Đạo (Dịch) – Chương 2552

- Ngươi đừng căng thẳng, vi phụ biết ngươi muốn tranh cướp vị trí thế tập trưởng lão, chuyện này rất bình thường. Ngươi và Xương Quân là nhi tử mà vi phụ xem trọng nhất, từ trước kia vi phụ đã xác định người kế thừa địa vị Luyến gia là giữa hai huynh đệ các ngươi.

Luyến Liên Thành khẽ nói:

- Nói thật lòng thì Xương Cung tâm tư kín đáo làm việc trơn tru có chừng mực, ban đầu vi phụ nghiêng hướng ngươi hơn. Nhưng mới không lâu trước có thay đổi, tu vi của Xương Quân đột phá đến Hư Sáng Thế cảnh, biến Mạc tiên sinh thành Huyết Sát Khôi Lỗi, chiếm ưu thế trong cuộc tranh giành của hai huynh đệ nên vi phụ mới đổi ý định nâng hắn lên ghế. Vi phụ là Luyến gia chủ, những gì vi phụ làm toàn đặt ích lợi của gia tộc lên trên hết, vi phụ nghĩ ngươi nên hiểu.

Luyến Xương Cung hành lễ, nói:

- Phụ thân đại nhân yên tâm, nhi tử trong lòng rõ ràng. Làm người Luyến gia thì ích lợi cá nhân phải gác lại cho ích lợi của gia tộc, mọi việc đều đặt phồn vinh xương thịnh của Luyến gia ta lên hàng đầu.

Luyến Liên Thành gật gù:

- Ngươi hiểu được là tốt rồi.

Lòng Luyến Liên Thành vừa vui mừng vừa thương, lão quái này đúng là thiên hướng Luyến Xương Cung, nhưng Luyến gia cần một người đủ mạnh đảm nhiệm địa vị gia chủ để trấn áp nguyên Luyến gia, nếu lòng người dao động sẽ hại nội bộ yếu ớt. Luyến Liên Thành cả đời nhẫn nhịn nhiều năm mới nắm lấy cơ hội một hơi dẫn Luyến gia đến địa vị hôm nay, tuyệt đối không thể nhìn nó xuống dốc.

- Phụ thân!

Luyến Xương Cung vụt ngẩng đầu lên:

- Nhi tử hiểu khổ tâm của phụ thân, cũng thông cảm nhưng không có nghĩa là nhi tử cam nguyện từ bỏ địa vị kế thừa. Nhi tử cũng có thể đến Hư Sáng Thế cảnh, chỉ hy vọng phụ thân cho nhi tử thêm chút thời gian, cho nhi tử cơ hội tranh giành.

Luyến Liên Thành im lặng.

Luyến Xương Cung cắn răng, tiến lên một bước nói nhỏ:

- Không biết phụ thân đại nhân cho rằng thực lực của Lưu Vân thế nào?

Luyến Liên Thành bỗng ngẩng đầu hỏi:

- Ngươi muốn nói cái gì?

- Xin phụ thân trả lời câu hỏi của nhi tử trước.

Luyến Liên Thành nhíu mày nói:

- Mạnh.

Luyến Liên Thành bổ sung thêm:

- Rất mạnh.

Luyến Xương Cung lại hỏi:

- Vậy phụ thân cho rằng nếu Luyến gia ta chiêu lãm Lưu Vân thì địa vị Luyến gia có thể vững chắc trong Tội Ác Chi Thành không? Có cơ hội trở thành gia tộc thế tập trưởng lão truyền thừa lâu xa không ai dám can đảm khiêu khích như Hồn gia Vong Hồn tông, Vạn gia Luyện Thi tông?

- Ngươi có cách khiến Lưu Vân ở lại Luyến gia?

Mắt Luyến Liên Thành lấp lóe tia sáng nhạy bén hiểu ý nhi tử:

- Nhưng cường giả như hắn tùy tính sợ là không thích bị trói buộc, dù giữ trong tay chưa chắc có thể hoàn toàn khống chế. Nếu thật sự tham gia vào Luyến gia vẫn không rõ phúc họa.

Luyến Xương Cung ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Luyến Liên Thành, toát ra tự tin và khát vọng mãnh liệt:

- Nếu nhi tử có cách khiến hắn theo Luyến gia khống chế, hết lòng hết dạ cho Luyến gia sai khiến thì phụ thân đại nhân nghĩ sao?

