Đạo (Dịch) – Chương 2355

Kế đô có ba viên Thái Dương tinh chiếu sáng, cả tinh cầu quanh năm đắm chìm trong ánh mặt trời, tươi đẹp mà ôn hòa. Bởi vì tinh thể ba viên Thái Dương tích lớn nhỏ bất đồng, cách Kế đô cũng có khác biệt, cho nên ngẩng đầu nhìn lại, ba viên mặt trời một lớn hai nhỏ, xếp đặt thành hình tam giác. Mà căn cứ để tu sĩ Kế đô phán định thời gian, là thời điểm viên Thái Dương tinh lớn nhất xuất hiện.

Trên bầu trời một viên Thái Dương tinh nhỏ bé dần dần khuất bóng, đã sắp biến mất trong tầm mắt, khi nó chìm vào chân trời, là Thái Dương tinh lớn bay lên, cũng là một ngày mới bắt đầu.

Triều Thánh cung.

Bách Viên cảnh chính là dùng 100 đình viện phong cách hoàn toàn bất đồng tạo thành, đình viện san sát, phong cách khác lạ. Bởi vì trận pháp ngăn cách, rất nhiều tiểu viện có thể bày biện ra cảnh tượng hoàn toàn bất đồng. Hoặc tuyết rơi bay tán loạn, Thiên Địa một mảnh bạch mang. Hoặc mặt trời rực rỡ, không khí nóng như lửa. Hoặc nụ hoa đóa đóa, nhất phái xuân sắc, hoặc trái cây đầy cành, thu ý nồng đậm. . . cách một viện, là thế giới hoàn toàn bất đồng, cực kỳ kỳ diệu.

Chỗ ở của Tiêu Thần, là Tuyết Tàng viện.

Cả tiểu viện quanh năm phiêu tuyết, đình viện ẩn sâu trong núi tuyết, không khí thổi lất phất gió lạnh rét thấu xương, trên mặt đất ngẫu nhiên có một tia màu xanh phá tuyết mà ra, lại có thể hiện ra sinh cơ bừng bừng.

Két..!

Cửa sân đột nhiên bị đẩy ra, gió lạnh xen lẫn băng tuyết tịch cuốn tới, thân ảnh áo bào xanh chưa từng ngăn cản phong tuyết hàng lâm, có chút ngẩng đầu, cảm giác từng mảnh bông tuyết rơi trên mặt bị hòa tan, đè xuống một tia xao động cuối cùng trong nội tâm.

Tiêu Thần hít một hơi thật sâu, cất bước đi ra ngoài.

Bước chân đạp vào tuyết đọng dày đặc, hắn không có sử dụng tu vi, tựa như phàm nhân chậm rãi đi về phía trước, đợi đến lúc đi đến cửa sân, hắn thở ra một hơi, cả tâm tình đã không hề bận tâm, sắc mặt bình tĩnh, không có một chút gợn sóng.

Phất tay áo vung lên, môn hộ mở ra, sau lưng phong tuyết lại lớn, cũng sẽ không tràn ra môn hộ một chút. Hắn lưng eo thẳng tắp, một bước đạp ra ngoài cửa.

Phong tuyết biến mất, cửa phòng sau lưng vô thanh vô tức tự động khép kín.

Tiêu Thần ngẩng đầu nhìn sắc trời, cách ngày Yến Hoàng quy định đã không xa. Mà tu sĩ sứ đoàn, sớm đã ở ngoài cửa viện kính cẩn chờ đợi, tất cả đều có chút cúi đầu, chưa từng phát ra một chút thanh âm.

Ánh mắt đảo qua đám người, Tiêu Thần gật gật đầu, nhàn nhạt mở miệng:

- Thời cơ không sai biệt lắm, các ngươi theo bản công, tiễn đưa phu nhân lên loan giá, nhập Yến quốc đế cung.

- Tuân lệnh quốc công!

Đám người Phó sứ kính cẩn xác nhận, phân ra hai bên, Tiêu Thần cất bước mà đi, sau lưng một đám tu sĩ Nhung quốc đi theo.

Trầm mặc đi về phía trước, đã có một cổ khí tức ngang nhiên, quanh quẩn ở trên cả sứ đoàn, ven đường chỗ trải qua, dẫn tới vô số tu sĩ chú mục, trong mắt tất cả đều có vẻ hưng phấn.

Bộ pháp của Tiêu Thần không nhanh, nhưng Thanh Hoa cảnh rất nhanh liền đến.

Có chút đưa tay, tu sĩ sứ đoàn ở sau lưng liên tục dừng lại, Tiêu Thần tự mình cất bước tiến lên, thò tay gõ cửa.

Môn hộ của Thanh Hoa cảnh khai mở, hai hàng tỳ nữ mỹ mạo mặc y sam mới tinh, kính cẩn đứng đó.

Phía trước, phu nhân mặc thêm váy dài màu đỏ, dùng khăn cô dâu che mặt thiếu nữ.

Hôm nay Thành Thành, ở dưới hỉ bào phụ trợ, càng có thêm một loại mỹ cảm kinh tâm động phách. Nàng cứ như vậy yên tĩnh đứng ở nơi đó, lại như một đoàn hỏa diễm nhảy lên, lập tức hấp dẫn hết thảy ánh mắt.

Nàng đã chuẩn bị tiến vào đế cung.

Ánh mắt của Tiêu Thần thoáng dừng lại ở trên người Thành Thành, chắp tay hành lễ, chậm rãi nói:

- Thần Thanh Vân công Tiêu Thần, đặc biệt đến tiễn đưa phu nhân lên loan giá, nhập đế cung.

Thành Thành khẽ gật đầu, trước khi đến đế cung không cho phép mở miệng nói chuyện, đây là ma ma trong nội cung nhiều lần nhắc nhở, nàng tự nhiên sẽ không phạm sai lầm.

Nhưng giờ phút này, Vân di bên người nàng lại đột nhiên mở miệng:

- Gia quy của Ô Lạp thị ta, nữ tử gả đi cần người có thân phận tôn sùng nhất của mẫu gia đưa lên loan giá, như thế mới có ngụ ý chúc phúc, ngày sau an khang hỉ nhạc, cả đời không lo. Tuy phu nhân rời Xa giới, lại không có chí thân ở bên, Thanh Vân công là Nhung quốc sứ thần, lại có thân phận đại thần tiễn đưa, xem như người mẫu gia của phu nhân, kính xin quốc công tự mình tiễn đưa phu nhân lên loan giá, dùng lấy chúc mừng.

Tiêu Thần thoáng trầm mặc, kính cẩn mở miệng:

- Thần vinh hạnh, tuân mệnh!

Nói xong, cất bước bước vào Thanh Hoa cảnh, lọt vào trong tầm mắt có thể đạt được là Thanh Hoa phô thiên cái địa, vô cùng vô tận, trong gió chập trùng phập phồng.

Hương hoa sâu kín quanh quẩn chóp mũi, lại làm cho lòng người bất tri bất giác ảm đạm.

Trong lòng Vân di hơi than nhẹ, buông tay thiếu nữ, lui ra phía sau mấy bước.

Tiêu Thần đi đến bên người Thành Thành, nhìn xem nữ tử kiều diễm như hoa kia, quay người đứng bên cạnh ở nàng, có chút đưa tay, làm cho tay ngọc của nàng đáp lên cổ tay của hắn:

- Phu nhân, mời.

Nói xong đi đầu một bước dẫn đường.

Vân di đi theo phía sau, nhìn về hai đạo thân ảnh phía trước, cảm thấy trong mắt chua xót, vội vàng cúi đầu để tránh bị người nhìn ra dị trạng.

Tiểu thư, mặc dù Thanh Vân công không thể mang ngài rời đi, nhưng một đoạn đường này hắn cũng xem như cùng ngươi đi qua!

Dưới khăn che mặt, khuôn mặt của Thành Thành có chút đỏ ửng, bàn tay như ngọc trắng chưa phát giác ra có chút dùng sức, như muốn một mực nhớ kỹ lấy cảm giác giờ khắc này.

Có thể mặc hỉ bào, cùng hắn đi qua một đoạn đường này, đầy đủ.

Hai người một trước một sau, trong trầm mặc đi về phía trước, bộ pháp rất chậm, tựa hồ muốn đi như thế mãi.

Nhưng đoạn đường này, chung quy có cuối cùng của nó.

Bước ra Thanh Hoa cảnh, ánh mặt trời đột nhiên trở nên sáng ngời, cuối tầm mắt, một viên Thái Dương tinh đã nhảy vào đại địa.

Đã đến giờ.

Mà vào thời khắc này, nơi chân trời đột nhiên truyền đến một tiếng nói:

- Loan giá đến, mời Nhung quốc phu nhân lên kiệu, nhập đế cung!

Một đội ngũ hỏa hồng ở trong linh quang lóng lánh uốn lượn tới, mấy trăm tên tu sĩ thân mặc trường bào màu đỏ, giơ cao chữ “Hỉ triện, phía sau tỳ nữ trong nội cung cầm lẵng hoa, lúc hành tẩu vô số cánh hoa phiêu đãng trong gió, như một hải dương cánh hoa.

Biển cánh hoa này nhìn như xinh đẹp, nhưng chỉ là sáng rọi nhất thời, chung quy khó tránh khỏi kết cục rơi trên mặt đất, quy về đại địa. Đây là số mệnh của nó, không thể cải biến.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...