Đạo (Dịch) – Chương 2543

Kết quả cạnh tranh nhìn như tàn khốc nhưng là lẽ tất nhiên, Luyến Liên Thành còn ngầm chấp nhận. Bởi vì gia tộc chỉ có thể có một người cầm lái, bất cứ mối uy hiếp nội bộ nào có thể làm hại gia tộc đều phải bị thanh trừ sớm.

Luyến Xương Quân tinh thần phần chấn, gã nhẫn nhịn rất lâu giờ chờ đến lúc đại khánh tới gần một hơi ra tay, hạ gục tam đệ lực lượng ngang ngửa gã hay thậm chí hơi chiếm ưu thế, giành được phụ thân mặc nhận. Sắp xếp hôm nay là dấu hiệu mặc nhận biến thành sự thật.

Luyến Xương Cung miễn cưỡng cười nhưng sắc mặt tái nhợt không thể qua mắt người cố ý quan sát. Luyến Xương Cung cứ nghĩ quay về là còn có cơ hội, vì Luyến gia đứng vững gót chân thời gian còn ngắn, phụ thân không cần sốt ruột quyết định người thừa kế tiếp theo. Nhưng Luyến Xương Cung không ngờ phụ thân ra tay nhanh như thế, không cho gã có thời gian phản ứng gì hết, tất cả đã thành kết cục. Lòng Luyến Xương Cung cay đắng, tinh thần hoảng hốt, thống kê quà cáp sai sót nhiều lần. May mắn có tu sĩ chuyên lo việc thống kê cẩn thận sửa lại, nhìn bộ dạng của Tam thiếu gia thì bọn họ đành lặng thầm hoàn thành công việc này, không ai muốn chọc giận Luyến Xương Cung vào lúc này.

Đám lão nhân một mặt đi theo Luyến Xương Cung ai nấy sắc mặt âm trầm, ánh mắt kinh hoàng. Tam thiếu thất bại, bọn họ là người ủng hộ gã sẽ bị Đại thiếu gia ghét, sau này khó sống.

Tiêu Thần không quan tâm huynh đệ Luyến gia ai tinh thần phấn khởi hoặc ý chí sa sút, hắn sớm được mời vào đại điện yến khách, tùy ý tìm một chỗ ngồi xuống. Tiêu Thần cầm ly thủy tinh trong suốt chậm rãi nhấm nháp rượu ngon.

Hôm nay Tiêu Thần chỉ là một vị khách qua đường, hắn không để bụng việc Luyến gia nên biểu hiện rất là tùy ý.

Luyến Liên Thành bận rộn chào hỏi các vị khách, không rảnh chú ý hắn. Tu sĩ vào đại sảnh không ai biết Tiêu Thần, khi liếc qua hắn hơi giật mình tò mò nhưng không người đến bắt chuyện, bọn họ tự tìm người quen nhỏ giọng thì thầm.

Người ngoài cảm thấy đây là bị xa lánh nhưng Tiêu Thần thì vui vẻ thoải mái, không ai tới chào hỏi hắn mới càng tốt, tránh cho mất công bắt chuyện với họ.

Đột nhiên một tu sĩ từ bên ngoài vào đại sảnh, nói nhỏ vào tai Luyến Liên Thành sau đó đi ra.

Luyến Liên Thành bình tĩnh cười nói:

- Có khách quý đến, các vị đạo hữu hãy cùng lão phu đi đón.

Luyến Liên Thành mới nói xong bên ngoài vọng vào tiếng cười nhạt không chút khách sáo:

- Nếu thật sự có lòng nghênh tiếp đã không đứng ở đây, Luyến Liên Thành, ngươi vẫn giả tạo như ngày nào.

Dứt lời vài tu sĩ lần lượt đi vào.

Người dẫn đầu là tu sĩ trung niên mặc áo màu đen, khuôn mặt âm lạnh, mới rồi nói chuyện cũng là người này.

Một lão nhân mặc đạo bào râu tóc bạc phơ, cảm giác tiên phong đạo cốt đi theo sau lưng tu sĩ trung niên cười lắc đầu nói:

- Vạn trưởng lão vẫn cái tính thẳng ruột ngựa mau miệng, Luyến trưởng lão đừng để bụng.

Một tu sĩ hơi điển trai mặc trường bào ngũ sắc đi theo sau lão nhân cười nói:

- Hồn Ngọc trưởng lão nói rất đúng, hôm nay chúng ta đến viếng là chuyên môn chúc mừng Luyến gia đứng vững trong Tội Ác Chi Thành vạn năm.

