Ba người chia báu vật, thấy Tiêu Thần quét mắt qua, tuy bọn họ không nỡ nhưng nhìn nhau rồi cùng gật đầu. Nghĩ tình mấy năm nay cùng nhau, để người đó được toàn thây vậy. Ba người cung kính dẫn Tiêu Thần rời đi.
Bọn họ đi không lâu sau có tu sĩ lấm lét cẩn thận đến gần, nhìn cái xác vặn vẹo, mắt đỏ máu tràn ngập sợ hãi giật mình trước khi chết, gã kinh sợ nhìn sau đó vui vẻ cười.
- He he, xác chết Tạo Vật cảnh khi không để lại cho ta.
Người này phất ống tay áo lấy đi xác chết, xoay người hóa thành độn quang rời đi, xem bộ dạng nôn nóng như được đến bảo bối ghê gớm.
***
- Đại nhân, đằng trước là Vi Nguyên Tinh, ba chúng ta cư ngụ trong Đông Quách thành ở hành tinh này.
Nữ nhân tên Vũ Kiều, ban đầu hoảng loạn qua đi nàng đã bình tĩnh lại. Thấy Tiêu Thần không định giết bọn họ thì Vũ Kiều muốn dựa vào, trong Tinh Vực Tội Ác nếu có cường giả ỷ lại thì sẽ tăng lên khả năng sống sót.
Hai gã nam tử khác tên Miêu Thành, Bao Vũ cung kính đứng một bên. Bọn họ bất mãn Vũ Kiều nịnh nọt Tiêu Thần nhưng không dám hó hé câu nào. Trong Tinh Vực Tội Ác cường giả chiếm hữu hết thảy, vốn là lẽ đương nhiên.
Tiêu Thần nhìn tu chân tinh màu vàng nhạt trước mắt, cảm ứng nguyên khí thiên địa mỏng manh, thầm lắc đầu. Vi Nguyên Tinh này nếu ở trong Đại Thiên Giới chỉ miễn cưỡng xem như tu chân tinh hạ phẩm, nhưng trong Tinh Vực Tội Ác là nơi hiếm khi có nguyên khí thiên địa đầy đủ.
Đông Quách thành.
Làm chỗ Thủy Dương tông trú đóng, tòa thành này xây dựng rất có khí thế. Trên tường thành đầy lỗ sâu cạn và vết cắt, đã qua nhiều đợt lửa chiến tăng thêm hơi thở uy sát cho tòa thành. Cửa thành mở rộng, một đội tu sĩ Thủy Dương tông mặc giáp đơn giản giữ trật tự cửa thành, tu sĩ nào vào thành phải nộp phí.
Bốn người Tiêu Thần xếp hàng, đa số tu sĩ xếp đằng trước đều cầm một viên thuốc màu đỏ rực cỡ một đốt ngón út, chắc loại đan dược này là Huyết Nguyên đan mà Vũ Kiều nói.
Tiêu Thần nhíu mày hỏi:
- Huyết Nguyên đan ẩn chứa lực lượng cường đại nhưng có âm sát khí, nó dùng vật gì luyện thành?
Vì phòng ngừa bị nghe thấy nên Tiêu Thần nói rất nhỏ chui vào lỗ tai ba người.
Vũ Kiều, Miêu Thành, Bao Vũ biến sắc mặt, ấp úng nửa ngày không ai nói chuyện.
Cảm giác ánh mắt Tiêu Thần dần lạnh băng, Vũ Kiều chửi thầm hai tên khốn Miêu Thành, Bao Vũ.
Vũ Kiều không dám câu giờ, nói nhỏ:
- Thưa đại nhân, tài nguyên tu đạo Tinh Vực Tội Ác thiếu thốn, Huyết Nguyên đan này là . . . luyện chế từ xác tu sĩ, hấp thu lực lượng trong thịt ngưng tụ thành đan dược.
Lòng Tiêu Thần rung lên, con ngươi co rút. Tiêu Thần lặng im, hắn không ngờ Huyết Nguyên đan có xuất xứ như vậy. Tiêu Thần nhớ lúc trước khi rời đi ba người Vũ Kiều nhìn xác tu sĩ đã chết, e rằng bọn họ lưu luyến không phải báu vật trên người gã còn có thân xác tu sĩ Tạo Vật cảnh.
Ba người Vũ Kiều thấy im lặng thì cũng lặng im, không dám hó hé câu nào. Bọn họ biết chuyện này đem đến kích thích thế nào, như bọn họ lúc mới vào Tinh Vực Tội Ác cũng không chấp nhận được. Nhưng thời gian có thể thay đổi tất cả, vì sống sót dù thật sự là gián tiếp ăn người thì bọn họ không có lựa chọn.
Mãi khi vào thành Tiêu Thần mới dần hết rối rắm, sắc mặt lại bình tĩnh.
