Thân thể căng cứng của Thành Thành đột nhiên buông lỏng, tựa ở thành loan giá, trong miệng nhẹ nhàng thở dốc.
Gió lốc trầm trọng, giờ phút này thân thể của Ma Lang đột nhiên run rẩy, lộ ra thống khổ cùng sợ hãi.
Sắc mặt của A Mộc Cổ Đạt đại biến, bỗng nhiên ngẩng đầu, đồng tử kịch liệt co rút lại, lộ ra vẻ hoảng sợ.
Khí tức của Tiêu Thần bị cắn nuốt, giờ phút này đột nhiên từ trong cơ thể Ma Lang bộc phát, mới đầu suy yếu, tiếp theo dùng một loại tốc độ làm cho người ta sợ hãi điên cuồng bạo trướng, chiến ý bàng bạc mênh mông có thể phá hủy bao trùm hết thảy, giống như có thể xé rách lao ra tất cả trở ngại của thế gian này!
Oanh!
Ma Lang hư ảnh sụp đổ, tinh thần ý chí vốn bị thôn phệ kia lại lần nữa hàng lâm thế gian, tuy hơi suy yếu, lại càng thêm kiên định cường hãn! Khí tức bốc lên, so sánh với trước kia không có giảm xuống, ngược lại xuất hiện tăng vọt cực kỳ khủng bố!
Cả Kế đô, tất cả chú ý tán đi, trong nháy mắt lại lần nữa hội tụ đến.
Bọn hắn bảo trì trầm mặc, nhưng ở trong thần thức chấn động, lại lộ ra một cổ khiếp sợ không cách nào che dấu!
Mà ở Triều Thánh cung, tất cả tu sĩ càng ở lúc uy áp kia đột nhiên hàng lâm cúi đầu, sắc mặt trắng bệch, trong nội tâm kính sợ.
Cổ tinh thần ý chí này, mặc dù không chủ động gây áp lực với bọn hắn, nhưng khí tức tự nhiên tán tràn ra kia, liền để cho tâm thần của bọn hắn căng cứng, nguyên thần run rẩy, nếu muốn bất lợi với bọn họ, sợ là một ý niệm chuyển động, cũng có thể đơn giản gạt bỏ bọn chúng!
Tinh thần ý chí hung hãn như thế, đã vượt qua cực hạn mà bọn hắn thừa nhận!
A Mộc Cổ Đạt như gặp phải trọng kích, dưới thân lùi lại mấy bước, miệng phun máu tươi, khí tức bên ngoài cơ thể như khí cầu bị đâm phá, điên cuồng giảm xuống, ánh mắt lộ ra hoảng sợ nhìn về phía Tiêu Thần, trên mặt trắng bệch!
Ma Lang hư ảnh bị xé nứt, liền đồng đẳng với cả tinh thần ý chí của hắn bị oanh toái!
Loại tổn thương đối với tâm thần này, so với thần thông bình thường chém giết tạo thành hậu quả còn muốn khủng bố hơn vô số lần! Giờ phút này ở trong tâm thần của A Mộc Cổ Đạt, đã tràn ngập sợ hãi đối với Tiêu Thần, trừ khi một ngày kia hắn có thể tự tay giết chết Tiêu Thần, nếu không phần sợ hãi này sẽ trở thành tâm ma của hắn, ngăn cản tu vi của hắn lại lần nữa tăng lên! Trận chiến này bị thua, không chỉ đánh mất hết thảy mặt mũi, càng gần như mất đi tu đạo chi lộ ngày sau!
Như trăm sông đổ về một biển, chiến ý mênh mông cuồn cuộn mang theo tinh thần ý chí của Tiêu Thần đáp xuống dung nhập vào trong thân thể hắn, đôi mắt khép kín kia lập tức mở ra, mặc dù hơi ảm đạm, nhưng như cũ cực kỳ bình tĩnh.
Bất quá trong bình tĩnh này, lại ẩn chứa một cổ tự tin không thể dao động!
Đây là một loại tự tin trải qua ma luyện, ý niệm kiên định có thể đánh tan hết thảy trở ngại, ý chí cường hãn xé rách hết thảy trắc trở!
Lần này cùng A Mộc Cổ Đạt tiến hành tinh thần ý chí chém giết, lại lần nữa kích phát lực lượng trong Chiến Tự quyết, khiến cho ý chí bản thân Tiêu Thần được một lần rèn luyện hoàn toàn mới.
Tâm thần càng thêm kiên định, như bàn thạch không thể dao động, không thể hủy diệt!
