Giọng Tiêu Thần không cao không thấp, hơi thở thay đổi trở nên mơ hồ hờ hững, lạnh băng không thể nắm lấy. Tay Tiêu Thần lóe linh quang thu Đa Thiên La Bàn vào trữ vật giới chỉ, hắn từ từ ngước đầu lên nhìn hướng Mang Long, khuôn mặt lạnh nhạt, ánh mắt bình tĩnh không chút gợn sóng. Sự bình tĩnh này không phải cố ý ra vẻ mà hắn vốn là như thế, dù thiên địa hủy diệt, ức vạn sinh linh chết đi cũng không khiến hắn biến sắc. Đó là tư thái siêu nhiên tuyệt đối thành lập trên sự cường đại không gì sánh bằng. Ánh mắt Tiêu Thần bình tĩnh bễ nghễ vạn vật trên cõi đời, bất cứ tồn tại nào đều vô nghĩa với Tiêu Thần, tồn tại hoặc hủy diệt chỉ trong một ý nghĩ của hắn.
Đối mặt Mang Long, trong nguy hiểm sống chết Tiêu Thần lại tiến vào trạng thái lạnh băng như vị thần.
Trạng thái này có thể gọi là tượng chiếu của thần, trong thời gian ngắn giữ cho thần trí tiến vào tình trạng lạnh băng tuyệt đối, như vị thần nhìn xuống vạn vật thương sinh, có được lực lượng cường đại gần giống thần.
Mang Long cảm nhận sắc bén ngút trời, hơi thở khiến nó thấy nguy hiểm sống chết đột nhiên biến mất, nó hoang mang khó hiểu. Mang Long cảm ứng rõ ràng tu vi của Tiêu Thần, tuy khí thế Sáng Thế Phong Vương cảnh không yếu nhưng chỉ như con kiến với nó, nếu không phải kiêng dè báu vật trong tay hắn nên không dám tấn công thì hắn đã chết rồi.
Nhưng Tiêu Thần bỗng cất đi báu vật, hay là hắn muốn chết?
Mang Long nhìn Tiêu Thần vừa lúc ánh mắt giao nhau với hắn, chợt tinh thần nó đóng băng. Đó là đôi mắt như thế nào? Lạnh băng vô tình, hờ hững rét buốt, như vị thần nhìn xuống, khiến Mang Long sinh ra nỗi sợ hãi lâu chưa nếm qua, cảm giác không thể ngăn cản. Lúc Tiêu Thần lấy Đa Thiên La Bàn ra tuy Mang Long cũng kiêng dè nhưng không giống lúc này, chỉ một ánh mắt gần như khiến nó không chịu nổi, lực lượng này vượt qua dự đoán của nó.
Hồng Mông cảnh!
Chỉ có tu sĩ Hồng Mông cảnh, tồn tại vô thượng đó mới đem lại áp lực kinh khủng như vậy cho Mang Long. Nếu thật sự là tu sĩ Hồng Mông cảnh giết Thập Mục Xà viễn cổ thì dù Mang Long oán hận, không cam lòng cỡ nào cũng không dám tiến lên gây hấn. Nhưng rất nhanh Mang Long phát hiện kỳ kỳ, tu sĩ trước mắt dù hơi thở thay đổi, có chút uy năng của tu sĩ Hồng Mông nhưng khí thế của hắn vẫn chỉ là Sáng Thế Phong Vương cảnh.
Đôi mắt to của Mang Long rực cháy hai ngọn lửa mãnh liệt, vì nó chợt nhớ một truyền thuyết lâu đời.
Tu sĩ Hồng Mông cảnh có lực lượng hủy thiên diệt địa, tựa như vị thần cao cao tại thượng, ở trên vạn sự vạn vật trong cõi đời. Nhưng tồn tại giống vị thần không có nghĩa là sẽ không chết, chẳng qua cảnh giới của bọn họ đã siêu thoát loại giới hạn nào đó, rất khó bị giết hẳn, dù chết thì nguyên thần cũng có thể luân hồi chuyển thế có cuộc sống mới. Đợi khi tu vi thân chuyển kiếp lên đến một loại trình độ thì sẽ tự nhiên mở ra ký ức kiếp trước, có khả năng lần thứ hai đặt chân vào Hồng Mông cảnh.
Tiêu Thần rất có thể xa xưa trước kia là một vị đại năng giả Hồng Mông nguyên thần chuyển kiếp!
Nghĩ đến đây Mang Long càng nhìn Tiêu Thần càng cảm thấy đúng như mình đoán, không thì làm sao giải thích biến cố trên người hắn lúc này?
Mang Long rơi vào kích động, mong chờ, ánh mắt nhìn Tiêu Thần không còn thù hận độc ác mà chỉ có vô tận nóng cháy. Tu vi của Mang Long thăng cấp cảnh giới siêu cường giả Sáng Thế đã mười mấy vạn năm, đi đến bước này toàn nhờ cơ duyên tình cờ mới được, muốn tiến thêm một bước gần như không có hy vọng. Mười mấy năm qua tu vi trì trệ đã chứng minh điều đó, nhưng có một cơ hội thay đổi số phận Mang Long đang đặt ngay trước mắt.
Nuốt Tiêu Thần!
Nếu Tiêu Thần thật sự là đại năng giả Hồng Mông luân hồi đầu thai thì trên người hắn ẩn giấu truyền thừa của tu sĩ Hồng Mông, ăn hắn rất có thể Mang Long sẽ kế thừa tất cả điều này. Loại truyền thừa này thậm chí có thể trợ giúp Mang Long tiến thêm một bước bứt đứt trói buộc tu vi đặt chân lên Hồng Mông. Nếu làm được việc này tương đương với tương lai của Mang Long mở rộng, mở ra con đường đi thông tồn tại chí cao vô thượng.
Siêu cường giả Sáng Thế ở trong mắt người đời là cao cao tại thượng không thể với tới, nhưng khi đến cảnh giới này, cảm nhận sự cường đại của Hồng Mông cảnh mới hiểu cái gì là chí cao vô thượng không thể chống lại. Tu sĩ Hồng Mông cảnh nhìn siêu cường giả Sáng Thế cảm thấy không yếu, nhưng chỉ có thế, nếu muốn đánh chết thì giơ tay nhấc chân một cái là xong. Hai bên cách biệt lực lượng như lạch trời trong thiên địa, không thể tưởng tượng.
Nên khi nhìn thấy khả năng bước vào Hồng Mông cảnh làm Mang Long kích động không thể tả. Giờ phút này nó đã hoàn toàn quên thù hận cái chết của nhi tử duy nhất, chỉ còn lại tham lam và nóng bỏng.
Mang Long suy nghĩ giây lát, hoàn toàn vứt bỏ chút kiêng dè sót lại trong lòng. Đây là cơ hội duy nhất để Mang Long vùng thoát khỏi gông xiềng vận mệnh một bước vọt lên trời, nếu bắt được thì từ đây về sau trời cao đất rộng mặc nó rong ruổi, nếu không dù sống bình yên thì suốt đời bị nhốt trong Thú Liệp tinh hệ được ích gì? Dù Tiêu Thần là đại năng giả Hồng Mông chuyển kiếp nhưng lực lượng thật sự của hắn chỉ có Sáng Thế Phong Vương cảnh, với tu vi siêu cường giả Sáng Thế của nó chưa chắc không thể giết hắn.
Có gan mới làm giàu, nên liều một phen.
Mang Long ngửa đầu điên cuồng rống to, hoàn toàn bùng nổ hơi thở siêu cường giả Sáng Thế như sóng lớn biển gầm khuếch tán nhanh bốn phía, chấn động nguyên Thú Liệp tinh hệ. Trong khoảnh khắc này vô số tu sĩ hoặc cường giả man thú đều hoảng sợ ngước nhìn sâu trong tinh vực, tinh thần hoảng hốt vô cùng kính sợ.
Đây là lực lượng mạnh nhất trên đời dưới Hồng Mông.
Mang Long bày ra lực lượng cường đại của mình phát ra khiêu chiến với Tiêu Thần.
Trong Tử Vong thần quốc tan vỡ, Tiêu Thần nhìn hướng Mang Long, vẻ mặt vẫn bình tĩnh, chưa từng lộ ra chút khác lạ trước lực lượng nó phô bày. Dường như Mang Long mạnh hay yếu không có ý nghĩa gì với Tiêu Thần.
Tiêu Thần thì thào:
- Đang khiêu chiến với ta sao?
Mắt Tiêu Thần dần sáng rực, lắc đầu nói:
- Đáng tiếc lực lượng hiện tại còn rất yếu, muốn giết một con kiến như vậy còn cần nhờ vào sức mạnh bên ngoài.
Bình luận