Đạo (Dịch) – Chương 2416

Hắn nhìn như tùy ý lựa chọn phương hướng, nhưng lại là nơi ở của Trương Đạm!

Muốn dựa vào Hỗn Loạn Hải chém giết hắn, Tiêu Thần liền đánh nát nó, lại giết Trương Đạm!

Người này tiềm lực khủng bố, lại có Không Gian bản nguyên, chính là đại địch chân chính! Hôm nay đã ra tay, liền nhất định phải chém giết, nếu không ngày sau tùy ý hắn phát triển, tất nhiên sẽ trở thành phiền toái.

Trong nội tâm Tiêu Thần sát cơ cuồn cuộn!

Thôn Thiên nhất chỉ gào thét mà đi, nhưng ở dưới Không Gian chi lực điên cuồng xâm nhập, một ngón tay này tản mát ra khí tức, đồng dạng dùng tốc độ kinh người điên cuồng giảm xuống.

Mà ở lúc khí tức của Thôn Thiên nhất chỉ chưa tiêu tán, Tiêu Thần cất bước tầm đó, trên tay lại là một chưởng đập rơi!

Thần thông, Già Thủ!

Nâng chưởng có thể chống đỡ thương khung, trở tay có thể trấn vạn vật!

Một bàn tay bỗng nhiên xuất hiện, màu máu đen, đồng dạng là lớn cỡ bàn tay thường nhân, lại phóng xuất ra khí tức càng thêm cường hãn bá đạo!

Bàn tay màu đen, kéo dài thông đạo do Thôn Thiên nhất chỉ xé rách, ầm ầm đi về phía trước, chỗ trải qua, bất luận Không Gian chi lực gì cũng bị xé rách đánh tan!

Liên tục bị thần thông của Tiêu Thần xé rách, giống như Hỗn Loạn Hải đã cảm ứng được địch nhân cường đại, hoặc là bị Tiêu Thần chọc giận. Sóng biển quay cuồng, khí thế kinh người, phóng xuất ra lực lượng càng thêm kinh khủng!

Từng đạo Không Gian chi lực như đao phong, nếu đổi lại tu sĩ Sáng Thế cảnh bình thường tiến vào trong đó, chỉ sợ sẽ lập tức bị chém giết! Mặc dù là cường giả Sáng Thế Phong Vương cảnh, đối mặt Hỗn Loạn Hải giờ phút này, cũng chỉ có thể khoanh tay chịu chết!

Nhưng sắc mặt của Tiêu Thần bình tĩnh, ánh mắt của hắn trầm ổn nhìn tiền phương, căn bản chưa từng nhìn lại chung quanh một chút. Bởi vì hắn có đầy đủ tự tin, có thể bằng vào lực lượng của mình, oanh phá thần thông này. Nếu như thế, Không Gian chi lực cường thịnh trở lại, lòng hắn cũng không sợ hãi, cần gì phải nhìn!

Sắc mặt Trương Đạm ngưng trọng, hắn đứng ở ngoài Hỗn Loạn Hải, có thể rõ ràng cảm ứng được bất luận biến cố gì ở trong đó.

Tuy hắn đã cảm nhận được Tiêu Thần cường đại, nhưng giờ phút này đối phương bộc phát ra lực lượng, vẫn để cho Trương Đạm khiếp sợ!

Nhất là chiến ý hung hãn bên ngoài cơ thể đối phương, nương theo Tiêu Thần cất bước đi về phía trước, vậy mà dùng một loại tốc độ kinh người điên cuồng bạo trướng, nương theo Tiêu Thần ra tay dung nhập trong đó, đối với thần thông sinh ra tăng phúc thật lớn!

Tuy giờ phút này đứng ở ngoài Hỗn Loạn Hải, nhưng Trương Đạm lại ẩn ẩn cảm ứng được một cổ khí cơ đã tập trung hắn, mà chủ nhân của cổ khí cơ này, đúng là Tiêu Thần!

- Không hổ là người dám giết đệ đệ của Trương Đạm ta, quả nhiên có được tu vi đầy đủ tự ngạo.

Chươ ng Đạm chậm rãi mở miệng, cảm ứng đến khí tức như xa như gần kia, hắn tự biết hôm nay muốn âm thầm gạt bỏ Tiêu Thần đã thất bại, trong nội tâm ngược lại bình tĩnh xuống.

Đã không cách nào giấu diếm, vậy thì ra tay, ở trước mặt rất nhiều tu sĩ, sinh sinh đuổi giết Tiêu Thần.

Tiêu Thần bị hắn giết chết, hắn ra tay che chắn Khu Cơ Tinh Đấu trận cảm ứng, những cử động này có lẽ đều sẽ khiến bệ hạ bất mãn.

