- Lão phu bảo đảm chỉ cần vượt qua ải khó hôm nay Luyến gia sẽ bảo đảm giúp đạo hữu vào tông, sau này đạo hữu là khách quý của Luyến gia ta. Nếu về sau đạo hữu có cần lão phu sẽ hết sức trợ giúp!
Tiêu Thần cúi đầu, vài giây sau đứng dậy phất tay áo kéo Luyến Xương Cung lên:
- Được, bổn tọa nhận việc của Luyến gia.
Trong đại sảnh yên lặng, mọi người nhìn Tiêu Thần, cực kỳ giật mình. Bọn họ không biết thân phận của Tiêu Thần nhưng nghe Luyến Liên Thành nói thì biết chắc chắn hắn là một cường giả, thấy Triệu Chiến ra tay còn dám đồng ý chuyện này chứng minh hắn rất tự tin vào sức mình.
Vạn Lệ Hải cười nhạt nhìn Luyến Liên Thành:
- Không ngờ đường đường là Luyến gia mà phải mượn sức người ngoài đánh cuộc với lão phu, buồn cười thật. Nhưng lão phu muốn ngươi phái tu sĩ Luyến gia, không thì trận đánh cuộc này coi như ngươi thua!
- Vạn trưởng lão chỉ nói lão phu phái tu sĩ nào ra đều được, giờ Lưu Vân đạo hữu làm khách trong phủ ta, để Lưu Vân đạo hữu ra tay có gì không ổn?
- Ăn ngang nói ngược, Luyến Liên Thành, nếu ngươi cứ ngang ngược như vậy sợ là sau hôm nay Luyến gia mang tiếng nói không giữ lời sẽ truyền khắp Tinh Vực Tội Ác. Vậy ngươi dứt khoát nhận thua cho rồi, cần gì chọc người cười chê?
Trong lúc hai người nói chuyện Tiêu Thần chậm rãi bước vào sân, lên tiếng:
- Luyến đạo hữu, tại hạ và Luyến gia rất hợp, không biết có chấp nhận làm cung phụng của Luyến gia?
Luyến Liên Thành hít sâu, gã hiểu ý Tiêu Thần, ánh mắt cảm kích nói:
- Lưu Vân đạo hữu đồng ý tham gia vào Luyến gia tất nhiên lão phu hoan nghênh. Ngay bây giờ Lưu Vân đạo hữu là cung phụng của Luyến gia, địa vị cao cả ngang hàng với lão phu, hằng ngày không bị trói buộc!
Luyến Liên Thành nhìn sang Vạn Lệ Hải:
- Chắc lúc này Vạn trưởng lão không còn gì phàn nàn?
Vạn Lệ Hải sắc mặt âm trầm hừ lạnh một tiếng, âm trầm nhìn Tiêu Thần:
- Ngươi đã muốn chết như vậy thì lão phu chiều. Triệu Chiến, ngươi hãy giết hắn, cho người ta biết đối địch với ngươi có kết cục gì!
Triệu Chiến nhe răng cười, huyết quang nhấp nháy tỏ rõ thái độ của gã.
Mặt Tiêu Thần lộ tia mỉa mai chậm rãi bước vào sân, lạnh nhạt nói:
- Bổn tọa ở đây, muốn giết bổn tọa thì cứ ra tay đi.
Nếu đã quyết định gánh việc Luyến gia thì lòng Tiêu Thần bình tĩnh nhận.
Luyến Liên Thành hỏi nhỏ:
- Xương Cung, ngươi cảm thấy Lưu Vân có thể đánh bại Triệu Chiến không?
Luyến Xương Cung dùng tay áo qua loa lau máu trên trán:
- Phụ thân, Quyền Quốc thúc đã thua, trong Luyến gia ta chỉ còn Lưu Vân đại nhân là có thể đối kháng Triệu Chiến. Mặc kệ có thể thành công hay không chúng ta phải thử xem. Nhi tử đã thấy Lưu Vân đại nhân ra tay rồi, uy năng khủng bố chưa chắc không đánh lại Triệu Chiến. Hơn nữa đại nhân đã nhận việc này thì chắc trong lòng có chút nắm chắc, nếu không đã chẳng đi chịu chết.
Luyến Liên Thành nghe vậy gật đầu, nhưng tiếng lòng còn căng thẳng, nhìn chằm chằm trong sân.
Mặt Luyến Xương Quân cứng ngắc, khóe mắt liếc qua Luyến Xương Cung, mắt tràn đầy âm trầm. Việc này khiến Luyến Xương Quân cảm giác uy hiếp, thủ đoạn của Luyến Xương Cung đã được phụ thân thừa nhận, việc mà gã cho rằng chắc ăn sắp có trắc trở. Luyến Xương Quân không cam lòng nhưng không dám gây sự vào lúc này, không thì phụ thân sẽ không tha cho hắn.
