- Nếu không, hai vị vẫn là đi Nam Thành phủ một lần a, bổn quan tự nhiên sẽ tra ra việc này.
Lời ấy ra miệng, đã có uy hiếp bức bách nhàn nhạt, đồng dạng cho Tiêu Thần cùng Yến Minh Nguyệt lựa chọn khác, nếu có thể để cho bọn hắn không nhúng tay vào việc này, Đồ gia còn không phải tùy ý bọn hắn đắn đo, tự nhiên là kết quả tốt nhất.
Đôi mắt của Yến Minh Nguyệt chớp lên, ánh mắt nhìn người này, đột nhiên nhàn nhạt mở miệng:
- Không biết đạo hữu có phải họ Ông không? Ta xem việc này, đại nhân xử lý có chút hiềm nghi làm việc thiên tư a. Nếu như bằng phẳng quang minh, cần gì như thế.
- Hôm nay sự tình của Đồ gia, hai người chúng ta quản định, nhất định phải đòi lại thuyết pháp cho bọn họ!
- Đạo hữu quyết ý như thế!
Sắc mặt tu sĩ Nam Thành phủ âm trầm:
- Bổn quan từ trước đến nay theo lẽ công bằng làm việc, tuyệt không làm việc thiên tư trái pháp luật, nếu như ngươi lại vu hãm, bổn quan tất sẽ không khinh xuất tha thứ!
- Người tới, mang hai người này, cùng tu sĩ Ông gia, Đồ gia đi Nam Thành phủ!
Mặc dù Ông gia yếu, nhưng thượng diện có người, cũng không phải ai cũng có thể đắn đo! Sự tình đã không thể giải quyết, liền chỉ có thể trước bắt hai người này nói sau.
Yến Minh Nguyệt bất đắc dĩ lắc đầu, hắn mới vừa tấn chức, không muốn dùng quyền hành áp người, để tránh cho người nói kiêu căng tự đại, không thể trọng dụng. Mà Tiêu Thần dù sao cũng là Nhung quốc sứ thần, ở trong Đại Yến có rất nhiều cản tay, nếu không há có thể trì hoãn thời gian với bọn họ.
Nhưng hôm nay xem ra, hắn lại không thể không bộc lộ thân phận.
Bất quá giờ phút này, đại môn của Đồ gia lại đột nhiên đi vào mấy tên tu sĩ, cầm đầu là một lão giả.
Tu sĩ họ Ông cùng tu sĩ Nam Thành phủ kia sắc mặt đồng thời khẽ biến, vội bước lên phía trước hành lễ.
Lão giả này, là Ông gia gia chủ, tu vi Tạo Vật cảnh viên mãn, một thân khí tức hồn nhiên mượt mà, đã cho thấy tu vi của hắn cao cường, cũng nói rõ hắn đã bị vây ở cảnh giới này nhiều năm, lại chậm chạp không được tấn chức.
Ánh mắt Ông gia chủ khẽ quét qua hai người, căn bản chưa từng để ý tới bọn hắn, bước nhanh đi đến trước mặt Tiêu Thần cùng Yến Minh Nguyệt, kính cẩn hành lễ nói:
- Chuyện hôm nay là Ông gia ta sai, lão hủ không biết ước thúc hậu bối, nguyện mặc cho hai vị đại nhân xử trí.
Ánh mắt của Tiêu Thần lóe lên, tư thái của Ông gia chủ này như thế, hiển nhiên đã biết được thân phận của hai người bọn hắn, tin tức ngược lại rất linh thông.
Mà tu sĩ họ Ông cùng tu sĩ Nam Thành phủ kia sắc mặt đã trắng bệch, sau lưng sinh ra mồ hôi lạnh. Có thể làm cho gia chủ kính cẩn ứng đối như thế, đích thị là người thân phận vô cùng tôn quý. Vừa rồi nếu không có gia chủ đến, chỉ sợ bọn họ còn muốn gây phiền toái càng lớn. Vừa nghĩ đến đây, trong nội tâm ngoài sợ hãi, vẫn còn có vài phần may mắn.
Đồ gia phu nhân cùng một đám hậu nhân càng ngốc trệ, bọn hắn không biết Tiêu Thần cùng Yến Minh Nguyệt vì sao ra tay giúp bọn hắn, nhưng giờ phút này biết thân phận hai người kia không phải chuyện đùa, trong lúc nhất thời trong nội tâm vừa mừng vừa sợ.
Về phần rất nhiều tu sĩ phúng viếng, giờ phút này trong nội tâm kinh nghi, thầm nghĩ khi nào Đồ gia có giao tình với đại nhân vật như vậy, có thể để Ông gia hạ mình chịu thua như thế, phần lực lượng này, đã vượt qua bọn hắn tưởng tượng.
- Hôm nay tu sĩ Ông gia ác ý xảo trá Đồ gia, nếu Ông gia ngươi thừa nhận việc này, liền bồi thường Đồ gia trăm vạn nguyên tinh hoặc 3 mặt tiền cửa hàng với tư cách đền bù tổn thất.
Yến Minh Nguyệt nhàn nhạt mở miệng, nếu sự tình có thể đơn giản xử lý thỏa đáng, tự nhiên là tốt nhất.
- Nên như thế! Nên như thế!
Ông gia chủ liên tục gật đầu, hơi trầm ngâm nói:
- Vì tỏ vẻ Ông gia ta áy náy, lão hủ lập tức cho người thu thập ba mặt tiền cửa hàng chuyển nhượng cho Đồ gia, cũng trả thêm trăm vạn nguyên tinh, dùng cầu xin tha thứ, không biết hai vị đại nhân có thoả mãn không?
Đáy mắt của Yến Minh Nguyệt sinh ra vài phần kinh ngạc, thầm nghĩ người này rất quyết đón, một lần ra tay 200 vạn nguyên tinh, hẳn là sợ bọn họ sau đó tìm Ông gia phiền toái. Đã muốn đền bù tổn thất nhiều một ít, hắn tự nhiên sẽ không cự tuyệt, gật đầu không có nhiều lời.
Ông gia chủ nhìn về phía sau, lập tức có hai tu sĩ tiến lên, trong tay lấy ra một hộp gỗ, kính cẩn đưa đến trước mặt Đồ gia phu nhân mở ra.
- Trong hai cái hộp gỗ, riêng phần mình đặt ba khế đất cửa hàng cùng trăm vạn nguyên tinh, mời Đồ gia phu nhân kiểm tra và nhận.
Đồ gia phu nhân chân tay luống cuống, không biết làm việc như thế nào, ngẩng đầu nhìn về phía Tiêu Thần cùng Yến Minh Nguyệt, thấy hai người bọn họ cười gật đầu, lúc này mới nhát gan thò tay tiếp nhận, nhưng như cũ cảm thấy như đang ở trong mộng.
- Hôm nay đã quấy rầy hai vị đại nhân, là Ông gia ta thất lễ, ngày sau nếu như có cơ hội, nhất định sẽ hướng hai vị đại nhân kích rượu tạ lỗi. Hôm nay lão hủ liền không quấy rầy, cáo từ.
Ông gia chủ kính cẩn thi lễ, quay người mang theo tu sĩ Ông gia rời đi.
Tiêu Thần đột nhiên nhàn nhạt mở miệng:
- Ông gia chủ, Đồ gia cùng hai người chúng ta quan hệ thâm hậu, hi vọng ngày sau ngươi có thể ước thúc đệ tử, chớ để tái xuất hiện sự tình như ngày hôm nay.
Thân thể Ông gia chủ hơi cương cứng, kính cẩn quay người, thi lễ xác nhận, lúc này mới quay người rời đi.
Ra đại môn của Đồ gia, lòng hắn vẫn còn sợ hãi quay đầu liếc nhìn lại phía sau, thò tay lau mồ hôi lạnh trên trán, ánh mắt rơi vào trên người tu sĩ lừa bịp tống tiền kia, sắc mặt lập tức trở nên cực kỳ âm trầm:
- Nếu không phải lão phu kịp thời nhận được tin tức, sợ là hai người các ngươi đã “giúp Ông gia ta trêu đến đại họa! Nhớ kỹ cho ta, về sau nếu như chứng kiến tu sĩ Đồ gia gặp nạn, phải ra tay giúp bọn hắn, đừng có tâm tư khác, nếu không lão phu nhất định không dung các ngươi!
Tu sĩ Ông gia kính cẩn xác nhận, trong mắt tu sĩ Nam Thành phủ kia hiện lên vài phần chần chờ nói:
- Gia chủ, hai người này đến tột cùng có thân phận như thế nào, lại để cho ngài cẩn thận như vậy?
Ông gia chủ than nhẹ một tiếng:
- Người áo bào xanh kia, là Nhung quốc Thanh Vân công, vô cùng có khả năng là cường giả Sáng Thế Phong Vương cảnh! Bên cạnh hắn, chính là Yến Minh Nguyệt, hôm nay đã thụ phong làm Ngự Lâm quân thống lĩnh, hơn nữa hôm nay ta xem khí tức của hắn, sợ là đã đụng chạm đến cánh cửa Sáng Thế cảnh, ngày sau tiền đồ bất khả hạn lượng. Ngày sau các ngươi làm việc đều cẩn thận một ít, chớ nhất thời chủ quan, trêu chọc đến họa diệt môn cho Ông gia ta!
Bình luận