Đạo (Dịch) – Chương 2426

Ba đạo khí tức Sáng Thế Phong Vương phóng lên trời, tựa như ngọn đèn dầu trong đêm tối, vì bọn họ chỉ dẫn lấy phương hướng.

Ở chỗ sâu trong thế giới cát vàng, Tiêu Thần nghe rõ lão đầu lưng còng nói, thân ảnh đi nhanh lập tức dừng lại, chân mày hơi nhíu lại lộ ra suy nghĩ. Một lát sau, hắn không chút do dự quay người, thẳng đến chỗ ba người.

Hôm nay hắn có thể bình yên vô sự, bởi vì Viễn Cổ Thập Nhãn Xà đang đuổi giết tu sĩ Sáng Thế cảnh khác, như những người này toàn bộ hội tụ đến bên kia, lưu Tiêu Thần một mình ở bên ngoài, tất nhiên sẽ trở thành mục tiêu công kích tiếp theo của Viễn Cổ Thập Nhãn Xà. Đã nhìn rõ ràng điểm ấy, hắn tự nhiên phải đuổi qua. Chắc hẳn giờ phút này, lão đầu lưng còng đợi tu sĩ sợ là bảo vệ hắn không bị Viễn Cổ Thập Nhãn Xà nuốt mới đúng, nếu không một gã tu sĩ Sáng Thế Phong Vương cảnh, đủ để cho Viễn Cổ Thập Nhãn Xà lực lượng tăng nhiều, đối với bọn họ cũng không có lợi. Nghĩ thông suốt tất cả, Tiêu Thần tự nhiên sẽ không sợ bọn hắn trở mặt ra tay.

Ý niệm trong đầu chuyển động, bên ngoài cơ thể hắn bùng lên linh quang, hóa thành một đạo cầu vồng gào thét đi về phía trước.

- Chư vị đạo hữu yên tâm, tuy Viễn Cổ Thập Nhãn Xà này mạnh, nhưng chúng ta liên thủ, chưa hẳn sẽ sợ nó!

Lão đầu lưng còng trầm giọng mở miệng, trở tay lấy ra hơn mười ngọc giản, vung tay áo đánh vào trong tay mọi người:

- Trong ngọc giản này ghi lại một môn trận pháp, tên là Tụ Nguyên Ngưng Thú Trụ Thiên. Chư vị đạo hữu lưu vào trí nhớ, lão phu sẽ cùng Vũ Văn Thác, Hồng Tụ đứng ở trong mắt trận, chủ đạo đại trận công giết phòng ngự.

Tu sĩ Sáng Thế cảnh tiến vào thế giới cát vàng vốn có hơn hai mươi người, nhưng giờ phút này lại chỉ còn lại hơn mười tên, người còn lại đã bị tàn sát, trở thành huyết thực trong bụng Viễn Cổ Thập Nhãn Xà. Mặc dù tu sĩ còn lại giữ được tánh mạng, nhưng sắc mặt tái nhợt, nghe vậy liên tục gật đầu, hít một hơi thật sâu đè xuống sợ hãi trong nội tâm, thần thức thò ra tiến vào trong ngọc giản xem xét cách bày trận. Hôm nay đây là cơ hội duy nhất bọn hắn giữ được tánh mạng, tự nhiên không người dám can đảm chần chừ.

Vũ Văn Thác, Hồng Tụ hiển nhiên sớm đã biết được việc này, nghe vậy sắc mặt bình tĩnh, không có một chút biến hóa.

Bất quá vào thời khắc này, lão đầu lưng còng bỗng nhiên ngẩng đầu, ánh mắt lợi hại nhìn về phía ở chỗ sâu trong cát vàng, mà Vũ Văn Thác, Hồng Tụ cũng phát giác được khí tức tới gần, bằng cái này cũng có thể nhìn ra ba người tu vi cao thấp.

Ở trong cát vàng, linh quang nhàn nhạt hiện ra, Tiêu Thần cất bước đi tới, sắc mặt hơi tái nhợt, nhưng cực kỳ bình tĩnh. Ánh mắt đảo qua, ánh mắt chớp lên chắp tay mở miệng nói:

- Ba vị đạo hữu, không biết Tiêu mỗ có thể tiến vào trong trận tạm thời tránh né không?

- Tiêu Thần, bọn người bổn tọa không đuổi giết ngươi đã là tha cho ngươi một mạng, cần gì phải cứu tính mệnh của ngươi! Như nếu ngươi muốn tiến vào cũng chưa hẳn không thể, giao không gian giới chỉ trên người ngươi ra đây, bổn tọa liền cho ngươi tiến trận!

