bớt, có thể nói gã chẳng khác gì trước kia, nguyên thần đã bị xé rách cũng phục hồi lành lặn.

Nhưng bây giờ Luyến Xương Cung thành khôi lỗi trong tay Tiêu Thần, quyền sinh sát chỉ trong một suy nghĩ của hắn. Tiêu Thần kiểm tra kỹ không phát hiện có gì không ổn, nhưng vì cẩn thận hắn vẫn nói:

- Luyến Xương Cung, ngươi đã thành Huyết Sát Khôi Lỗi của bổn tọa, việc này có bị người phát hiện không?

Luyến Xương Cung nói:

- Dù luyện chế Huyết Sát Khôi Lỗi thành công thì người ngoài không nhìn ra được chút gì, xin chủ nhân yên tâm.

Tiêu Thần thả lỏng, vậy thì tuyệt.

- Luyến Xương Cung, bắt đầu từ hôm nay ở trước mặt người ngoài hai ta vẫn cư xử như trước kia, không thể lộ ra chút gì khác lạ, ngươi hiểu chưa?

- Tuân lệnh Lưu Vân đại nhân!

Tiêu Thần vừa lòng gật đầu, khôi lỗi có thể giữ lý trí, ký ức hoàn chỉh thật tốt. Đã làm xong công việc, Tiêu Thần không định ở lại đây nữa, động ý niệm, không cần hắn nói Luyến Xương Cung như nhận được mệnh lệnh vung tay lên, linh quang lóe qua bao bọc Tiêu Thần, hai người trở về phòng.

Tiêu Thần lạnh nhạt nói:

- Luyến Xương Cung, ngươi nên làm như thế nào nào thì vẫn giữ thế đo đi, nếu bổn tọa có lệnh sẽ nói cho ngươi biết.

Luyến Xương Cung chắp tay nói:

- Lưu Vân đại nhân yên tâm, Xương Cung hiểu.

Ngữ điệu dáng vẻ không khác gì trước kia.

Tiêu Thần phất tay, Luyến Xương Cung thụt lùi hai bước xoay người đi. Việc này nhìn như giải quyết đơn giản nhưng là do Tiêu Thần phát hiện không ổn trước, cơ thể có sức đề kháng độc vật rất mạnh, đổi lại người khác Luyến Xương Cung đã thành công rồi. Giờ Luyến Xương Cung rơi vào tình trạng này là gieo gió gặt bão, Tiêu Thần không hề thấy tội nghiệp cho gã. Tiêu Thần hơi khựng lại, cau mày. Mùi trong phòng làm hắn thấy khó chịu, hắn đẩy cửa đi ra ngoài hít hở không khí mát mẻ, đè xuống dao động trong lòng.

Tu đạo đến nay một đường đi tới Tiêu Thần gặp vô số nguy hiểm, việc này không quá nguy hiểm đối với hắn, Luyến Xương Cung bình thường không đáng được hắn đặt trong lòng. Nếu hỏi ai khiến Tiêu Thần bận lòng thì là nguyên Luyến gia, nhưng giờ chưa phải lúc thanh toán, hắn ghi nhớ món nợ này, sẽ có ngày đòi lại. Tiêu Thần quét mắt qua, đuôi mắt thấy bóng dáng Bích Thanh, xem ra nàng vẫn chưa đi mà âm thầm quan sát tiến triển.

Tiêu Thần hơi trầm ngâm, cảm thấy nên nói đôi chút với nàng tránh cho lúc gặp mặt Luyến Xương Cung lộ gì khác lạ bị người phát hiện. Nghĩ đến đây Tiêu Thần bước ra khu ngủ ngơi, Bích Thanh nhìn hắn đi liền hiểu ý, nàng đi teo.

Hai người vào rừng sâu, khi thoát khỏi tầm mắt tu sĩ mới dừng lại. Tiêu Thần quay người, Bích Thanh ánh mắt giao nhau với hắn, mặt đỏ hồng cúi gằm mặt, không khí hơi lúng túng.

Tiêu Thần lên tiếng phá vỡ yên lặng:

- Bổn tạo biết nàng thấy khó hiểu tại sao bổn tọa tha cho Luyến Xương Cung đúng không?

Bích Thanh cắn môi anh đào cố ngăn nỗi lòng xấu hổ, gật đầu nói:

- Bổn tọa sẽ thả hắn đi vì có thủ đoạn khống chế hắn.

Tiêu Thần bình tĩnh nói:

- Luyến Xương Cung giờ đã thành Huyết Sát Khôi Lỗi trong tay bổn tọa, bị bổn tọa ché ngự, nàng cứ yên tâm đi, việc này sẽ không liên lụy đến nàng.

