- Hồng thống lĩnh lần này tác chiến dũng mãnh, liên tục hạ chiếm bảy tòa thành danh tông, chắc chắn sẽ được tông chủ phong thưởng!
- Tính công lao Hồng thống lĩnh tích lũy được chắc rất nhanh sẽ lên chức trở thành trưởng lão của Thủy Dương tông ta rồi.
- Sau này chúng ta lĩnh quân đi ra ngoài xin Hồng thống lĩnh giúp đỡ nhiều hơn.
- Đúng đúng!
Trong lều, Hồng Đại Vĩ nhận đồng liêu chúc mừng, nghe bọn họ hoặc thật lòng hoặc giả tạo chúc mừng cùng hâm mộ, cười tủm tỉm gật đầu. Không ai biết ba ngày trước Hồng Đại Vĩ dùng công lao tích lũy đổi một bình Huyền Thần dịch với tông chủ, có thứ đó trợ giúp có lẽ Đại Xuyên sẽ thuận lợi đột phá đến Sáng Thế cảnh.
Nghĩ tới đây Hồng Đại Vĩ cười càng tươi.
***
Nửa năm sau Tiêu Thần chậm rãi mở mắt ra, đứng thẳng dậy, động ý niệm. Một lớp da giáp hiện ra nhanh chóng bọc toàn thân hắn, tôn lên vóc dáng càng anh vĩ. Hoa văn rậm rạp tinh xảo trải rộng nguyên bộ giáp, tia sáng tím lấp lánh.
Tiêu Thần cầm Hắc kiếm, cảm nhận trạng thái bản thân, vừa lòng gật gù. Nửa năm hoàn toàn nắm giữ hai món báu vật còn là nhờ Quang Chiếu giúp đỡ, bớt phân đoạn tốn thời gian nhất để được báu vật thừa nhận, không thì cần ít nhất mấy năm trời. Hiện tu vi của Tiêu Thần chưa tăng lên chút nào nhưng lực lượng tự bảo vệ mình thì cao hơn trước nhiều.
Tiêu Thần xác định hoàn toàn khống chế hai món báu vật rồi cất giáp da vào trữ vật giới chỉ, giáp lặn xuống da biến mất. Có báu vật luyện hóa, phục hồi hao tổn trong người, Tiêu Thần đã đến trạng thái cao nhất. Tiêu Thần hơi trầm ngâm nhưng không vội rời đi, lục tìm trong trữ vật giới chỉ của mình.
Quang Chiếu từng nhắc Tiêu Thần tuy Tả Mi Đạo Tràng quý giá nhưng phẩm cấp quá thấp, sơ sẩy một cái là sẽ bị hủy. Nếu muốn yên tâm sử dụng tốt nhất bỏ thêm lớp phòng hộ bên ngoài cho nó, vậy mới yên tâm. Tiêu Thần luôn nhớ việc này, hắn đang tìm thứ gì có thể bao bọc bên ngoài đạo tràng.
Thời gian dần trôi, Tiêu Thần nhíu chặt mày. Trong trữ vật giới chỉ chất đống vô số báu vật, có nhiều thứ phù hợp làm lực lượng phòng hộ bên ngoài đạo tràng nhưng phẩm chất không thỏa mãn yêu cầu của hắn. Tu vi hiện giờ của Tiêu Thần dốc hết sức đánh với đỉnh Sáng Thế cũng không sợ, nên tầm mắt cao rất nhiều, hắn hy vọng có thể tìm được chí bảo phòng hộ thật an toàn cho Tả Mi Đạo Tràng. Sau này tu sĩ đối địch với Tiêu Thần tất nhiên không phải là kẻ yếu.
Nửa canh giờ sau Tiêu Thần bất đắc dĩ ngẩng đầu, thở dài thườn thượt. Trong trữ vật giới chỉ không có, đành ra ngoài tìm. Tốc độ chảy thời gian gấp ba mươi lần của đạo tràng rất quý giá cho Tiêu Thần, phải xóa bỏ tai họa ngầm cho nó thì hắn mới yên lòng không lo gì nữa.
Tiêu Thần bước ra một bước, chợt biến mất, khi lại xuất hiện đã ở trong mật thất tu luyện.
Nguyên thần quét qua xác định không có gì không ổn, Tiêu Thần gật gù cất đi đạo tràng, phất tay rút về cấm chế, đẩy cửa ra ngoài.
Tiêu Thần xuất quan kinh động Vũ Kiều, Miêu Thành, Bao Vũ cùng tiến lên bái kiến kính cẩn thi lễ. Mấy ngày qua bọn họ luôn ở nhà không đi ra ngoài nửa bước. Tin Hồng Đại Xuyên chết hình như chưa truyền ra, làm bọn họ hơi yên lòng.
