- Rất tốt.
Mắt Ngụy Sát lóe sát khí nói:
- Nếu ngươi không muốn tự xử thì bổn tọa sẽ tiễn ngươi một đoạn đường.
Dứt lời Ngụy Sát phát ra hơi thở, không chút kiêng dè. Hơi thở đỉnh Sáng Thế cảnh bắn thẳng lên trời, gã bùng nổ hơi thở mạnh mẽ còn hơn Dương Ly Tử gấp mấy lần.
Trận pháp trong đại sảnh rực sáng linh quang, nhưng chỉ chói lòa chớp mắt rồi vụt tắt.
Onggg!
Vang tiếng nổ điếc tai, điện vũ sụp đổ, bị lực lượng cường đại đập nát thành đá vụn bay bốn phương tám hướng.
Tu sĩ các tông biến sắc mặt, người nhấp nháy độn quang chạy thật xa, ánh mắt kinh hoàng nhìn Ngụy Sát. Hèn gì người này dám cứng rắn như vậy, hiện giờ bộc phát ra lực lượng, dù ở trong đỉnh Sáng Thế cảnh cũng thuộc hàng tuyệt đỉnh. Dương Ly Tử mới đến đỉnh Sáng Thế cảnh không thể đánh đồng với Ngụy Sát.
Lấy phòng đón khách làm trung tâm, trong phạm vi trăm dặm bị san bằng, vô số tu sĩ Thủy Dương tông bị chấn chết tại chỗ.
Trong đống hỗn độn chỉ có hai người đứng đối diện nhau.
Mặt Ngụy Sát dữ tợn, mắt tràn đầy sát khí lạnh băng:
- Có thể đối kháng với Dương Ly Tử chỉ vì hắn là kẻ yếu nhất trong đỉnh Sáng Thế, ngươi nghĩ có thể chống lại bổn tọa sao? Tiêu Thần, gặp bổn tọa là ngươi chết chắc!
Tiêu Thần hơi cúi đầu, áp lực khủng bố như núi cao đè lên vai, khiến người hắn run nhè nhẹ. Lực lượng này thật mạnh, đến nỗi có thể nhẹ nhàng nghiền giết bất cứ tu sĩ nào dưới Sáng Thế cảnh. Nhưng khuôn mặt Tiêu Thần bình tĩnh không lộ ra chút kinh hoàng hay sợ hãi.
Tiêu Thần thì thào:
- Vậy sao?
Tiêu Thần chậm rãi ngước lên, sống lưng thẳng tắp, hơi thở trong người hắn run nhẹ rồi tăng nhanh điên cuồng. Khoảnh khắc này, đối mặt Ngụy Sát uy hiếp Tiêu Thần không chút do dự, pháp lực lao nhanh trong người chấn động tan vỡ, trong thời gian cực ngắn phát ra lực lượng khiến người tim đập nhanh.
Toái Nguyên cực hạn!
Áo xanh phần phật, tóc đen tung bay, mắt lấp lánh thần quang.
Tựa như dòng lũ lực lượng mênh mông đại dương cuộn trào trong thịt, phát ra dao động hơi thở khiến người tim đập nhanh. Xua tan áp lực đè trên người Tiêu Thần. Khoảnh khắc này bộc phát ra lực lượng ngay mặt đối kháng với đỉnh Sáng Thế.
Tiêu Thần khẽ nói:
- Hôm nay ngươi muốn giết ta thì phải xem ngươi có tư cách đó không, nếu ta không chết là ngươi chết.
Giọng hơi trầm thấp nhưng nghe như thần linh gầm rống, chấn động toàn bộ thiên địa.
Tiêu Thần bày ra lực lượng làm tất cả tu sĩ hết hồn.
Dương Ly Tử biến sắc mặt, con ngươi co rút như lỗ kim nhìn Tiêu Thần, đổ mồ hôi lạnh ướt áo. Đỉnh Sáng Thế cảnh, lực lượng không thua gì Ngụy Sát, Tiêu Thần ẩn giấu sâu như thế! Dương Ly Tử nhớ đến trận chiến hôm đó, có lẽ Tiêu Thần không muốn bày ra lực lượng thật sự vì Thủy Dương tông, không thì nguyên tông môn đã bị xóa sổ.
Dương Ly Tử quát:
- Tất cả tu sĩ Thủy Dương tông lập tức rút khỏi Đông Quách thành!
Dương Ly Tử chộp lấy Tịch Đông Thủy dứt khoát lao nhanh ra sau. Ngụy Sát, Tiêu Thần giờ phút này bộc phát ra lực lượng khi đánh nhau thì nguyên Đông Quách thành sẽ thành khu vực chết, tu sĩ nào còn ở trong đó sẽ bị lực lượng phát tán từ hai người xóa sổ.
Tu sĩ các tông đến hạ thọ đều tái mặt vội điều khiển độn quang rời xa chỗ này.
Thần Cơ quán.
Bành Lão Đầu và lão nhân cười tủm tỉm biến sắc mặt.
