Nhưng giờ phút này, thân thể Tiêu Thần căng cứng, trong lòng không có một chút buông lỏng. Bởi vì từ trong con ngươi của nam tử áo bào hồng, hắn có khả năng cảm nhận được chỉ có cuồng bạo, sát cơ kinh thiên động địa kia, chứng minh hắn hoàn toàn không có ý tứ dừng tay rời đi.
Xem ra, lần này sợ là không thiện!
Đáy mắt Tiêu Thần có lệ mang cuồn cuộn, tuy trước mắt hắn suy yếu, nhưng trong cơ thể còn có nửa số lực lượng, nếu như thật không có lựa chọn, hắn tuyệt sẽ không có bất kỳ chần chờ, lập tức dùng Toái Nguyên điên cuồng bộc phát!
Bất quá vào thời khắc này, thân thể của hắn đột nhiên cứng ngắc.
Chẳng biết lúc nào trong tay nam tử áo bào hồng nhiều ra một viên châu màu hồng đỏ thẫm, lực lượng chấn động khủng bố hung hãn đến tột đỉnh từ trong đó truyền ra, tuy tối nghĩa mỏng manh, nhưng mỗi một lần chấn động tán ra khí tức, lại làm cho nguyên thần người đông cứng!
Viên châu này không biết là vật gì, nhưng trong lòng Tiêu Thần có trực giác rõ ràng, một khi nam tử áo bào hồng ném vật này ra ngoài, hắn ngăn không nổi! Mặc dù trong kim ấn tồn tại vong hồn của Đại Tần Đế Thi, có thể chuyển hóa làm lực lượng cường đại cung cấp hắn hấp thu, cũng vô dụng như trước.
Sắc mặt hắn càng thêm tái nhợt, trên trán sinh ra một tầng mồ hôi rậm rạp, thân thể không có bất kỳ động tác, nhưng trong lòng đã làm tốt chuẩn bị dốc sức liều mạng.
Một khi nam tử áo bào hồng ra tay, hắn tất nhiên sẽ không tiếc một cái giá lớn ngăn cản, nếu không. . . Hôm nay là ngày hắn vẫn lạc!
Đôi mắt của nam tử áo bào hồng đỏ thẫm, ánh mắt nhìn Tiêu Thần, khóe miệng sinh ra một nụ cười quỷ dị. Hắn bởi vì xuất thân, cơ duyên xảo hợp mới có thể ở trước kia đạt được Phù Tang thần mộc kết xuất Thái Dương quả, cẩn thận luyện hóa, một mực lưu trong tay, coi là át chủ bài chí cường nhất.
Thái Dương quả này ẩn chứa lực lượng, thậm chí còn muốn vượt qua một viên Thái Dương tinh, khoảng cách gần điên cuồng bộc phát, tu sĩ dưới Hồng Mông cảnh, mơ tưởng toàn thân trở ra!
Bằng vào vật ấy, mặc dù là tu sĩ Sáng Thế đỉnh phong, hắn cũng có thể không sợ.
Chỉ cần ném nó ra ngoài, mảnh tinh vực này sẽ hóa thành mộ địa tử vong, trừ hắn ra, tất cả mọi người đều phải chết!
Bất quá đúng lúc này, sắc mặt của nam tử áo bào hồng hơi đổi, trong đôi mắt đỏ thẫm lập tức lộ ra một tia kinh nghi, ánh mắt mịt mờ đảo qua chỗ khói đen, đồng tử có chút co rút. Sau một khắc, hắn không có bất kỳ dừng lại, bước chân đạp rơi, dưới chân sinh ra một đoàn hỏa diễm đỏ thẫm bao phủ hắn ở bên trong. Ở trong ngọn lửa này thiêu đốt, thân ảnh nam tử áo bào hồng trực tiếp biến mất không thấy gì nữa, chỉ có thanh âm nhàn nhạt truyền đến:
- Tiêu Thần, ta nghĩ tới sau này chúng ta còn có thể gặp lại.
Trong thanh âm bình thản, lại có sát cơ lăng lệ bức người!
Ánh mắt của hắn không để lại dấu vết đảo qua một chỗ, nếu như tinh tế phân biệt, có thể phát hiện hắn cùng nam tử áo bào hồng lúc trước nhìn cùng một phương vị, nhưng trên mặt hắn lại không lộ ra một chút dị trạng, thân ảnh không có bất kỳ dừng lại, quay người rơi vào trên Ngao Tinh thuyền, cất bước đi tới chỗ thiếu nữ.
Tuy nam tử áo bào hồng đã rút đi, nhưng giờ phút này trên Ngao Tinh thuyền cực kỳ hỗn loạn, hắn không thể không phòng. Mà vừa rồi, lực lượng hắn lưu cho Thành Thành thủ hộ đã tự động kích phát.
Chươ ng Lâm bỗng nhiên mở mắt ra, đáy mắt có một tia kinh hoảng, lại bị hắn lập tức đè xuống. Hôm nay khói đen chậm rãi tán đi, hắn mơ hồ có thể chứng kiến thân ảnh cách đó không xa tới gần, tiếng bước chân nhàn nhạt rõ ràng truyền vào trong tai hắn.
- Thanh Vân công, có thích khách đến gia hại phu nhân, đã bị bổn tướng đánh tan, kính xin quốc công nhanh đi bảo hộ phu nhân an nguy!
Ánh mắt của Tiêu Thần lóe lên, khóe miệng lộ ra trào phúng nhàn nhạt:
- Trương Lâm thống lĩnh, bản công lưu lại lực lượng thủ hộ, tư vị không tệ chứ?
Thần sắc Trương Lâm cứng đờ, trong nội tâm bỗng nhiên thấy lạnh cả người:
- Tiêu Thần, ngươi chớ ngậm máu phun người, bổn tướng chính là Ngự Lâm quân thống lĩnh, xuất thân Trương gia, ở Đại Yến địa vị tôn sùng, nếu như ngươi dám bất lợi đối với ta, ngày sau tất nhiên không có kết cục tốt!
- Ta rất chờ mong.
Tiêu Thần nhàn nhạt mở miệng, ánh mắt rơi vào trên thân người này, như là đang nhìn người chết, dưới chân tiếp tục đi về phía trước, không có một chút dừng lại.
- Tiêu Thần! Ngươi muốn làm gì! Cô ta là sủng phi của Yến Hoàng, huynh trưởng của ta là Ngự Lâm quân Đô Đốc! Ngươi đứng lại đó cho ta!
Chươ ng Lâm quát chói tai, nhưng thương thế quá nặng, thanh âm suy yếu vô lực, căn bản không cách nào truyền ra.
Tiêu Thần mặt không biểu tình, đi đến bên người này, nhấc chân đạp lên lồng ngực hắn, nương theo một tiếng vang nhỏ, một cổ lực lượng bỗng nhiên từ lòng bàn chân truyền ra, chui vào trong cơ thể Trương Lâm, lập tức gạt bỏ hắn, nguyên thần bị quấy toái.
Cho đến chết, trong mắt người này như cũ là vẻ oán độc cùng không thể tin được. . . Trương Lâm tất nhiên không ngờ, lần này quay về Kế đô, đúng là con đường hắn chết. mưu đồ bí mật theo hắn là chắc chắn thành công, thời điểm muốn ra tay tổn thương nàng, đã nhất định kết cục tử vong.
Tiêu Thần quyết không cho phép loại người có khả năng uy hiếp an toàn của Thành Thành còn sống.
Vong hồn của Trương Lâm xuất hiện ở trong không gian nguyên thần, sắc mặt dữ tợn oán độc, nhưng giờ phút này ở dưới kim quang của kim ấn lại không có một chút lực lượng chống cự, bị kéo vào trong đó, lập tức luyện hóa, một cổ lực lượng cường đại tuôn ra, bổ sung tiến vào trong cơ thể Tiêu Thần.
Đi đến tầng bốn, nhìn xem thiếu nữ sắc mặt tái nhợt, mặt mũi tràn đầy lo lắng, Tiêu Thần kính cẩn mở miệng:
- Phu nhân yên tâm, cường địch đã bị đánh lui.
Trên mặt Thành Thành lập tức lộ ra ý vui mừng, lại không có biểu hiện khác, nhàn nhạt mở miệng:
- Lần này quốc công lại có ân cứu mạng, ta nhớ kỹ trong nội tâm, ngày sau tất sẽ hồi báo!
- Tạ ơn phu nhân!
Nói xong trực tiếp ngồi xuống, bắt đầu nhắm mắt điều tức lực lượng trong cơ thể, dẫn đạo linh lực vận chuyển, khôi phục thân thể.
Bình luận