Lòng Bích Thanh rung lên, nhưng nàng không hỏi nhiều, cảm ơn Tiêu Thần rồi im lặng, vẻ mặt do dự.

Tiêu Thần động ý niệm nhìn thấu suy nghĩ của nàng:

- Bích Thanh muốn hỏi ta Tiểu Hoa đang ở tu chân tinh nào để đón về bên cạnh đúng không?

Biểu tình Bích Thanh kích động nói, mắt đầy mong chờ:

- Đại nhân minh xét, vãn bối tuổi nhỏ rời đi, hiện giờ trên đời chỉ có một mình muội muội là người thân. Trước kia không biết thì thôi, giờ đã biết muội muội còn sống làm sao nhẫn tâm nhìn nàng một mình cực khổ bơ vơ bên ngoài? Xin đại nhân thành toàn!

Tiêu Thần im lặng nửa ngày sau lắc đầu.

Bích Thanh cứng người, ánh mắt thất vọng nhưng không bỏ cuộc:

- Lưu Vân đại nhân, vãn bối có thể thề sẽ chăm sóc tốt cho Tiểu Hoa, dùng mạng sống của vãn bối bảo vệ muội muội, tuyệt đối không để muội muội bị chút tổn thương!

- Bổn tọa không nghi ngờ nàng quan tâm Tiểu Hoa, nhưng bổn tọa hỏi nàng, nếu nàng đón Tiểu Hoa đến thì định để Tiểu Hoa ở đâu?

Tiêu Thần nhớ đến thiếu nữ ngây thơ kia:

- Tiểu Hoa rất đơn thuần, Tội Ác Chi Thành không thích hợp cho nàng sinh sống. Để Tiểu Hoa ở lại rừng sâu, chờ sau này có cơ hội rồi tính đi.

Bích Thanh hé môi, chưa nói gì đã biết Tiêu Thần ngắt lời:

- Bổn tọa biết, nàng cho rằng sau này trong Tội Ác Chi Thành bổn tọa có thể che chở tỷ muội các người. Nhưng sự thật là bổn tọa tham gia Tội Ác Chi Thành để tránh né cường địch truy sát, không biết khi nào lại bỏ mạng thiên nhai.

Bích Thanh trợn to mắt tràn đầy giật mình, nàng cảm thấy Lưu Vân đại nhân siêu mạnh rồi, người có thể truy sát hắn chạy trốn khắp nơi thì tu vi đến cảnh giới nào đây? Bích Thanh ngẫm nghĩ, từ bỏ ý định đón Tiểu Hoa.

- Được rồi, việc này kết thúc, bổn tọa rất nhanh sẽ rời đi, sau này nếu nàng không có việc gì gấp đừng liên lạc với bổn tọa để tránh dẫn đến rắc rối.

Tiêu Thần nói xong quay đi, lặng im một lúc lấy một ngọc giản đánh dấu tu chân tinh chỗ của Tiểu Hoa ném cho Bích Thanh:

- Tiểu Hoa ở trên tu chân tinh này, nhưng nhớ kỹ lời nàng nói, trong thời gian ngắn đừng đi tìm Tiểu Hoa.

Tiêu Thần làm vậy vì không chắc hắn có thể an toàn khỏi sự truy sát của Ngụy Trưng không, để lại tinh đồ phòng ngừa.

Biểu tình Bích Thanh kích động cẩn thận cất ngọc giản vào trữ vật giới chỉ, kính cẩn thi lễ hướng bóng lưng Tiêu Thần:

- Đa tạ đại nhân!

Tiêu Thần và Luyến Xương Cung rời khỏi Giang Thượng Uyển quay về Luyến gia. Hai người vừa mới vào phủ có một tu sĩ vội chạy ra cung kính nói:

- Lưu Vân đại nhân, Tm thiếu gia, gia chủ cho mời, hiện đang chờ ở thư phòng.

Tiêu Thần mắt lóe tia sáng, hắn hiểu lão quái này sốt ruột vì chuyện gì. Tiêu Thần thầm cười nhạt, ngoài mặt không lộ vẻ gì, truyền ý niệm cho Luyến Xương Cung. Tiêu Thần không nói chuyện, hắn đã có kế hoạch.

Vừa vào thư phòng Luyến Liên Thành cười đứng lên hỏi:

- Lưu Vân đạo hữu trở lại rồi, cảm thấy Giang Thượng Uyển thế nào? Có lọt vào pháp nhãn của đạo hữu được không?

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...