Tiêu Thần khép hờ mắt nhưng giây sau lại mở ra, hơi thở lạnh băng hư vô đã biến mất, ý niệm của hắn lại kiểm soát thân thể. Lúc trước Tiêu Thần phát động Diệt Thần Chi Tiễn, khoảnh khắc cuối cùng đó ý chí cường đại ẩn giấu trong cơ thể hắn lại xuất hiện, chiếm quyền khống chế thân thể. Trong thời gian này ý chí của Tiêu Thần hoàn toàn tỉnh táo, thấy hết mọi việc xảy ra nhưng không cảm nhận được đau đớn truyền từ thể xác, như đã bị ngăn cách. Thậm chí lực lượng cuộn trào trong người hoàn toàn hủy diệt thân thể hắn cũng không có chút cảm nhận đau đớn nào.
Quan trọng nhất là trạng thái tượng chiếu của thần đã biến mất, ý chí kiểm soát thân thể tan biến trong nguyên thần. Sóng thần đau đớn đủ làm người ta tan vỡ ý niệm ập đến, làm Tiêu Thần khẽ rên, mặt không chút máu. Giờ phút này lực lượng cường đại trong cơ thể Tiêu Thần mất hết, thân thể vốn miễn cưỡng giữ sự ổn định giờ đã ở bờ vực tan vỡ. Tác dụng phụ sau Toái Nguyên bùng nổ, sau khi xóa sổ Mang Long thì Tiêu Thần cũng rơi vào trạng thái sắp chết.
Mắt Tiêu Thần âm trầm cố kiềm nén nỗi lòng chấn động, đầu óc suy nghĩ nhanh. Tiêu Thần không biết trạng thái tượng chiếu của thần đến vì sao nhưng ý chí mạnh mẽ bí ẩn sinh ra trong nguyên thần của hắn, dù không dung hợp với ý niệm của bản thân hắn nhưng hắn chưa từng cảm nhận chút gì xấu đối với hắn, không thì đã chẳng lừa được cảm ứng của hắn. Vậy thì ý chí này đột nhiên xuất hiện cắt ngang hắn sử dụng Đa Thiên La Bàn giết Mang Long chắc có tính toán gì đó, chứ không phải ra tay bất chấp hậu quả dồn hắn vào chỗ chết. Nhưng hiện giờ Tiêu Thần đã đến đường cùng, hắn cảm nhận hơi thở chết chóc kéo đến, nguyên thần màu vàng héo tàn không chút ánh sáng, ý niệm của hắn dần mơ hồ. Nếu ngủ say, chờ đợi Tiêu Thần có lẽ là bóng tối vĩnh cữu không thể tỉnh lại nữa.
Tuy Kim Ấn cắn nuốt vong hồn Mang Long nhưng trong thời gian ngắn không có tư cách luyện hóa nó, Tiêu Thần không được lực lượng nào bổ sung. Cơ thể đau đớn, sau khi Toái Nguyên thì lực lượng rỗng tuếch, giày vò chờ đợi giữa sống chết khiến tinh thần Tiêu Thần bị rèn luyện nặng nề. Nếu đổi lại tu sĩ khác thì ý niệm đã tan vỡ, chết ngay lập tức. Nhưng Tiêu Thần không bỏ cuộc, vì hắn không tin ý chí bí ẩn xuất hiện sẽ dồn hắn vào đường chết. Trong suy nghĩ của Tiêu Thần không có khái niệm bỏ cuộc. Dù khó thoát khỏi cái chết thì Tiêu Thần vẫn kiên trì đến cuối cùng đi tìm một đường cứu vãn. Tu đạo đến nay Tiêu Thần rơi vào đường chết nhiều vô số, nếu tâm niệm của hắn không kiên cường, ý chí yếu ớt thì đã sớm chết, không thể đi đến hôm nay.
Thời gian từ từ trôi qua, hiện tại với Tiêu Thần thì mỗi giây là sự giày vò đau khổ, dài như một năm. Nhưng trong đau đớn hắn vẫn vật vã chống đỡ.
Đột nhiên một ngôi sao trong Thú Liệp tinh hệ cách Tiêu Thần gần nhất rực sáng lên, một cột sáng linh lực chói mắt bắn lên cao. Cột sáng linh lực xuất hiện như một loại phản ứng dây chuyền, lấy Tiêu Thần làm trung tâm, các vì sao nhanh chóng rực sáng, các cột sáng linh lực bắn lên cao.