- Vũ Kiều muội tử sao lần này trở về mau vậy? Xem ra có gì may mắn?
Dường như tu sĩ Thủy Dương tông quen biết ba người, gã đảo tròng mắt kinh ngạc hỏi:
- Sao Hồng đạo hữu không cùng các người quay về?
Vũ Kiều mỉm cười nói:
- Triệu đại ca nói đùa, chúng ta lần này không có thu hoạch gì, gặp người quen nên mới về trước. Hồng đại ca có việc riêng nên không đi cùng chúng ta.
Ngoài mặt Vũ Kiều không lộ vẻ gì, không ai đoán được Hồng Đại Xuyên đã chết oan chết uổng.
Tu sĩ họ Triệu liếc qua Tiêu Thần, gật đầu không nói nhiều. Bốn người giao Huyết Nguyên đan rồi vào thành, vẻ mặt Vũ Kiều, Bao Vũ, Miêu Thành lộ rõ ưu sầu.
Tiêu Thần lạnh lùng hỏi:
- Như thế nào? Hay là tu sĩ lúc trước bị ta giết có bối cảnh khiến các ngươi kiêng kỵ?
Vũ Kiều nhíu mày nói, mắt ngập nước khiến người đau lòng:
- Không giấu gì đại nhân, Hồng Đại Xuyên tuy chẳng ra gì nhưng ca ca của hắn, Hồng Đại Vĩ là thống lĩnh Thiết Vũ vệ Thủy Dương tông, tu vi Hư Sáng Thế cảnh, chúng ta tuyệt đối không trêu vào được. Nếu sau này Hồng Đại Vĩ biết chuyện Hồng Đại Xuyên chết thì chúng ta đều bị hắn giận chó đánh mèo.
Miêu Thành, Bao Vũ gật đầu phụ họa, mặt đưa đám.
Tiêu Thần cau mày, tạm dừng một lúc rồi từ từ nói:
- Đừng làm vẻ mặt rầu rĩ đó với ta, trong Tinh Vực Tội Ác nếu các ngươi không thể dàn xếp được chút chuyện này thì sao có thể sống đến hôm nay. Nhưng ta có thể cho các ngươi một sự bảo đảm, trong thời gian ta ở lại đây nếu xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn sẽ không để các ngươi bị liên lụy.
Ba người Vũ Kiều bị Tiêu Thần nhìn thấu suy nghĩ trong lòng, không được hắn bảo đảm hoàn toàn nhưng không dám dây dưa nữa, để tránh chọc giận hắn. Ba người cung kính đi trước dẫn đường.
Dọc đường gặp tu sĩ toàn là sắc mặt âm trầm, sát khí đằng đằng, nhìn là biết dày dạn kinh nghiệm giết chóc. Thỉnh thoảng thấy tu sĩ vọt lên cao đánh túi bụi, người thắng được tất cả, kẻ thua mất mạng, không thể giữ được thân thể.
Ba người Vũ Kiều nhìn mãi quen mắt, bình tĩnh đi trước dẫn đường. Ba người phát ra hơi thở Tạo Vật cảnh như ẩn như hiện, không gặp chuyện gì.
Miêu Thành cẩn thận lấy một vật ra hơi giơ lên, cấm chế viện lạc tự nhiên mở ra. Vũ Kiều đi trước vào viện lạc, cũng để Tiêu Thần yên tâm.
Vũ Kiều nhẹ giọng giải thích:
- Trong Tinh Vực Tội Ác thứ thật sự an toàn chỉ có viện lạc của mình. Bỏ ra Nguyên Tinh hoặc Huyết Nguyên đan từ tông phái cầm quyền nơi đó mua là sẽ được che chở, bình thường không ai muốn đánh vào viện lạc vì đó là khiêu khích tông môn. Nhưng trong Tinh Hệ Tội Ác không có chuyện gì là tuyệt đối, có lực lượng cường đại hoặc đủ tài phú là sẽ thay đổi nhiều quy tắc.
Tiêu Thần nhẹ gật đầu.
Khi nói chuyện ba người đã vào phòng, Tiêu Thần ngồi ghế chủ, Vũ Kiều, Miêu Thành, Bao Vũ cung kính đứng dưới tay. Vào viện lạc rồi sắc mặt ba người thả lỏng nhiều.
Tiêu Thần lạnh nhạt nói:
- Ta sẽ ở lại nơi này một thời gian, chờ ta quen thuộc tất cả rồi tự nhiên sẽ rời đi. Trong khoảng thời gian này ta không hy vọng xuất hiện bất cứ điều gì ngoài ý muốn, không thì ba người đều phải chết.
Trong sự bình tĩnh toát ra ý chí mạnh mẽ khiến người hết hồn.
Bình luận