Tay Bành Lão Đầu lóe linh quang lấy ra một mô hình tàu, lấp lánh linh quang, tinh xảo tuyệt luân. Nếu nhìn kỹ sẽ thấy mô hình thân tàu giống y như chiếc thuyền lớn Thần Cơ quán.
Bành Lão Đầu quát, chỉ một cái:
- Tật!
Mô hình trong tay Bành Lão Đầu tỏa linh quang chói lòa, nguyên thuyền lớn Thần Cơ quán biến đổi tương tự. Mô hình tàu này là hạch tâm điều khiển thuyền lớn.
Đuôi thuyền tuôn ra lực đẩy mạnh chậm rãi di chuyển, tốc độ càng lúc càng nhanh bay ra ngoài Vi Nguyên Tinh.
Làm xong Bành Lão Đầu thả lỏng tinh thần, nhưng khuôn mặt vẫn nặng nề. Bành Lão Đầu và lão nhân cười tủm tỉm đứng song song nhìn hướng Thủy Dương tông, đôi mắt hoang mang.
- Trong Đông Quách thành ai có thể đối kháng với Ngụy Sát?
Lão nhân cười tủm tỉm không còn nụ cười nữa, trầm ngâm nói:
- Bành Lão Đầu, ngươi hãy cảm ứng thật kỹ đi, không phát hiện hơi thở này quen thuộc sao?
Bành Lão Đầu khép hờ mắt, mấy giây sau trợn to mắt nói:
- Tiêu Thần!
Vừa rồi Bành Lão Đầu bị rung động tinh thần chưa quan sát kỹ, giờ cảm ứng sơ đã biết người giằng co với Ngụy Sát là ai. Sắc mặt của lão quái này rất đặc sắc, giật mình và khó tin, cuối cùng thành cười gượng. Ai ngờ tu sĩ mới vào Tinh Vực Tội Ác mà có lực lượng khủng khiếp như thế?
- Lưỡng Diện Hổ, giờ nên làm sao? Nếu Ngụy Sát bị gì trong địa giới của chúng ta e rằng hai ta sẽ hứng lấy lửa giận của Nguyj Trưng đại nhân.
Lão nhân cười tủm tỉm nói:
- Bành Lão Đầu, ngươi cảm thấy hai người này giao phong thì hai ta có tư cách nhúng tay sao?
Bành Lão Đầu cười gượng.
- Ngụy Sát được Nguyj Trưng đại nhân hết sức tài bồi, tu vi mạnh mẽ, trong tay có nhiều báu vật. Tuy Tiêu Thần mạnh nhưng chưa chắc đánh lại Ngụy Sát. Cộng thêm trận chiến hôm nay vượt ngoài khả năng can thiệp của hai ta, dù kết quả thế nào chúng ta cứ báo cáo đúng thật, chắc Nguyj Trưng đại nhân sẽ không làm khó dễ hai ta nhiều.
- Nhưng Nguyj Trưng đại nhân không phải người thích nói đạo lý.
Hai người nhìn nhau, thấy cay đắng trong lòng đối phương, giờ chỉ biết nghe theo số trời.
Ngụy Sát biểu tình cực kỳ khó xem, ánh mắt lạnh lùng nói:
- Bổn tọa còn tưởng ngươi có gì ỷ lại dám to gan đối kháng với bổn tọa, thì ra có thủ đoạn kích phát tu vi. Nhưng bổn tọa muốn chờ xem lực lượng tăng vọt của ngươi kéo dài được bao lâu.
Tiêu Thần lạnh lùng nói:
- Không lâu nhưng đủ giết ngươi.
Dứt lời Tiêu Thần bước ra tiến lên trước, thò tay khỏi ống tay áo chộp bầu trời trên đầu.
Một bàn tay chộp bầu trời tối sầm, các ngôi sao rực rỡ hiện ra trong bóng tối, ánh sáng sao đậm chiếu xuống.
Nghịch chuyển âm dương, thần thông Tụ Tinh.
Tiêu Thần chỉ một cái:
- Đông Phương Thanh Mộc!
Ngôi sao phương đông tỏa ra linh quang xanh lá cây.
- Ngưng tụ Thanh Mộc Thần Long, ban cho ngươi mộc chi bản nguyên!
Ngôi sao Thanh Mộc chợt tỏa sáng rực rỡ, phát ra linh quang đậm đặc dung hợp trong hư không biến thành rồng xanh kéo dài vạn dặm, ngửa đầu gầm rống.
- Tây Phương Canh Kim!
Lại một chỉ điểm xuống:
- Ngưng tụ Canh Kim Bạch Hổ, ban cho ngươi kim chi bản nguyên!
Ngôi sao thuộc Canh Kim tỏa ánh sáng vàng, hư không ngưng tụ Bạch Hổ, mắt cọp sắc bén bễ nghễ bá đạo, chữ vương ngay giữa trán bày ra phong phạm bá chủ hùng cứ một góc trời sao.
Bình luận