Một nữ nhân xinh đẹp đi bên cạnh tu sĩ mặc trường bào ngũ sắc. Nàng mặc váy dài màu xanh biếc, trang điểm tươi mát tự nhiên, hơi cúi đầu e thẹn hấp dẫn các ánh mắt nóng cháy. Nhưng không ai dám đụng vào nàng, nữ tu của Khí Độc tông dính vào thì dễ nhưng muốn thoát ra đã khó càng khó hơn, sơ sẩy một cái bị người chuốc thuốc đời này tuân theo người khác sai khiến.

Luyến Liên Thành vẫn cười nói:

- Hồn Ngọc, Đốc Văn, hai vị trưởng lão nói quá lời, lão phu cùng Vạn trưởng lão quen nhau không chỉ một người, tất nhiên rất rành tính tình của Vạn trưởng lão, sẽ không tức giận vì điều này. Hôm nay là đại khánh vạn năm của Luyến gia ta, ba vị trưởng lão cùng đến khiến Luyến gia rực rỡ hẳn lên, rất là vinh hạnh.

Hồn Ngọc, Đốc Văn cười gật đầu. Vạn Lệ Hải hừ nhẹ nhưng không nói gì thêm. Ba người mang theo tu sĩ đi vào đại sảnh, không khí dịu lại.

Nhưng tu sĩ trong sảnh nhìn chỗ nhóm người đó mắt lộ tia nghiền ngẫm. Hồn gia của Vong Hồn tông, Vạn gia của Luyện Thi tông, Đốc gia của Khí Độc tông, ba nhà lớn ngày thường hay xích mích với Luyến gia của Huyết Sát tông. Đặc biệt lúc Luyện Thi tông vạn năm ai chẳng biết Luyến gia cướp đi địa vị thế tập trưởng lão của Triệu gia? Hai người quan hệ thân thiết nhưng vì vụ tranh giành thế tập trưởng lão năm đó mà tu sĩ dòng chính của Triệu gia chết mấy chục người vào tay Luyến Liên Thành. Từ đây về sau Triệu gia thế yếu, Vạn gia và Luyến gia thế như nước với lửa, những năm gần đây Vạn gia tranh đấu gay gắt với Luyến gia là chuyện người trong Tội Ác Chi Thành đều biết.

Hôm nay đại khánh vạn năm của Luyến gia, ba nhà liên hợp đến hiển nhiên không có ý tốt. Trước mắt gió êm sóng lặng sợ là yên tĩnh trước bão táp.

Luyến Liên Thành nhìn thấu điều này nhưng gã làm chủ Luyến gia, có thể đi đến hôm nay đã trải qua vô số sóng to gió lớn, trong bụng kiêng dè mặt ngoài vẫn vui vẻ xuyên qua giữa các vị khách, nhưng tâm tình đã khác.

Đến gần buổi trưa khách nhận thiệp mời từ Luyến gia đều đến đông đủ. Huynh đệ Luyến Xương Quân, Luyến Xương Cung cùng vào đại sảnh.

Luyến Liên Thành hắng giọng tập trung sự chú ý của mọi người, mỉm cười thân thiết chắp tay vái bốn phía:

- Hôm nay là lễ mừng Luyến gia ta đứng vững trong Tội Ác Chi Thành vạn năm, các vị đạo hữu đến dự khiến Luyến mỗ vô cùng cảm kích. Hôm nay hy vọng mọi người đều vui vẻ, mỗi cách vạn năm cùng nhau tụ họp một lần.

- Luyến trưởng lão khách sáo.

- Bốn tông Tội Ác Chi Thành ta đồng khí liên chi, hôm nay đến dự là lẽ đương nhiên.

- Cầu chúc Luyến gia vạn cổ trường thanh, uy danh mãi không tàn.

Tu sĩ trong đại sảnh lên tiếng nói những lời chúc mừng vui vẻ, dù sao đều là giả tạo, trong bụng nghĩ gì thì mặt ngoài vẫn giữ lễ tiết.

Nhưng lúc này một tiếng cười nhạt cất lên:

- Tòa nhà này vạn năm trước là đại trạch của Triệu gia, về sau tụ họp ở đây không khó, nhưng thân phận chủ nhân chưa chắc không thay đổi.

Trong một đống lời chúc mừng thì câu này cực kỳ chói tai, nguyên đại sảnh im phăng phắc.

Luyến Liên Thành ngừng cười, hôm nay ngày vui gã không muốn gây chuyện, nhưng không để mặc người ta khi dễ lên đầu mình được.

Luyến Liên Thành nhìn Vạn Lệ Hải, lạnh nhạt nói:

- Vạn trưởng lão say, thôi đừng uống nhiều, sớm quay về nghỉ ngơi đi.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...