Hắn chậm rãi ngẩng đầu, nhìn về phía loan giá của Hung Nô sứ đoàn, chỗ ánh mắt đến, phàm là tu sĩ đối mặt, trong nội tâm đều có chút máy động, vội vàng cúi đầu, dưới chân vô ý thức lui ra phía sau một bước. Ánh mắt trầm ổn bình tĩnh kia, ở bọn hắn xem ra, lại có uy áp vô tận.
- Lần này, Nhung quốc phu nhân ta đi đầu.
Tiêu Thần nhàn nhạt mở miệng, thanh âm bình tĩnh, rõ ràng truyền vào trong tai các tu sĩ:
- Đi.
Nói xong, hắn cất bước mà đi, loan giá dừng lại đi theo phía sau hắn, vượt qua đường rẽ, tiến về phía trước.
Loan giá Hung Nô quốc tĩnh mịch, nhìn xem bóng lưng cao ngất kia, sắc mặt của tất cả mọi người tái nhợt, không dám vọng động.
Rất nhiều tu sĩ vây xem đồng thời chắp tay, kính cẩn hành lễ dùng bày kính sợ.
Đi ra Triều Thánh cung, Tiêu Thần lách mình đứng nghiêng, chắp tay hành lễ, mở miệng:
- Phu nhân, thần chỉ có thể tiễn đưa ngài đến đây!
Thành Thành cố gắng thu liễm chua xót trong nội tâm, chăm chú cắn môi, không để cho mình phát ra một chút thanh âm. Chậm rãi ngẩng đầu, che lại khăn cô dâu, đôi mắt có chút nhắm:
- Tiêu Thần đại ca, gặp lại.
Loan giá không có dừng lại, ở trong linh quang thăng nhập vân tiêu, theo cánh hoa rơi lả tả, gào thét mà đi, thẳng đến Đại Yến đế cung.
Tiêu Thần có thể làm, chỉ có như vậy.
Nhìn loan giá đi xa, trong lòng của hắn lặng yên nói một tiếng trân trọng, liền không tiếp tục lưu luyến, quay người rời đi.
Triều Thánh cung, hai vị sứ thần tranh đấu phân ra thắng bại, nhưng việc này cũng ở Kế đô dẫn phát một hồi chấn động không nhẹ.
Hung Nô quốc A Mộc Cổ Đạt biểu hiện ra lực lượng cường hoành, mà Tiêu Thần triển lộ lực lượng, càng có thể nói kinh người. Dù chưa tận mắt nhìn thấy giữa hai người thần thông chém giết, nhưng trận chiến này đã đầy đủ chứng minh hai người cường đại.
Trong đôi mắt Yến Hoàng hiện lên vẻ hài lòng, tuy từ chỗ Tiếu Nghị biết được Tiêu Thần bất phàm, nhưng tai nghe là giả mắt thấy mới thật, vị đế vương này có phán đoán cực kỳ cẩn thận, không muốn bị người ảnh hưởng quá nặng.
Mặc dù Tiêu Thần có giá trị lôi kéo thật lớn, cũng cần hắn tự mình xem qua xác định, mới có thể bắt tay vào làm chuẩn bị.
Mà giờ khắc này Tiêu Thần biểu hiện, không thể nghi ngờ để cho hắn cực kỳ hài lòng.
- Nhung quốc chủ, trẫm không biết ngươi xuất phát từ nguyên nhân gì, lại đưa Tiêu Thần vào Kế đô, nhưng nếu hắn đến, trẫm liền không tha hắn đơn giản rời đi. Người thần tử này của ngươi, liền ở lại Đại Yến ta, vì trẫm hiệu lực a.
Yến Hoàng thấp giọng mở miệng, trong nội tâm đã xác định lôi kéo Tiêu Thần. Về phần phải chăng có thể thành công hay không, điểm ấy hắn không có một chút hoài nghi. Với tư cách Yến thiên tử, một trong các Chưởng Khống Giả lớn nhất Đại Thiên giới, hắn mời chào, chắc hẳn không có tu sĩ nào có thể cự tuyệt. Hơn nữa phần mời chào này, đã lễ ngộ coi trọng Tiêu Thần, cũng ẩn chứa ý chí cường đại không thể chống lại của hắn, nếu Tiêu Thần thông minh, liền sẽ không cự tuyệt.
Nhưng nếu như có thể, Yến Hoàng cũng không nguyện bắt buộc Tiêu Thần, để tránh cho lòng hắn sinh khoảng cách. Dù sao, một người đáng giá bồi dưỡng, có khả năng thật lớn có thể thành tu sĩ Sáng Thế chí cường giả, đã đủ để Yến Hoàng coi trọng cùng tôn trọng.
Chương 2361vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnĐạo (Dịch)– một bộ truyện thuộc thể loạiTiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận