Đạo (Dịch) – Chương 2549

Luyến Liên Thành biết rõ nếu Tiêu Thần không có đây, dù gã tự mình ra tay cũng không thể chế ngự Đế Thi được. Nay Đế Thi đã bị Tiêu Thần trấn áp lấy đi vậy chẳng bằng thuận nước giong thuyền tặng cho hắn, vừa biểu hiện lòng cảm kích của Luyến gia vừa dời thù hận của Vạn gia lên người Tiêu Thần, một hòn đá hai con chim.

Lòng Tiêu Thần máy động, đã hiểu ý đồ của lão quái này, nhưng sau khi Đế Thi bị Táng Thi Đinh phong trấn thì hắn không định trả lại.

Tiêu Thần gật đầu nói:

- Vậy xin đa tạ Luyến đạo hữu.

Hai người đối thoại đơn giản quyết định quyền sở hữu Đế Thi, mặt Vạn Lệ Hải âm trầm như nước, nghiến răng muốn bể quai hàm nhưng không nói được một lời. Tu sĩ các thế lực Tội Ác Chi Thành chứng kiến, Vạn Lệ Hải đã thua đánh cuộc thì dù Đế Thi bị người lấy đi cũng không có lời nào để nói. Trong lòng lão bất tử này càng hận Tiêu Thần, ánh mắt hung ác nhìn hắn, ước gì bằm thây hắn ra thành nhiều mảnh mới giảm bớt nỗi đau trong lòng.

Hôm nay Vạn Lệ Hải định nhục nhã Luyến gia, phá hoại điển lễ đại khánh vạn năm, mượn cơ hội suy yếu tầm ảnh hưởng của Luyến gia trong Tội Ác Chi Thành, ai ngờ sự việc phát triển đến mức này? Vạn Lệ Hải không chỉ mất hết mặt mũi còn mất một trong ba Đế Thi của Vạn gia, chịu thiệt lớn, Hồn Ngọc, Đốc Văn im lặng, biểu tình cực kỳ khó xem. Ba gia cùng gánh vinh nhục, Vạn gia mất mặt thì bọn họ cũng không vui vẻ gì.

Đôi mắt Bích Thanh trắng đen rõ ràng nhìn Tiêu Thần, mắt lấp lóe nhưng giây lát biến mất. Nhìn như Lưu Vân phong cảnh nhưng tương đương với đắc tội Vong Hồn tông, Luyện Thi tông, Khí Độc tông. Trừ phi Lưu Vân rời xa Tội Ác Chi Thành nếu không sau này sẽ bị chèn ép khi dễ, cuộc sống khó khăn.

Hồn Ngọc cười nói, hấp dẫn các ánh mắt:

- Luyến trưởng lão thật may mắn gặp được cường giả như Lưu Vân đạo hữu mới thắng được trận này. Đã đánh cuộc trước, lão phu vốn không nên nói gì nhưng Đế Thi quá quan trọng với Vạn trưởng lão, lão phu và Vạn trưởng lão quen nhau ý hợp tâm đầu, không nỡ nhìn Vạn trưởng lão ra nông nỗi này. Lão phu đề nghị Vạn trưởng lão lấy ba ngàn vạn Nguyên Tinh ra, xin Lưu Vân đạo hữu hãy trả Đế Thi lại, bỏ qua chuyện hôm nay. Không biết ý của Luyến trưởng lão thế nào?

Nói thật lòng thì Luyến Liên Thành không mơ gì Đế Thi của Vạn gia, bởi vì không có thuật khống thi, sở hữu Đế Thi cũng vô ích. Nếu Vạn Lệ Hải không đòi đánh cuộc muốn Luyến gia ngừng đại khánh vạn năm thì Luyến Liên Thành đã không đòi tiền cược như thế. Giờ Luyến gia đã thắng, giữ gìn mặt mũi rồi, nếu trao đổi Đế Thi có thể giảm bớt quan hệ căng thẳng với Luyện Thi tông. Luyến Liên Thành không phản đối, nhưng Đế Thi đang ở trong tay Tiêu Thần, gã không dám bảo đảm hắn có đồng ý không.

Lão quái này phủi sạch trách nhiệm:

- Hồn Ngọc trưởng lão đòi lại Đế Thi dường như tìm lầm người, lão phu đã tặng Đế Thi cho Lưu Vân cung phụng, Luyến gia không liên quan chuyện này. Có đồng ý trả lại hay không thì lão phu nói không được, phải xem ý của Lưu Vân đạo hữu.

Hồn Ngọc lắc đầu nói:

Tiêu Thần liếc qua Hồn Ngọc, biết câu đó là nói cho hắn nghe.