Người này mở miệng, đáy mắt chợt lóe lên lửa nóng. Trước kia bởi vì Viễn Cổ Thập Nhãn Xà, tạm thời buông tha cho đuổi giết Tiêu Thần. Hôm nay có lão đầu lưng còng cung cấp đại trận thủ hộ, tính an toàn phóng đại, tham lam trong nội tâm Vũ Văn Thác lại lần nữa bay lên.

Lão đầu lưng còng, Hồng Tụ mặt không biểu tình, đối với sự tình này bảo trì trầm mặc. Về phần tu sĩ khác, ánh mắt vội vàng đảo qua chỗ này, liền thu hồi, tiếp tục phỏng đoán trận pháp, việc này quyết định như thế nào, lại không phải bọn hắn có thể xen vào.

Tiêu Thần nghe vậy chậm rãi lắc đầu, trên mặt lộ ra vẻ đùa cợt nhàn nhạt nói:

- Mặc dù Tiêu mỗ giao ra không gian giới chỉ, Vũ Văn Thác đạo hữu thực cho là mình có thể ly khai nơi này sao? Hôm nay chúng ta đối mặt là Viễn Cổ Thập Nhãn Xà gần như hóa thân thành hung thú, trình độ kinh khủng của nó, không cần ta nhiều lời. Để cho ta tiến vào trong trận khôi phục thương thế, có lẽ còn có thể ra một phần lực, lưu ta ở bên ngoài, huyết thực của Sáng Thế Phong Vương cảnh bổ sung, có lẽ thực có khả năng để cho Viễn Cổ Thập Nhãn Xà bước ra một bước mấu chốt, hóa thân thành hung thú. Đến lúc đó Tiêu mỗ chết, chỉ sợ chư vị đạo hữu cũng theo ta xuống dưới.

- Không gian giới chỉ chính là tánh mạng của tu sĩ, thế cục giờ phút này, Tiêu mỗ quyết sẽ không giao ra, quyết định như thế nào, chư vị đạo hữu nhanh suy xét đi.

Sắc mặt của Vũ Văn Thác âm trầm, đang muốn mở miệng lại bị lão đầu lưng còng phất tay đánh gãy, trầm giọng mở miệng:

- Tốt! Tiêu Thần đạo hữu đã thấy rõ thế cục hôm nay, chắc hẳn cũng sẽ không ở trong trận có cử động làm loạn gì, nhanh vào đi.

Tiêu Thần nói, đã bỏ đi một tia sát cuối cùng ý trong nội tâm lão bất tử kia. Chính như hắn nói, mặc dù có Tụ Nguyên Ngưng Thú Trụ Thiên trận, nhưng có thể chống lại Viễn Cổ Thập Nhãn Xà gần như hóa thân hung thú hay không hắn cũng không nắm chắc. Lúc này ra tay với Tiêu Thần, thật không bằng lưu hắn lại, nếu như tình thế nguy cấp, lực lượng của đối phương có thể để cho bọn hắn nhiều thêm một phần sinh cơ.

Nói trở lại, mặc dù thành công chém giết Viễn Cổ Thập Nhãn Xà, Tiêu Thần ở trong bọn hắn bao vây cũng chạy đằng trời, đến lúc đó không gian giới chỉ đồng dạng cũng phải ngoan ngoãn giao ra đây. Tiêu Thần cùng Trương Đạm chém giết, Tiêu Thần tất nhiên thụ thương rất nặng, tuy không biết vì sao hắn còn có thể có dư lực, nhưng loại thương thế này, tuyệt không phải trong thời gian ngắn có thể khôi phục, nghĩ đến đây hắn càng không có nỗi lo về sau.

Ở chỗ sâu trong đôi mắt Hồng Tụ chớp lên dị sắc, đã nghĩ thông suốt thâm ý của lão đầu, nhõng nhẽo cười mở miệng:

- Ta cũng cho là nên để Tiêu Thần đạo hữu tiến vào trận, nhiều một phần lực lượng cũng có thể nhiều một phần nắm chắc bảo vệ tánh mạng.

Đang khi nói chuyện, cô gái này vẫn không quên ném cho Tiêu Thần một cái mị nhãn.

Vũ Văn Thác hừ nhẹ một tiếng, lại không có nhiều lời.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...