Trong lúc phụ tử Luyến gia một bụng suy nghĩ thì Triệu Chiến đã tấn công, gã hận Luyến gia có đổ hết nước trong thiên địa này cũng không thể gột rửa sạch. Triệu gia ngày xưa bị Luyến gia đánh bại, vị trí thế tập trưởng lão bị cướp đi, mấy chục tu sĩ dòng chính bị giết khiến thế lực Triệu gia từ nay giảm đi. Triệu Chiến từ Triệu gia chủ phong cảnh vô hạn biến thành quái vật nửa người nửa xác không chết không sống. Triệu Chiến cảm thấy tu sĩ Luyến gia nên chết hết, ai ngăn cản gã làm điều này đều phải chết!
Triệu Chiến gầm lên lao qua, cốt trảo sắc bén chụp ngực Tiêu Thần, gã muốn dùng thủ đoạn mạnh mẽ máu me này chấn nhiếp tất cả tu sĩ ở đây sau này đừng đứng ra bênh Luyến gia, không thì sẽ bị gã tàn nhẫn giết chết. Hơn nữa cảm giác tay cầm trái tim ấm nóng, cảm nhận nó sợ hãi đập thình thịch khiến Triệu Chiến biến thành xác sống rất là đam mê. Triệu Chiến nhe răng cười như đã thấy tu sĩ trước mặt bị gã móc tim chết.
Tiêu Thần híp mắt lóe tia sắc bén, sấn tới trước đấm vào đầu Triệu Chiến, hắn chọn cách làm giống Quyền Quốc y như đúc.
Ngang nhiên va chạm, dùng mạng đánh.
Các tu sĩ kêu lên, bọn họ giật mình, khó hiểu nhìn Tiêu Thần. Cái chết của Quyền Quốc chứng minh Triệu Chiến xác sống có thi thể mạnh mẽ cỡ nào, nhưng hắn dám sử dụng thủ đoạn cùng tấn công kiểu này.
Mắt đỏ lóe tia hưng phấn, nếu muốn tìm chết thì ta chiều! Bàn tay khô quắc thò ra nhanh hơn, chợt lóe đã đến gần ngực Tiêu Thần, cùng lúc đó cú đấm đánh vào đầu Triệu Chiến.
Hai tiếng nổ vang lên gần như cùng lúc, trong tiếng hét thảm một bóng người bay nhanh đụng vào vách tường phát ra tiếng trầm đục lay động núi cao. Cấm chế nhấp nháy linh quang cực nhanh, các khe hở lan tràn trên vách tường khuếch tán bốn phương tám hướng.
Tiêu Thần đứng yên tại chỗ, chân không lùi nửa bước, ngực áo thành tro, qua lỗ thủng thấy da thịt lộ ra ngoài, năm ngón tay đỏ xếp hàng ngoài trái tim nhưng không thể đâm thủng da.
Tiêu Thần chậm rãi rút tay về, thản nhiên nói:
- Muốn giết ta? Ngươi không có tư cách đó.
Giọng nói hờ hững đánh thức tu sĩ trong đại sảnh, ánh mắt rung động, kính sợ nhìn Tiêu Thần.
Thể tu!
Tuyệt đối cường giả thể tu tuyệt thế!
Cứng rắn đấu với thây sống Triệu Chiến mà cơ thể không bị gì, có thể tưởng tượng thân thể kinh khủng cỡ nào.
Đầu Triệu Chiến bị nổ rớt một khối thành vết thương máu thịt bầy nhầy, thi huyết đỏ sậm dính đặc tuôn ra chảy dọc theo gò má. Xác sống bình thường bị thương như vậy dù không chết cũng bị thương nặng, nhưng hơi thở của Triệu Chiến không suy yếu ngược lại càng cuồng bạo, mắt đỏ ngầu nhìn Tiêu Thần chằm chằm. Sau khi bị thương kích thích hung tính, tàn nhẫn của xác sống hơn, nuốt hết lý trí còn sót lại của Triệu Chiến. Thi khí cuồn cuộn bốc lên bao trùm toàn thân Triệu Chiến, máu thịt khô quắc đổi màu tím đỏ, gã hoàn toàn thành cái xác. Cùng lúc đó, vết thương khủng bố trên đầu Triệu Chiến nhanh chóng khép lại, chỉ vài giây đã lành lặn.
Biến thành xác chết mới là trạng thái mạnh nhất của luyện thi, bọn họ đánh mất lý trí thành quái vật chỉ biết giết chóc. Không sợ chết, không biết đau, bị thương cỡ nào cũng lành nhanh kinh người. Lực lượng hao tổn cho việc chữa thương khiến chúng trở nên đói khát vô cùng, luyện thi biết đói càng cuồng bạo.
Bình luận