Thần thái của Tiêu Thần bình tĩnh, đưa tay lên, kiếm quang kích xạ, cùng kiếm quang giống như Tinh Hà kia ngang nhiên đối bính, song phương hơi chút giằng co đồng thời sụp đổ, hóa thành mảnh vỡ kiếm quang kích xạ mọi nơi.
Ngẩng đầu nhìn về phía hắc y kiếm tu, thân ảnh của đối phương đã biến mất không thấy gì nữa, duy chỉ có một thanh trường kiếm treo ở trên bầu trời, giờ phút này đột nhiên truyền ra tiếng rên rĩ, thân kiếm đứt đoạn vỡ vụn, rơi xuống mặt đất không thấy.
Chủ chết kiếm vong.
Ở giữa thiên địa, Kiếm Ý trùng thiên khủng bố, giờ phút này đã triệt để tán đi.
Tiêu Thần than nhẹ, tuy là đối địch, nhưng đối với hắc y kiếm tu si tình, Tiêu Thần cũng có thể nhìn ra vài phần. Nếu không phải bị Hồng Tụ nắm giữ, hắc y kiếm tu bằng vào kiếm trong tay, dùng Kiếm Ý cường đại chấp nhất của hắn, thậm chí có cơ hội đặt chân cường giả đứng đầu thế gian. Nhưng nói cách khác, kiếm tâm của hắn kiên định như thế, là vì thủ hộ Hồng Tụ mà sinh, nếu không có Hồng Tụ, có lẽ hắn cũng không cách nào tu thành Kiếm Ý cường đại như vậy. Bất quá lòng hắn đã chết, hôm nay có thể vì thủ hộ Hồng Tụ chiến đến tánh mạng chung kết, cũng xem như hoàn thành chấp niệm trong nội tâm, có thể bình yên chết đi, đối với hắn mà nói, coi như là kết quả tốt nhất.
Một mổ một ẩm, có lẽ sớm đã chú định.
Khẽ lắc đầu, Tiêu Thần đè ý niệm lộn xộn xuống, quay người nhìn về phía một chỗ chiến trường khác, Viễn Cổ Thập Nhãn Xà cùng Hồng Tụ chém giết, giờ phút này cũng đã tiến vào thời khắc mấu chốt.
Trên thân rắn, bị cắt ra vô số miệng vết thương, dùng lân giáp cứng rắn của nó, cũng không cách nào chống cự. Huyết thủy tuôn ra, dọc theo lân giáp, mang đi lực lượng còn không nhiều trong cơ thể, mười con mắt càng thêm ảm đạm, lộ ra suy yếu mỏi mệt. Dây lưng lụa cuốn lấy thân hình tráng kiện của nó, mặc cho nó giãy dụa như thế nào, cũng không thể tránh thoát.
Tuy tu vi của Hồng Tụ cường hoành, nhưng đối mặt Viễn Cổ Thập Nhãn Xà liều chết phản kháng cũng không cách nào thoải mái, khuôn mặt tái nhợt, dồn dập thở dốc, mị hoặc đều thu liễm, còn thừa chỉ có cẩn thận cùng ngưng trọng.
Tuy nàng đang chém giết với Viễn Cổ Thập Nhãn Xà, nhưng một mực chú ý đến Tiêu Thần cùng hắc y kiếm tu chiến đấu, đối với ánh mắt của A Thành, nàng cảm ứng tinh tường, lại chưa từng quay đầu đi liếc nhìn. Công cụ là công cụ, những năm này nàng bồi dưỡng, là vì chờ đợi ngày có thể dùng. Hôm nay đã đến thời điểm sử dụng, đương nhiên sẽ không chần chờ!
Nhưng làm cho nàng kinh hãi lại là Tiêu Thần bộc phát ra lực lượng, vốn cho rằng hi sinh A Thành, mặc dù không thể chém giết Tiêu Thần, cũng có thể hao hết lực lượng trong cơ thể hắn, trong thời gian ngắn không cách nào tạo thành uy hiếp với nàng, nhưng hôm nay xem ra, nàng lại có chút xem nhẹ Tiêu Thần! Giờ phút này lực lượng của đối phương, lại còn mạnh hơn lúc chém giết Trương Đạm, ngăn cản được bốn kiếm của A Thành, tuy hao tổn không ít pháp lực, nhưng khí tức như đại dương mênh mông kia, lại đủ để cho thấy hắn giờ phút này cường đại!