Tiêu Thần ngồi xuống ghế chủ, phất tay ý bảo ba người đứng dậy, quét mắt qua người bọn họ, hắn hỏi:
- Bổn tọa muốn biết trong Đông Quách thành có nơi nào mua báu vật không?
Vũ Kiều kính cẩn thi lễ:
- Thưa đại nhân, Đông Quách thành có một Thần Cơ quán chuyên môn bán ra các loại báu vật, sau lưng có Thủy Dương tông chống, giá cả phải chăng, là nơi bán báu vật lớn nhất trong thành.
Tiêu Thần gật gù đứng dậy đi ra ngoài:
- Ừm! Ta cần mua một món báu vật thích hợp, nàng theo ta cùng đi đi.
Vũ Kiều cung kính vâng dạ, đi theo sau lưng Tiêu Thần.
***
Vũ Kiều nói nhỏ, ánh mắt kính sợ liếc qua:
- Đại nhân, nơi này chính là Thần Cơ quán.
Đây là một chiếc thuyền lớn lơ lửng giữa không trung, dài gần ngàn dặm, rộng trăm dặm, một cây cờ lớn bay phấp phới có ba chữ ‘Thần Cơ quán’. Bút lực mạnh mẽ, to lớn hùng hồn, phát ra hơi thở bá đạo nghênh ngang, vô hình tràn ngập uy áp.
Cấm chế trên thuyền lấp lánh linh quang tỏa ánh sáng chói mắt, thỉnh thoảng có bóng dáng tu sĩ ra vào náo nhiệt.
Tiêu Thần nhìn thuyền lớn, hơi biến sắc mặt thầm than thủ đoạn hay.
Nguyên con thuyền lớn từ những bộ phận nhỏ ghép lại, mỗi món phẩm cấp không cao nhưng tổ hợp thành chỉnh thể, lực lượng chuyển động suôn sẻ không chút trì trệ, toát ra hơi thở siêu kinh người.
Chỉ dựa vào lực lượng phòng ngự con thuyền lớn này đủ khiến tu sĩ Sáng Thế Phong Vương cảnh chùn chân, dù là đỉnh Sáng Thế chưa chắc oanh phá được. Hèn gì to gan buôn bán báu vật trong Tinh Vực Tội Ác hỗn loạn, quả nhiên thực lực hùng hậu.
Tiêu Thần không ôm nhiều hy vọng khi đến đây, vì tài nguyên tu đạo ở Tinh Hệ Tội Ác quá bần cùng, tài liệu luyện chế báu vật các loại khan hiếm. Nhưng nhìn con thuyền lớn tinh vi cường đại trước mắt, Tiêu Thần sinh ra chút hy vọng, có lẽ hắn sẽ có thu hoạch trong Thần Cơ quán.
- Đi thôi.
Tiêu Thần đi trước một bước hướng thuyền lớn, người Vũ Kiều lóe linh quang theo sát phía sau.
Hai người đáp xuống thuyền lớn, một tu sĩ trung niên bước nhanh đến gần.
Môi treo nụ cười thân thiện khiến người bất giác thấy gần gũi, tu sĩ trung niên hỏi:
- Không biết hai vị đạo hữu đến là muốn bán hay mua báu vật?
Tiêu Thần chắp tay, thản nhiên nói:
- Tại hạ muốn mua báu vật.
Tu sĩ trung niên cười gật đầu nói:
- Thế thì mời hai vị đạo hữu đi theo ta.
Gã giơ tay mời, đi trước dẫn Tiêu Thần vào trong thân tàu.
Tầng một thuyền lớn có đại sảnh rộng rãi, hiển nhiên sử dụng trận pháp không gian cực kỳ cao thâm, nhìn từ bên ngoài chỉ to ngàn dặm nhưng bước vào trong phát hiện nơi này cỡ vạn dặm, đủ chứa mấy trăm vạn tu sĩ.
Các quầy hàng bằng thủy tinh, trong suốt sáng rõ, có thể thấy rõ các món pháp bảo đặt trong quầy. Tu sĩ tốp năm tốp ba xuyên qua các quầy hàng lớn nhỏ tìm kiếm báu vật mình cần. Những tu sĩ Tinh Hệ Tội Ác luôn cứng rắn bá đạo nhưng rụt vòi hết khi ở trong Thần Cơ quán, không dám càn rỡ chút nào.
Tu sĩ trung niên cười giải thích rằng:
- Tầng một là phòng triển lãm lớn, bán báu vật đối ứng đẳng cấp dưới Sáng Thế cảnh. Tầng thứ hai là phòng triển lãm nhỏ, cần tu vi Sáng Thế cảnh mới vào dược. Tầng thứ ba là hội đấu giá loại nhỏ, phải có tu vi Sáng Thế Phong Vương cảnh để vào.
Tu sĩ trung niên cẩn thận quan sát biểu tình của Tiêu Thần, vì ngay từ đầu gã không thể nhìn ra tu vi của hắn sâu cạn.
Bình luận