Vốn lấy lý giải của Trương Đạm đối với Yến Hoàng, để cho trong lòng của hắn minh bạch, những chuyện này có lẽ sẽ mang đến phiền toái cho hắn thậm chí cả Trương gia, nhưng chỉ cần hắn triển lộ ra lực lượng đầy đủ cường đại, Yến Hoàng liền không có khả năng thực giết hắn, hoặc hạ trọng hình!

- Không thể gạt được, liền không dấu diếm nữa.

Chươ ng Đạm phất tay, xua tán lực lượng ngăn cách Khu Cơ Tinh Đấu trận, ánh mắt lạnh như băng nhìn về phía Hỗn Loạn Hải, cảm ứng đến khí tức quay cuồng tàn sát bừa bãi, sắc mặt hắn càng thêm lạnh như băng:

- Giờ phút này, liền để cho ta tiễn đưa ngươi ra đi!

Trong tiếng than nhẹ, hắn chậm rãi đưa tay, chụp đến Hỗn Loạn Hải ở trước mặt.

- Ngưng kết.

Thanh âm bình tĩnh, lại lạnh như băng, không có một chút cảm xúc chấn động.

Nương theo hai chữ này, lực lượng không gian vốn bốc lên lưu chuyển, trong nháy mắt này triệt để cứng lại, giống như hình thành thể rắn ! Tựa như một mảnh đại dương mênh mông, ở trong gió lạnh quét qua, lập tức ngưng kết thành băng!

Chươ ng Đạm này ở không gian chi đạo xác thực tu vi sâu đậm, chỉ là chiêu thức không gian ngưng kết ấy, liền cực kì khủng bố.

Giờ phút này ngưng tụ, không chỉ là thần thông Hỗn Loạn Hải, mà là tập trung cả phiến không gian! Ở dưới loại lực lượng tuyệt đối hội tụ mà thành này, mặc dù là tu sĩ Sáng Thế Phong Vương cảnh, cũng sẽ bị lập tức oanh kích thành bột mịn, hình thần câu diệt!

Sắc mặt Trương Đạm có chút trắng bệch, dùng trạng thái của hắn giờ phút này, thi triển thần thông trước mặt có chút miễn cưỡng.

Cũng may hết thảy thuận lợi, tuy trong cơ thể hao tổn không nhẹ, nhưng có thể chém giết Tiêu Thần, hết thảy đều đáng giá.

Khắp tinh vực, giờ phút này một mảnh tĩnh mịch.

Cách nơi đây không xa, rất nhiều tu sĩ Sáng Thế cảnh biến sắc, ánh mắt lộ ra khiếp sợ.

Trung niên tu sĩ áo đen, lão đầu lưng còng, nữ tử khí tức mị hoặc mê người kia cách nhau khá xa, nhưng chỗ ba người, lại không có tu sĩ dám can đảm tới gần.

Ba người tất cả đều là Sáng Thế Phong Vương cảnh, nhưng giờ phút này nhìn về phía Không Gian chi lực ngưng kết, lại đồng thời bảo trì trầm mặc.

Mà ở một bên khác của tinh vực, đồng dạng có vài đạo thân ảnh cực lớn như ẩn như hiện, đôi mắt lạnh như băng vô tình nhìn về chỗ giao chiến, cũng lộ ra kiêng kị chần chờ. Những Man Thú này, đã có trí tuệ không kém tu sĩ, hôm nay tự nhiên sẽ không tùy tiện ra tay.

Tuy Trương Đạm hao tổn không nhỏ, nhưng tu luyện là Không Gian bản nguyên, dùng tu vi của hắn, nếu muốn rời đi căn bản không người nào có thể ngăn lại. Nếu như hắn ở trước khi đi nảy sinh ác độc lại ra tay một lần nữa, chưa hẳn không thể giết thêm một người.

Vô luận tu sĩ hay Man Thú, ai cũng không hi vọng trở thành cường giả tiếp theo chôn vùi ở trong tay Trương Đạm, cho nên giờ phút này bọn hắn đồng thời trầm mặc, tán thành lực lượng của Trương Đạm.

Dùng trung niên nhân áo đen, lão đầu lưng còng, nữ tử áo trắng cầm đầu tu sĩ nhân loại cùng cường giả Man Thú xa xa nhìn nhau, trong ánh mắt lẫn nhau đều có được lửa nóng cùng sát cơ không chút nào che lấp.

Nhưng hôm nay nhân viên quá nhiều, một khi ra tay tràng diện nhất định cực kỳ hỗn loạn, có lẽ sẽ xuất hiện cục diện không thể khống chế.

Cho nên song phương vẫn tạm thời dằn xuống xao động trong nội tâm, muốn rời đi.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...