Tiêu Thần đứng ở một bên, hai người đã ở ngoài cửa nghe rõ tu sĩ họ Ông này nói, giờ phút này ánh mắt đảo qua ở trên người hắn, đều là một mảnh lạnh như băng.
Đột nhiên xuất hiện hai người, lập tức hấp dẫn rất nhiều ánh mắt, tuy Tiêu Thần, Yến Minh Nguyệt quần áo bình thường, nhưng khí thế lại không bình thường. Trên người Yến Minh Nguyệt có một cổ khí tức như ẩn như hiện, càng làm cho lòng người kính sợ, đây là bản nguyên của hắn đột phá, tu vi còn chưa củng cố. Đối lập phía dưới, ngược lại là Tiêu Thần lộ ra cực kỳ bình thường. Nhưng có thể ở dưới khí tức của Yến Minh Nguyệt bao phủ bảo trì loại trạng thái bình thường này, tinh tế nghĩ một chút liền thấy không bình thường.
Trong lúc nhất thời, mọi người hai mặt nhìn nhau, không biết hai người này là thân phận như thế nào, lại nói rõ muốn nhúng tay sự tình Đồ gia.
Tu sĩ họ Ông khuôn mặt cứng đờ, trong nội tâm có chút máy động, ở dưới ánh mắt của hai người này, trong lòng hắn lại đột nhiên sinh ra cảm giác thấy lạnh cả người, khó khăn lắm mới bị áp chế xuống, nhưng như cũ không muốn chịu thua, dắt cuống họng kêu lên:
- Các ngươi là người nào? Dựa vào cái gì nhúng tay sự tình Ông gia ta cùng Đồ gia. Ông mỗ khuyên các ngươi một câu, vẫn là sớm rút tay ly khai, nếu không còn muốn đi đã muộn!
Đang khi nói chuyện, hắn ra hiệu, ở trong tu sĩ phúng viếng, có một người trực tiếp quay người rời đi.
- Chúng ta là người nào không trọng yếu, trọng yếu là ngươi dựa vào cái gì chứng minh Ông gia ngươi có Thanh Sa Thổ sinh ra Sa cảnh thế giới, nếu như ngươi không thể nói rõ, liền chứng mình là ác ý xảo trá! Thủ đoạn ti tiện hiểm ác như thế, nhất định phải tiễn đưa ngươi đến Nam Thành phủ nghiêm trị!
Yến Minh Nguyệt cười lạnh mở miệng, trong mắt lộ ra hàn ý.
- Hừ! Thanh Sa Thổ chính là bảo vật tổ truyền của Ông gia ta, ta tự nhiên hiểu! Vật ấy chính là Thiên Ngoại thiên thạch, trải qua lực lượng thiên địa rèn luyện mà thành, toàn thân màu xanh, ôn nhuận như ngọc, khí tức bằng phẳng ôn hòa. Tính chất kiên cố, tuy chỉ lớn cỡ ngón cái, lại nặng ngàn cân, là tinh hoa trong ngôi sao. Sinh ra Sa cảnh thế giới, ẩn chứa thổ lực, trầm trọng hồn nhiên như Sa Hà bùn nhão, tự trở thành pháp bảo, bên trong có thế giới độc lập, có thể phong trấn tu sĩ, trấn áp hết thảy!
Tu sĩ họ Ông bình tĩnh lại, sắc mặt một lần nữa trở nên bình yên, cười lạnh giải thích một lần.
Yến Minh Nguyệt nhíu mày:
- Ngươi nói, thật là biểu hiện của Thanh Sa Thổ.
- Vốn là bảo vật của Ông gia ta, ta tự nhiên tinh tường. Nếu như bảo vậy này ra giá trăm vạn, chẳng lẽ còn là cố ý xảo trá?
- Thanh Sa Thổ sinh ra Sa cảnh thế giới, yết giá trăm vạn nguyên tinh, xác thực không cao.
Tu sĩ họ Ông đại hỉ:
- Đạo hữu nói không sai, ta đã đầy đủ tha thứ, thay vào đó Đồ gia mẫu tử không biết phân biệt, lại vu hãm Ông mỗ xảo trá bọn hắn. Hôm nay muốn bọn hắn trong một ngày lấy ra trăm vạn nguyên tinh giao trả, nếu không định không bỏ qua bọn họ!
- Hai người các ngươi là người nào, lại không phân tốt xấu, trực tiếp nhận định Đồ gia ta cầm Thanh Sa Thổ của hắn như vậy! Đồ gia chúng ta không chào đón các ngươi, mời các ngươi lập tức rời đi!
Đồ Khuê bi phẫn mở miệng.
Sắc mặt của Tiêu Thần bình tĩnh, chưa từng bởi vậy mà lộ ra một chút dị sắc.
Yến Minh Nguyệt cười cười nói:
- Ta lại chưa nói Đồ gia ngươi nhất định đoạt bảo vật, chỉ nói tên này nói cùng thuộc tính của Thanh Sa Thổ trong điển tịch ghi lại tương xứng a. Ông đạo hữu, trăm vạn nguyên tinh đoán chừng Đồ gia này xác thực cầm không ra, nhưng ngươi còn có biện pháp khác giải quyết việc này?
Tu sĩ họ Ông đối với hai tu sĩ lai lịch không rõ này biểu hiện trong nội tâm tuy có chút ít kinh nghi, nhưng giờ phút này lại không có suy nghĩ sâu xa nói:
- Đồ gia có ba mặt tiền cửa hàng, tính toán một chút, miễn cưỡng đủ trăm vạn nguyên tinh. Chỉ cần mẫu tử Đồ gia giao những cửa hàng mặt tiền này cho Ông gia ta, việc này liền tính toán thôi.
- Ông huynh đệ, lão Đồ vẫn lạc còn lại cô nhi quả mẫu chúng ta, ba cửa hàng kia là ngọn nguồn để Đồ gia ta ngày sau chi phí cần thiết, nếu như bị ngươi lấy đi, để cho chúng ta làm sao có chỗ đứng ở trong Kế đô! Chẳng lẽ ngươi một chút cũng không nhìn tình cảm dĩ vãng sao?
Đồ gia phu nhân giãy dụa mở miệng, trong mắt lộ vẻ tuyệt vọng.
- Nếu không bận tâm tình cảm, dùng ba cửa hàng của Đồ gia ngươi, liền có thể so sánh giá trị Thanh Sa Thổ của Ông gia ta? Ông mỗ đã hạ thủ lưu tình, đại tẩu vẫn chớ có tiếp tục từ chối. Thống khoái giao ra ba cửa hàng, bán đi chỗ bất động sản này, mang theo người nhà ly khai Kế đô, tìm một Tu Chân tinh khác đồng dạng có thể dừng chân sống sót. Hôm nay là Ông mỗ hảo tâm khuyên bảo, nếu như đại tẩu không nghe, thì đừng trách Ông gia ta vô tình, đến lúc đó đại tẩu không hối hận mới được.
Yến Minh Nguyệt gật đầu:
- Ta giống như đã minh bạch chân tướng sự tình, Đồ gia Đồ Cương từ chỗ Ông gia lấy Thanh Sa Thổ luyện chế bảo vật, hôm nay hắn vẫn lạc, ngươi tới muốn Đồ gia trả nợ. Đồ gia vô lực tiền trả, lợi dụng ba cửa hàng với tư cách đền bù tổn thất cho Ông gia các ngươi, không biết có phải như thế hay không?
- Là Thanh Sa Thổ sinh ra Sa cảnh thế giới.
Tu sĩ họ Ông cường điệu một câu, lúc này mới gật đầu:
- Sự tình chính là như vậy.
- Hôm nay xem ra, ngược lại là hợp tình hợp lý.
Yến Minh Nguyệt nói xong, sắc mặt Đồ Khuê đỏ lên vừa muốn giận dữ mắng mỏ, nhưng chưa chờ hắn mở miệng, ngữ khí của Yến Minh Nguyệt lại đột nhiên biến đổi, nhàn nhạt mở miệng:
- Thế nhưng mà, nếu như ngươi nói không đúng, lại phải như thế nào?
Sắc mặt tu sĩ họ Ông biến hóa:
- Không đúng? Ta nói mỗi câu là thật, há có thể không đúng!
- Nếu như Đồ Cương sử dụng Thanh Sa Thổ, căn bản chỉ là mặt hàng bình thường, không có sinh ra Sa cảnh thế giới, ngươi nói liền không đúng. Nếu như không đúng, ngươi phải bồi thường Đồ gia như thế nào?
Giọng điệu của Yến Minh Nguyệt càng thêm bằng phẳng, nhưng đúng là như tự thuật này, lại có áp lực rất nặng.
Bình luận