Nghĩ đến đây, Hồng Tụ ra tay lập tức suy yếu, dây lưng lụa trói buộc Viễn Cổ Thập Nhãn Xà cũng có chút buông lỏng. Man Thú đã cảm ứng được nguy cơ, phát giác dây lưng lụa của Hồng Tụ khẽ buông lỏng, lập tức giãy dụa kịch liệt, đây có lẽ là cơ hội thoát thân của nó.
Một mình Hồng Tụ nó đã chỉ có thể khó khăn lắm ngăn cản, giờ phút này cảm ứng được ánh mắt của Tiêu Thần quét tới, càng làm cho thân rắn cứng ngắc, khó áp chế bối rối trong nội tâm. Nếu như Tiêu Thần lại ra tay, nó sợ là chỉ có một con đường chết.
Man Thú Vương giả này, hôm nay đã bắt đầu sinh thoái ý.
- Tiêu Thần đạo hữu nhanh đến giúp ta, ta không kiên trì nổi, cẩn thận để cho Viễn Cổ Thập Nhãn Xà này đào tẩu.
Hồng Tụ mở miệng kinh hô, trên mặt đẹp một mảnh bối rối, con ngươi sâu kín nhìn về phía Tiêu Thần, hoàn toàn quên sự tình nàng phái hắc y kiếm tu chém giết Tiêu Thần vừa rồi.
Nàng nói là đề điểm cũng là uy hiếp, nếu như Tiêu Thần thực không muốn ra tay, hạ quyết tâm muốn ngồi làm ngư ông thủ lợi, nàng liền để Viễn Cổ Thập Nhãn Xà chạy. Nếu không mặc dù nàng hao hết khí lực chém giết Man Thú, cũng là phí công làm mai mối cho người khác, thậm chí còn sẽ bị người thừa cơ ra tay gạt bỏ. Như thế, biết rõ thả Viễn Cổ Thập Nhãn Xà rời đi không khác thả cọp về núi, nhưng nàng cũng làm như vậy. Cho dù chết, cũng phải kéo tất cả mọi người chôn cùng!
Tiêu Thần minh bạch ý tứ của Hồng Tụ, trên mặt không lộ ra một chút dị sắc, khẽ gật đầu nói:
- Tốt, chúng ta liên thủ, chém giết Viễn Cổ Thập Nhãn Xà!
Gọn gàng, không có một chút cò kè mặc cả.
Con ngươi của Hồng Tụ sáng ngời, cười nói:
- Tiêu Thần đạo hữu quả nhiên sảng khoái, không bằng chúng ta bỏ qua chuyện trước kia, đợi chém giết con thú này xong, lại tính tiếp, như thế nào?
- Tốt!
Thanh âm của Tiêu Thần chưa dứt, một bước tiến tới, linh quang chớp lên, thân ảnh đã kích xạ mà ra.
Vươn tay ra, ngang nhiên đập rơi!
Oanh!
Không gian đột nhiên chấn động, một bàn tay cực lớn bỗng nhiên xuất hiện, toàn thân đen kịt, khí tức âm lãnh bạo ngược, tựa như Ma Quân chi thủ, chụp tới Viễn Cổ Thập Nhãn Xà.
Giờ phút này ra tay, hắn chưa từng lưu thủ, đã bộc phát toàn lực.
Ở chỗ sâu trong đôi mắt của Hồng Tụ hiện lên vài phần kinh ngạc, tựa hồ không ngờ Tiêu Thần lại sẽ ra sức như thế, nàng vốn muốn hành sự tùy theo hoàn cảnh có chút dừng lại, lập tức minh bạch ý tứ của Tiêu Thần, hôm nay là cơ hội tốt nhất chém giết Viễn Cổ Thập Nhãn Xà, nếu bỏ qua để nó đào tẩu, ngày sau dưỡng tốt thương thế quay về, tất cả bọn hắn phải chết! Ánh mắt liếc nhìn Tiêu Thần, bỏ đi một ít tính toán trong nội tâm, kiều quát một tiếng, dây lưng lụa buộc chặc, trói buộc đến Viễn Cổ Thập Nhãn Xà không cách nào bỏ trốn, tay khẽ nhếch, một pháp bảo như lưới đánh cá bay ra, thẳng đến Viễn Cổ Thập Nhãn Xà.
Chương 2434vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnĐạo (Dịch)– một bộ truyện thuộc thể loạiTiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận