Mấy tên tu sĩ không kịp đề phòng, thân thể lại bị xuyên thủng, dù không có vì vậy mà vứt bỏ tánh mạng, nhưng lỗ máu rậm rạp chằng chịt, lại cho người ta vô cùng sợ hãi, vội vàng nuốt linh đan chữa trị thương thế, ngăn bão cát ở bên ngoài.
Sắc mặt của Tiêu Thần càng thêm âm trầm, bởi vì hắn phát hiện thế giới trước mặt này thực không phải ảo giác.
Nói cách khác, tại đây hết thảy, đều là chân thật tồn tại!
Thần Quốc!
Đây là một phương Thần Quốc!
Mà chủ nhân của Thần Quốc, tất nhiên có được lực lượng cực kì khủng bố, nếu không cũng không có khả năng trực tiếp triệu hoán Thần Quốc nuốt bọn chúng vào trong đó!
Sự tình phiền toái!
Bị nuốt vào trong Thần Quốc, còn muốn rời đi, trừ khi Thần Quốc chi chủ cho phép hoặc nổ nát Thần Quốc, nếu không không còn phương pháp khác!
Nhưng Tiêu Thần thoáng cảm ứng liền phát hiện, trình độ chắc chắn của Thần Quốc nơi này viễn siêu hắn tưởng tượng, nếu như muốn đánh tan, trừ khi trước đánh chết Thần Quốc chi chủ, khiến cho Thần Quốc vô chủ tiến vào trạng thái tử vong, lực lượng yếu bớt, mới có thể oanh phá Thần Quốc rời đi.
- Này là địa phương nào?
- Ta sao lại tới đây?
- Đáng chết, đến tột cùng xảy ra chuyện gì.
Bên tai truyền đến tiếng tu sĩ kinh sợ, lão giả lưng còng, Vũ Văn Thác cùng Hồng Tụ giống như đã phát giác được cái gì, sắc mặt lập tức trở nên cực kỳ khó coi, tạm thời đình chỉ đuổi giết Tiêu Thần, ánh mắt kinh nghi bất định đảo qua chung quanh.
Mà trước kia vài con cường giả Man Thú đào tẩu, giờ phút này cũng không một cái thoát thân, bị đều bắt vào thế giới cát vàng. Giờ phút này nằm sấp trên mặt đất, thân hình như ngọn núi run rẩy, lại không dám bằng vào lực lượng của mình đi ngăn cản bão cát, mặc cho tật phong mang theo hạt cát đánh vào trên lân giáp, ở trong tiếng vang dày đặc, kích thích ra từng đoàn từng đoàn hỏa hoa.
Mắt thấy phản ứng của những cường giả Man Thú này, trong nội tâm Tiêu Thần bất an càng nặng.
- Xem, đó là cái gì!
Một tu sĩ đột nhiên mở miệng, thò tay chỉ lên bầu trời, bởi vì bão cát dày đặc, ánh mắt bị cách trở, giờ phút này mọi người mới mơ hồ chứng kiến, lại có một tảng đá lớn treo ở trên bầu trời, ở trong bão cát như ẩn như hiện.
Lão đầu lưng còng, Vũ Văn Thác cùng Hồng Tụ sắc mặt biến hóa, ánh mắt của bọn hắn nhìn cự thạch kia, trong nội tâm lại nhịn không được khẽ run lên, tựa hồ ở trong đó, cất dấu vật cực kỳ khủng bố!
Tiêu Thần nhìn về phía vài con cường giả Man Thú phủ phục ở trên mặt đất, đầu lâu đều hướng viên cự thạch kia, ánh mắt chớp lên, trong nội tâm đã có phán đoán, dưới chân khẽ nhúc nhích, không để lại dấu vết di động rời xa cự thạch.
Răng rắc!
Tiếng vỡ vụn của nham thạch đột nhiên truyền tới, mặc dù cát vàng đầy trời, tật phong gào thét, nhưng như cũ không thể gạt được tu sĩ nơi này, lập tức hấp dẫn vô số ánh mắt hội tụ đến.
Cự thạch ẩn vào trong cát vàng đầy trời, giờ phút này đột nhiên xuất hiện một khe hở.
Răng rắc!
Răng rắc!
. . .
Sau khi khe hở thứ nhất xuất hiện, thoáng dừng lại, đạo thứ hai, đạo thứ ba, đạo thứ tư. . .
tiếng vỡ vụn rậm rạp chằng chịt rõ ràng truyền lọt vào trong tai, trên cả khối cự thạch trải rộng vết rách, tựa hồ sắp có vật gì từ trong đó xuất hiện.
Rống!
Tiếng gầm gừ bỗng nhiên vang lên, từ trong cự thạch vỡ vụn truyền ra, sau một khắc cả khối cự thạch sụp đổ, hóa thành mảnh vụn đầy trời, mang theo lực đạo vô cùng khủng bố, dùng tốc độ kinh người kích bắn.
Rất nhiều tu sĩ liên tục kinh hô một tiếng, bên ngoài cơ thể linh quang chớp lên, liên tục né tránh.
Đá vụn rơi đập đại địa, khảm thật sâu vào trong biển cát, lực lượng cường hoành truyền lại tiến vào trong hạt cát, lập tức kích thích một tầng cát sóng, tùy ý khuếch tán bốn phương tám hướng.
Cự thạch này vô cùng kiên cố, gia trì lực sát thương càng khủng bố, vài con cường giả Man Thú không dám né tránh bị đá vụn đập trúng, lân giáp có lực phòng ngự kinh người lại bị đạp nát, trong lúc nhất thời huyết nhục bay tứ tung, huyết thủy như dòng suối nhỏ dọc theo lân giáp chảy xuống, nhuộm cát vàng thành huyết sắc.
Mắt thấy kết cục của cường giả Man Thú, khuôn mặt của một đám tu sĩ lập tức cứng ngắc, trong nội tâm sinh ra cảm giác nghĩ mà sợ. Nhưng giờ phút này không có thời gian cho bọn hắn suy tư nữa, khí tức bạo ngược, cường hoành, khát máu bỗng nhiên hàng lâm!
Ở chỗ cự thạch sụp đổ, một thân ảnh cực lớn, xuất hiện ở trong tầm mắt mọi người.
Lân giáp đen nhánh không ánh sáng, một mảnh tơ máu dài hẹp đỏ thẫm xuôi theo lân giáp, nối tiếp chỗ sinh trưởng, thân thể co lại giống như một tòa núi cao, đầu lâu giống như xà mà không phải xà ghé vào trên lân giáp.
Bá!
Trên đầu lâu, năm đôi mắt bỗng nhiên mở ra, đối xứng phân ở hai bên đầu lâu, lạnh như băng, tràn ngập khí tức tàn bạo.
Đầu lâu cao cao nâng lên, mười con mắt hàn quang lóng lánh, ánh mắt rơi vào trên người rất nhiều tu sĩ cùng vài con cường giả Man Thú, lưỡi dài màu đỏ tươi từ trong miệng duỗi ra, giọt giọt dịch nhờn dọc theo khóe miệng nhỏ xuống, rơi trên mặt đất, cát vàng lập tức bốc lên khói xanh, bị ăn mòn, hình thành một vũng hố.
- Viễn Cổ Thập Nhãn Xà!
Lão đầu lưng còng nghẹn ngào mở miệng, sắc mặt đột nhiên trắng bệch, không còn một chút huyết sắc, trong mắt có vẻ hoảng sợ không thể áp chế. Thanh âm rơi xuống, bên ngoài cơ thể hắn bùng lên linh quang, thân là tu sĩ Sáng Thế Phong Vương cảnh, ở lúc đối mặt Viễn Cổ Thập Nhãn Xà, hắn vậy mà không có một chút ý niệm tranh đấu, trực tiếp lựa chọn quay người đào tẩu.
Vũ Văn Thác, Hồng Tụ cũng sắc mặt đại biến, thần sắc của hai người không đẹp hơn lão bất tử kia bao nhiêu, hiển nhiên cũng đã nhận ra thân phận của yêu vật này.
Giờ phút này Tiêu Thần đã lặng yên không một tiếng động rời khỏi cực xa, nhưng nghe vậy đồng tử cũng kịch liệt co rút lại, sắc mặt trở nên cực kỳ khó coi.
Quyết định lưu lại tranh đoạt Thanh Mộc Thần Tuyền Thủy cứu chữa Thụ bá, Tiêu Thần tự nhiên thu thập rất nhiều tin tức, trong đó nhiều loại Man Thú khủng bố, cũng ở trong phạm vi thẩm tra của hắn.
Bởi vì Yến Minh Nguyệt, hắn có thể tùy ý từ trong Đông Thịnh Đạo Cung lấy ra tư liệu, vô cùng kỹ càng, trong đó không ít là bí mật ít người biết.
Mà có quan hệ Viễn Cổ Thập Nhãn Xà này, hắn vừa vặn biết.
Bình luận