Ngân hà hợp từ linh quang chớp mắt bao phủ Tiêu Thần vào trong, từng đợt lực lượng tinh thuần mà cường đại như bị hấp dẫn điên cuồng ùa vào người hắn. Các lực lượng tinh thần mà cường đại hội tụ từ ba mươi bảy tu chân tinh, hùng hồn liên miên không dứt, ẩn chứa lực lượng sự sống vô tận. Chúng nó tiến vào cơ thể Tiêu Thần liền phục hồi thân thể gần như tan vỡ, xương, thịt, nội tạng vỡ nát lành lại nhanh kinh người, nguyên thần héo tàn mờ tối trong không gian nguyên thần chợt toát ra sức sống. Các tia sáng vàng không ngừng thoáng hiện, khi lực lượng này tu sửa cơ thể Tiêu Thần cũng bổ sung khoảng trống lớn sau khi Toái Nguyên trong người hắn.
Ý niệm mơ hồ của Tiêu Thần nhận ra bên ngoài biến đổi, hắn cảm nhận lực lượng nhanh chóng ùa vào người. Tiêu Thần không biết xảy ra chuyện gì nhưng hắn biết chuyển cơ mình chờ đợi đã tới. Tiêu Thần cưỡng lại cảm giác mệt mỏi ập đến, giữ gìn một chút ý niệm tỉnh táo không để mình rơi vào hôn mê. Bây giờ đang ở trong Thú Liệp tinh hệ, nếu Tiêu Thần để mình xỉu thì không có cơ hội tỉnh lại. Nhưng Tiêu Thần suy nghĩ hơi nhiều.
Trận pháp Thú Liệp tinh hệ vận chuyển, uy áp mệnh mông từ chân trời đổ xuống, tất cả sinh linh trong phạm vi tinh hệ dù là tu sĩ hay man thú đều bị lực lượng mạnh mẽ trấn áp, người cứng ngắc, biểu tình kinh khủng nhưng không thể nhúc nhích chút nào. Nhìn cột sáng linh lực bắn lên cao, xem chúng nó tụ tập vào một chỗ, mọi người đều biết trong săn bắn chắc chắn có biến cố lớn.
Nhưng nếu ai cảm ứng kỹ sẽ phát hiện khoảnh khắc này tất cả man thú sống trong Thú Liệp tinh hệ mắt tràn ngập sợ hãi, lực lượng sự sống trong người chúng nó bị trận pháp hút đi dung nhập vào cột sáng ngút trời, hóa thành lực lượng mênh mông như đại dương.
Trên đỉnh núi thấp bé, con sói cô độc lông trắng bị đè nằm sấp dưới đất, ngước mắt nhìn ba mươi bảy cột sáng bắn thẳng lên trời. Nó cảm nhận lực lượng bị xói mòn, trong mắt tràn đầy giật mình và bất đắc dĩ.
Con sói thì thào:
- Đã qua nhiều năm không ngờ trận pháp bị người mở ra lần thứ hai, lại là một trận hạo kiếp.
Mắt sói hấp háy, cuối cùng nó từ bỏ ý nghĩ chống cự, khép hờ mắt chọn mặc nhận.
Hạo kiếp đối với man thú Thú Liệp tinh hệ nhưng là tạo hóa to lớn cho Tiêu Thần.
Hoàng thất Đại Yến tạo dựng Thú Liệp tinh hệ không đơn giản là chỗ săn bắn mà là nơi cho hoàng thất bồi dưỡng tu sĩ hậu bối. Ban đầu tạo ra Thú Liệp tinh hệ thì tu sĩ tham gia xây dựng đặt điều kiện được đến cơ duyên này rất cao. Tu sĩ nào vào Thú Liệp tinh hệ đều nằm trong trận pháp cảm ứng, không có tiềm lực ưu tú kinh người, có huyết mạch hoàng thất Đại Yến thì sẽ không được đến. Một nơi cơ duyên bảo địa như vậy cần tụ tập lực lượng ba mươi bảy ngôi sao, hấp thu ức vạn vạn lực lượng man thú mới hoàn thành được, mỗi lần mở ra là hao tổn lớn cho nguyên Thú Liệp tinh hệ, cần tĩnh dưỡng mấy vạn năm mới từ từ phục hồi. Cơ hội quý giá như vậy thà để lại bồi dưỡng cho thiên tài Đại Yến hoàng thất thật sự, sẽ không lãng phí cho hậu bối bình thường.
Bình luận