Tiêu Thần thản nhiên nói:

- Hồn Ngọc trưởng lão đã nói thì Lưu Vân không ngại nói rõ, Lưu Vân không thiếu Nguyên Tinh, việc Đế Thi miễn bàn.

Luyến Liên Thành hùa theo:

- Hồn Ngọc trưởng lão đã biết ý của cung phụng rồi, việc này chắc không cần lão phu nhiều lời nữa.

Hồn Ngọc nhìn Tiêu Thần, mỉm cười nói:

- Đế Thi cần thuật khống thi mới trở thành trợ lực, Lưu Vân đạo hữu hãy suy nghĩ kỹ lại lời của lão phu. Ba ngàn vạn Nguyên Tinh là con số không nhỏ.

Tiêu Thần lạnh nhạt dứt khoát từ chối, không có đường bàn lại:

- Hồn Ngọc trưởng lão đừng nói nhiều nữa, Lưu Vân đã quyết định thì sẽ không dễ dàng sửa đổi.

Nụ cười dần tan biến trên mặt Hồn Ngọc, mắt lóe tia sáng lạnh:

- Lưu Vân đạo hữu đã dứt khoát không chịu trả thì lão phu không tiện cưỡng ép, nhưng lão phu không muốn thấy Đế Thi mất trong tay Vạn trưởng lão. Hay là lão phu và Lưu Vân đạo hữu cược một trận, nếu đạo hữu có thể đỡ một thức thần thông của lão phu thì sau này lão phu tuyệt đối không nhắc gì đến Đế Thi nữa, Vạn đạo hữu cũng sẽ không tìm đạo hữu gây sự. Nếu Lưu Vân đạo hữu không đánh lại chỉ cần trả Đế Thi, không biết đạo hữu nghĩ sao?

Luyến Liên Thành biến sắc mặt, ánh mắt âm trầm nói:

- Hồn Ngọc trưởng lão nói vậy là sao? Chẳng lẽ hôm nay cũng muốn làm khó Luyến gia ta?

Dù thế nào Tiêu Thần đã giúp đỡ Luyến gia, về tình về lý Luyến Liên Thành phải đứng về phía hắn, không thì sẽ bị tu sĩ trong Tội Ác Chi Thành coi khinh.

- Luyến trưởng lão nói quá lời, lão phu chỉ đơn thuần muốn đánh cuộc với Lưu Vân đạo hữu, bàn về có trả lại Đế Thi hay không, chẳng liên quan gì đến Luyến gia.

Hồn Ngọc lạnh lùng uy hiếp:

- Lưu Vân đạo hữu, vì tránh cho rắc rối sau này lão phu khuyên đạo hữu hãy trả Đế Thi lại hoặc đồng ý đánh cuộc. Chắc đạo hữu cũng biết ẩn tình trong đó, không cần lão phu nhiều lời.

Hồn Ngọc đang nhắc nhở Tiêu Thần nếu không giải quyết tốt việc này, về sau vì Đế Thi sẽ còn có rắc rối.

Tiêu Thần mắt lóe tia sáng sắc lạnh, trầm ngâm nói:

- Đồng ý đánh cuộc với Hồn Ngọc trưởng lão cũng được nhưng tiền cược hơi bất công với Lưu Vân. Hay là thêm vào một điều, nếu đạo hữu thua thì đặc biệt tặng thêm ngàn vạn Nguyên Tinh cho Lưu Vân?

Luyến Liên Thành cau mày nhắc nhở Tiêu Thần:

- Hồn Ngọc trưởng lão là thế tập trưởng lão Vong Hồn tông, chuyên tu vi nguyên thần, thần thông mạnh mẽ quỷ dị, xin Lưu Vân đạo hữu suy nghĩ kỹ rồi quyết định.

Hồn Ngọc nói:

- Luyến trưởng lão lo xa, Lưu Vân đạo hữu dám đồng ý thì chắc có điều tự tin, trưởng lão đừng lo. Lão phu đồng ý điều kiện của Lưu Vân đạo hữu, nếu đạo hữu ngăn được một thức thần thông của lão phu thì đưa cho ngàn vạn Nguyên Tinh có là gì.

Chiêu kích tướng đơn giản này bị Tiêu Thần thấy rõ ràng nhưng hắn không để ý, gật đầu với Luyến Liên Thành rồi nói:

- Thế thì Hồn Ngọc trưởng lão ra tay đi, Lưu Vân muốn kiến thức thử thần thông của Vong Hồn tông.

Hồn Ngọc mỉm cười nói:

- Chắc sẽ khiến đạo hữu vừa lòng.

Dứt lời tay Hồn Ngọc vạch hư không, một khe hở màu đen xuất hiện, hơi thở âm lạnh phát tán dường như liên thông cùng không gian khác.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...