Luyến Liên Thành đột nhiên im lặng không nói gì, thật lâu sau mới thở hắt ra chậm rãi nói:

- Nhi tử không quên việc này, nhưng phụ thân đại nhân từ nhỏ đã dạy chúng ta ích lợi của Luyến gia tối cao vô thượng, mọi việc có ích cho gia tộc đều có thể làm. Lưu Vân đúng là có ơn với Luyến gia ta nhưng phần nhiều là theo như nhu cầu, nhi tử không cho rằng mình làm sai.

- Ngươi nắm chắc vài phần?

- Nhi tử không thể bảo đảm thành công tuyệt đối nhưng nắm chắc trên năm mươi phần trăm.

Luyến Liên Thành lại im lặng, chốc lát sau chậm rãi nói:

- Nếu ngươi có thể làm được việc này thì người kế thừa địa vị Luyến gia tất nhiên là của ngươi.

Luyến Xương Cung chỉ chờ câu nói này, gã quỳ xuống đất, cúi sát đầu:

- Phụ thân yên tâm, nhi tử sẽ không khiến người thất vọng.

Luyến Liên Thành lạnh nhạt nói:

- Nhớ kỹ, nếu ngươi thất bại thì vi phụ sẽ cắt đứt mọi quan hệ với ngươi, hành động của ngươi chỉ đại biểu cho bản thân, không liên quan gì Luyến gia, dù ngươi chết vi phụ cũng sẽ không làm khó Lưu Vân.

Luyến Xương Cung hành lễ lui ra:

- Nhi tử hiểu, nhi tử cáo từ!

Trong con hẻm có hai chiếc xe ngựa kề sát nhau, một chiếc màu đen, một chiếc xanh đậm, một tầng cấm chế vô hình bao phủ hai chiếc xe ngựa.

Trong xe ngựa màu đen truyền ra giọng nam hơi trầm:

- Năm xưa ngươi mới vào Tội Ác Chi Thành bị người truy sát đến đường cùng là ta cứu ngươi nên ngươi mới sống đến bây giờ.

Người trong xe ngựa xanh đậm lặng im, nửa ngày sau nói:

- Năm xưa ta đã đền đáp ngươi rồi.

Giọng nói réo rắt nghe như giọng nữ trẻ tuổi.

- Không lẽ cứu ngươi một mạng, giúp ngươi vào tông, những ân tình này chỉ dựa vào chuyện năm đó là trả sạch hết? Ngươi nên hiểu bên cạnh ta không thiếu nữ nhân, ta không cần tốn nhiều công sức vì một nữ nhân.

Nữ nhân trong xe ngựa xanh đậm trầm mặc hỏi:

- Lần này ngươi có chuyện gì?

- Giúp ta khống chế một người, không cần quá lâu, chỉ cần khiến hắn một ngày một đêm trong trạng thái không đề phòng là được.

- Tu vi thế nào?

- Thể tu, Sáng Thế Phong Vương cảnh siêu mạnh, chắc chưa lên đỉnh Sáng Thế. Ta biết ngươi có thể làm được việc này, đây là lần cuối cùng, miễn ngươi làm xong giúp ta thì chuyện giữa chúng ta xóa bỏ. Ta bảo đảm sẽ để mọi thứ mình biết mục nát trong bụng, không nói cho người thứ hai.

- Hắn xem như không ơn không oán với ngươi, tại sao muốn đối phó hắn?

Giọng nam nhân trong xe ngựa màu đen lạnh lùng nói:

- Không liên quan tới ngươi, chỉ cần hoàn thành yêu cầu của ta là được.

- Được rồi, nhưng ta cần lông tóc da của hắn.

Rèm cửa xe ngựa màu đen vén lên đưa ra một chiếc túi giấy đen:

- Đã chuẩn bị đồ xong rồi, ba ngày sau ngươi hãy đến Giang Thượng Uyển.

Bàn tay thò ra khỏi xe ngựa xanh đậm nhận lấy túi giấy rồi rụt vào ngay, nhưng lộ ra một góc áo xanh.

Cấm chế tự động tan biến, hai chiếc xe ngựa lăn bánh đi hai đầu hẻm, rất nhanh lẫn vào đường cái biến mất.

Ngày thứ ba sau đại khánh Luyến gia, Luyến Liên Thành tự mình đến viếng Tiêu Thần, hai người trò chuyện ngồi ngang hàng.

Luyến Liên Thành cười nói:

- Về việc Lưu Vân đạo hữu vào tông lão phu đã làm đảm bảo giúp rồi, tông chủ cũng đồng ý. Nhưng cần triệu tập trưởng lão trong tông, tuyên bố quyết nghị mới xem như hoàn thành, chắc cỡ một, hai ngày.

Tiêu Thần nghe vậy mỉm cười chắp tay:

- Lại làm phiền Luyến đạo hữu giúp đỡ cho.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...