- Bệ hạ thánh minh!
Văn thần kia kính cẩn hành lễ, nhưng ngữ phong trong nháy mắt biến đổi, trầm giọng mở miệng:
- Nếu như thế, xin bệ hạ hạ lệnh, xem xét các sứ thần triều cống, bắt giữ người đối với Đại Yến ta vô lễ không tuân quy tắc, bêu đầu thị chúng!
Thanh âm chém đinh chặt sắt, có một cổ sẳng giọng khắc nghiệt!
Cả đại điện, bỗng nhiên yên tĩnh.
Đại Yến Ngự Sử giám sát đủ loại quan lại, có quyền giám quan (*vạch tội), mà Ngự Sử đại phu Văn Thành Uyên lại là người đứng đầu, mặc dù trong tay không có thực quyền, nhưng mở miệng giám quan, cũng có phân lượng không thể khinh thường! Giờ phút này vạn chúng nhìn trừng trừng, nếu như nói không sai, mặc dù là Yến Hoàng không muốn miệt mài theo đuổi, nhưng đề phòng thiên hạ ung dung chi khẩu, cũng không thể bao che.
Trong nội tâm sứ thần các quốc gia cả kinh, đợi phục hồi tinh thần lại, đồng thời quay đầu, ánh mắt ẩn ẩn nhìn về một chỗ.
Về phần Đại Yến triều thần, thì mắt lộ ra lãnh ý, sinh ra một vẻ đùa cợt như có như không.
Tiêu Thần thần thái bình tĩnh, chỉ là mi tâm hơi nhíu, cúi đầu nhìn bóng người trên mặt đất, vẻ mặt bình tĩnh, chưa từng lộ ra một chút dị sắc.
Phần trầm ổn này, khiến cho rất nhiều tu sĩ trong điện hoặc là kính sợ, hoặc nhíu mày, hoặc âm thầm cười lạnh!
- Không biết Văn khanh nói, là chỉ người phương nào?
Yến Hoàng chậm rãi mở miệng, ánh mắt đảo qua trong điện, trong nội tâm chư thần đều nghiêm nghị.
Chỉ có Văn Thành Uyên không bị khí thế của Yến Hoàng bức bách, hắn là người đứng đầu giám quan, liền phải nói sự tình vô lễ bất kính trong Đại Yến triều, đây là thân phận cùng tư cách mà Đại Yến giao phó cho hắn, chắp tay hành lễ nói:
- Nhung quốc sứ thần, Thanh Vân công Tiêu Thần!
Mọi người tuy có suy đoán, nhưng giờ phút này nghe vậy, trong nội tâm cũng nhịn không được hung hăng chấn động!
Hôm nay danh tiếng của Tiêu Thần sớm đã truyền khắp Kế đô, lại không phải Nhung quốc sứ giả không có danh tiếng gì, tu vi Sáng Thế Phong Vương cảnh hư hư thực thực, đủ để lòng người kính sợ.
Nhưng giờ phút này, Đại Yến Ngự Sử đại phu Văn Thành Uyên thẳng thắn can gián Yến Hoàng, bắt giữ Tiêu Thần bêu đầu, cử động phách lực như thế, sao mà kinh người!
Yến Hoàng nhíu mày không nói, ánh mắt lướt qua mọi người, rơi vào thân ảnh sứ thần có chút cúi đầu dùng bày ra kính sợ kia. Chỉ là giờ phút này lông mày hắn càng cau chặt, trên mặt lại như cũ không có một chút kinh hoảng.
Điểm ấy để cho trong nội tâm Yến Hoàng sinh ra vài phần hiếu kỳ, cũng có vài phần tức giận nhàn nhạt.
Hắn là Đại Yến chi chủ, hôm nay có người chính diện giám quan phán tử tội, Tiêu Thần lại vẫn có thể hờ hững ứng đối như thế, là trong nội tâm cúi đầu và ngẩng đầu không thẹn? Hay chưa từng để Yến Hoàng bệ hạ như hắn ở trong mắt.
Đế Vương tâm, nhất niệm mà động, cả khí thế đã có biến hóa nghiêng trời lệch đất, uy áp đế vương ôn hòa nhẹ nhàng, giờ phút này bỗng nhiên hóa thành gió lạnh, hào khí ở trong đại điện đột nhiên cương cố ngưng trệ.
- Lời ấy của Văn khanh, có căn cứ không? Nếu nói bừa, chính là tội vu hãm sứ thần.
