Viễn Cổ Thập Nhãn Xà chưa sinh ra linh trí tiến hóa làm hung thú, nếu không hắn chém giết thu hoạch được vong hồn, sợ là có thể so sánh với Sáng Thế đỉnh phong.
Ý niệm trong đầu xoay chuyển, liền bị hắn đè xuống, khẽ lắc đầu, thầm nghĩ một tiếng không ai không biết đủ. Nếu như Viễn Cổ Thập Nhãn Xà thực sinh ra linh trí hóa thân hung thú, hắn ở đâu có lực lượng chống cự, chỉ có thể dùng Đa Thiên La Bàn đánh chết. Trước mắt chém giết Viễn Cổ Thập Nhãn Xà, còn có thể bảo trụ Đa Thiên La Bàn, đã là kết cục tốt nhất.
Hôm nay Viễn Cổ Thập Nhãn Xà đã chết, Thần Quốc tiến vào trạng thái tử vong vô chủ, bọn hắn đã có tư cách xé rách Thần Quốc rời đi. Chỉ là trước đó, còn có một ít chuyện cần giải quyết, là phân chia lợi ích. Ở trong Liệp Thú tinh hệ, Viễn Cổ Thập Nhãn Xà đại biểu không chỉ là bản thân nó quý trọng, càng là mấu chốt bài danh săn bắn. Nếu có thể nguyên vẹn đạt được, đồng đẳng với đã thu danh ngạch Thăng Long trì vào trong tay. Hấp dẫn như vậy, đủ để cho bất luận tu sĩ nào điên cuồng.
Trong con ngươi của Hồng Tụ chớp lên dị sắc, trên mặt đẹp lại lộ vui vẻ, như hoa đào tách ra, mị ý hoặc người, môi anh đào khẽ mở, lộ ra hàm răng trắng tinh nói:
- Tiêu Thần đạo hữu, chúng ta hợp lực giết chết Viễn Cổ Thập Nhãn Xà, liền xem như hai người chúng ta cùng sở hữu, như thế nào?
Đang khi nói chuyện, nàng khẽ tiến lên một bước, tật phong mang theo mùi thơm nhàn nhạt, đẹp mà thanh nhã, hương thơm nữ nhi sâu kín truyền đến.
Tiêu Thần mặt không biểu tình, nàng này tu luyện mị hoặc chi thuật không kém, nhưng muốn dao động lòng hắn, còn không đủ. Hắn nghe vậy thoáng trầm mặc, một lúc sau mới chậm rãi gật đầu nói:
- Tốt, theo Hồng Tụ đạo hữu nói.
Trong đôi mắt Hồng Tụ sinh ra vài phần kinh hỉ, lại lần nữa tiến lên một bước nói:
- Hôm nay chém giết Viễn Cổ Thập Nhãn Xà, Tiêu Thần đạo hữu cư công chí vĩ, trong nội tâm ta cảm kích, đợi cho ly khai nơi này, còn muốn cùng đạo hữu thân cận nhiều một ít, kính xin đạo hữu chớ từ chối mới được.
Nói xong, trong con ngươi ba quang lăn tăn, rất có ý nhu nhược thẹn thùng, để cho người nhịn không được sinh ra ý nghĩ kỳ quái, ý niệm trong đầu hỗn loạn.
- Hồng Tụ đạo hữu nói quá lời, có thể được đạo hữu thân cận, cũng là vinh hạnh của Tiêu mỗ.
Tiêu Thần chắp tay mở miệng, có chút cúi đầu, che chắn hàn mang lưu chuyển ở trong đôi mắt.
- Nếu như thế, Hồng Tụ liền cùng Tiêu Thần đạo hữu nói định.
Hồng Tụ nhõng nhẽo cười mở miệng, không có cảm giác đã tới gần bên người Tiêu Thần, thân thể mềm mại ở dưới sa mỏng mơ hồ hiện ra, mùi thơm nhàn nhạt giờ phút này cũng trở nên càng thêm nồng đậm, để cho khí tức mị hoặc trên người nàng phóng đại.
Tiêu Thần khẽ gật đầu, mà vào thời khắc này, thân thể của hắn đột nhiên cứng đờ, ánh mắt lộ ra vẻ kinh nộ, nhưng rất nhanh phần kinh sợ này liền tán đi, còn thừa lại chỉ có một đoàn dục hỏa, ở trong đôi mắt hắn hừng hực thiêu đốt. Ánh mắt nhìn Hồng Tụ, giống như muốn ôm nàng vào lòng tùy ý khinh bạc hưởng dụng.
- Hì hì, sao Tiêu Thần đạo hữu dùng loại ánh mắt này nhìn ta?
Trong mắt Hồng Tụ hiện lên vài phần vui mừng, nhưng dáng tươi cười trên mặt lại càng thêm Câu Hồn Đoạt Phách:
- Tiêu Thần đạo hữu tu vi thâm hậu, dáng người anh vĩ, trong nội tâm ta cũng hâm mộ. . . Nếu như đạo hữu muốn như thế nào, ta đều nguyện ý.
Nói xong, khuôn mặt đã ửng đỏ, hai gò má sinh hà, tư thái muốn cự tuyệt lại ra vẻ mời chào, càng thêm câu nhân.
Tình cảnh như thế, dù là ngươi tâm như bàn thạch, cũng bị phá đi Phật tâm, rơi vào thâm uyên vô tận. Thấy Tiêu Thần phản ứng, trong nội tâm Hồng Tụ sinh ra vài phần lửa nóng, giờ phút này cùng Tiêu Thần giao hợp, bằng vào thủ đoạn của nàng, tất nhiên có thể hút sạch sẽ tu vi của đối phương, đến lúc đó không những được Viễn Cổ Thập Nhãn Xà, còn có thể tu vi phóng đại, tự nhiên là hay nhất. Hôm nay sự tình thuận lợi sắp đắc thủ, nàng dương tay vung một tầng cát che cánh tầm mắt, thân thể khẽ nhúc nhích đi tới chỗ Tiêu Thần, trên tay không biết động thủ đoạn gì, tầng váy trên người đã cởi ra, thân thể mềm mại hiển thị rõ.
- Tiêu Thần đạo hữu, nhân sinh hậu thế tu tận hoan, kính xin đạo hữu thương tiếc ta.
Khuôn mặt của Tiêu Thần đỏ lên, tiếng thở dốc trong miệng lập tức trở nên dày đặc, có chút cúi đầu, tựa hồ vẫn còn chống cự lại dược lực.
Hồng Tụ hơi kinh, không ngờ tu vi tâm tình của Tiêu Thần kiên định như thế, nhưng hít vào Thủy Ngư Hoan Phấn của nàng, còn chưa có ai có thể thoát khỏi, nàng một bên cười quyến rũ, một bên duỗi tay ngọc lục lọi, trải qua thủ đoạn của nàng trêu chọc, còn sợ Tiêu Thần này không ngoan ngoãn mặc nàng loay hoay.
Bất quá đúng lúc này, Tiêu Thần đột nhiên ngẩng đầu, nhìn về phía Hồng Tụ cùng hắn gần trong gang tấc, khuôn mặt đỏ lên, thở dốc dồn dập, nhưng đôi mắt lại khôi phục trong trẻo bình tĩnh, mang chút đùa cợt cùng lãnh mang lưu chuyển.
Trong nội tâm Hồng Tụ cả kinh, đột nhiên dự liệu được không tốt, nhưng giờ phút này nàng kịp phản ứng, cũng đã muộn. Từ tự tin đối với Thủy Ngư Hoan Phấn, giờ phút này nàng đã bỏ hết thảy đề phòng, vội vàng không kịp chuẩn bị, ngón tay của Tiêu Thần đã điểm rơi vào trước ngực.
Một ngón tay ra, lại đến có chuẩn bị, lập tức bộc phát ra lực sát thương cường đại nhất.
Đôi mắt của Tiêu Thần lành lạnh, ánh mắt lạnh như băng, cảm giác mềm mại kia, cũng không có thể làm cho ánh mắt của hắn mềm hoá một chút, ầm… cát phòng bị đụng nát, sau khi mất đi lực lượng chèo chống một lần nữa hóa thành từng hạt cát vàng rơi xuống mặt đất.
Thân thể mềm mại trắng bóng bay ngược ra, Hồng Tụ phát ra tiếng kêu thảm thiết, ở giữa bộ ngực sữa cao ngất, xuất hiện một lỗ máu to bằng ngón tay, giờ phút này đang tùy ý phún dũng lấy huyết thủy, dọc theo làn da trắng nõn trợt xuống, hồng cùng bạch kết hợp, càng làm người nhìn thấy mà giật mình.
Khuôn mặt nàng trắng bệch, bởi vì thống khổ mà vặn vẹo cùng một chỗ, ánh mắt nhìn Tiêu Thần lộ vẻ oán độc, che dấu trong đó còn có một tia sợ hãi không cách nào áp chế. Một ngón tay này nhìn như bình thường, cũng đã triệt để trọng thương nàng, nếu không thể đúng lúc trị liệu, chớ nói thân thể này sắp sửa bị phá huỷ, chỉ sợ nàng còn có nguy hiểm đến tính mạng.
Bình luận