Như ba người Trương gia huynh đệ, giờ phút này mặc dù mặt không biểu tình, nhưng trong nội tâm như cũ khó dấu vui mừng, bọn hắn tuân theo ý chí của lão tổ, tạm thời buông thù hận với Tiêu Thần, nhưng không có nghĩa là bọn hắn không muốn chứng kiến Tiêu Thần gặp được phiền toái.
Chúng ta không thể động ngươi, nhưng có người ra tay, sống chết mặc bây hoặc là trợ giúp thoáng một phát, vẫn có thể nha.
Sắc mặt đám quan quân Đại Yến âm trầm, với tư cách quân nhân Đại Yến, bọn hắn đối với người dám can đảm cải lời đế quốc là khiêu khích, nếu như bệ hạ hạ lệnh trừng trị Nhung quốc, bọn hắn rất thích ý ra tay.
Đại quân Đế quốc đã hồi lâu chưa trải qua chiến tranh chính thức, có lẽ ở trước khi đại chiến bộc phát, nên để cho quân đội kinh nghiệm một ít chiến sự, dùng tỉnh lại huyết dịch chiến đấu trong cơ thể bọn họ.
Nhưng nhiều hơn là đối với cái này cười lạnh, tuy bổn ý của bệ hạ là muốn nhân cơ hội này trấn an lôi kéo phụ quốc khắp nơi, để tránh ngày sau bộc phát chiến sự, sau lưng xuất hiện bất ổn. Nhưng muốn để cho những phụ quốc này nghe lời, trấn an lôi kéo không thể thiếu, nhưng giết một người răn trăm người, triển lộ Đại Yến đế quốc cường đại thoáng một phát, hai bút cùng vẽ có lẽ có thể lấy được hiệu quả tốt nhất. Nghĩ như vậy, giờ phút này Nhung quốc, quả nhiên là đối tượng ra tay tốt nhất.
Về phần sứ thần các quốc gia, đối mặt Đại Yến triều đột nhiên thay đổi bất ngờ cùng hàn ý cuồn cuộn, mới đầu bối rối chấn động, nhưng sắc mặt rất nhanh liền bình tĩnh, có chút cúi đầu, thần thái càng thêm kính sợ, bất quá trừ cái này ra liền không có phản ứng khác.
Đã nhằm vào Nhung quốc, bọn hắn cần gì nhúng tay? Huống hồ đối với vị Thanh Vân công cường thế mà lại cường đại kia, thời điểm bọn hắn kính sợ, trong nội tâm khó nói không có một ít cảm xúc mặt trái, có lẽ cũng muốn nhìn xem hắn thất kinh, hoặc là đau khổ cầu khẩn a.
Chỉ là hiện tại Tiêu Thần như trước bảo trì trầm mặc, điểm ấy để cho bọn hắn có chút thất vọng.
Mà nếu như sứ thần các quốc gia chỉ thất vọng mà nói, thì Ngự Sử đại phu Văn Thành Uyên đại nhân, sau khi thoáng dừng lại, liền không thể khống chế phẫn nộ .
Ở trên Đại Yến triều đình, dưới loại tình hình này, hắn dựa vào cái gì có thể giữ vững bình tĩnh?
Xuất phát từ một loại phẫn nộ sau khi bị khinh thị, bởi vì bọn họ không có khí độ tu dưỡng như Yến Hoàng, hoặc là bọn hắn muốn nhân cơ hội này hướng bệ hạ chứng minh mình trung tâm, sắc mặt Ngự Sử đại phu cùng lũ triều thần trở nên càng thêm khó coi.
- Bệ hạ, thần là Ngự Sử đại phu, nếu không có chứng cớ há có thể tùy ý mở miệng.
Thanh âm của Văn Thành Uyên lại lạnh vài phần, ngữ phong toát ra lãnh khốc cùng cường ngạnh hết sức tinh tường:
- Nhung quốc, Yết quốc là phụ quốc Đại Yến ta, là thần tử của bệ hạ, nhưng chưa có bệ hạ cho phép, hai nước ngang nhiên giao chiến khiến tu sĩ hai nước tử thương vô số. Bệ hạ nghe hỏi, truyền chiếu Nhung quốc chủ, dừng lại việc binh đao không thể tái chiến, là phong độ của nhân vương, không đành lòng nhìn muôn dân trăm họ chịu khổ. Nhưng sau đó, Nhung quốc lại không để ý chiếu lệnh của bệ hạ, ngang nhiên dùng binh chiếm đoạt Yết quốc, sử dụng lý do là sứ đoàn Yết quốc sai thích khách ám sát Thiên sứ vô căn cứ!
Chương 2379vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnĐạo (Dịch)– một bộ truyện thuộc thể loạiTiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận