Đạo (Dịch) – Chương 2317

Lần này Nhung quốc chủ để Tiêu Thần đi sứ Đại Yến, tất nhiên là quyết định sai lầm nhất trong cuộc đời của hắn!

Tiêu Thần hít một hơi thật sâu, chậm rãi điều tức, khiến cho nỗi lòng kích động chậm rãi quy về bình tĩnh, có chút nhắm mắt, ý niệm khẽ động, Thăng Linh Nguyên trận lập tức vận chuyển, từng sợi lực lượng tinh thuần từ trong trăm vạn nguyên tinh điên cuồng tuôn ra, hội tụ thành từng cột sáng linh lực, ầm ầm như Giang Hà bành trướng, điên cuồng quán chú vào trong cơ thể Tiêu Thần.

Nhưng lần này, tốc độ tản ra linh lực, hiện nay đã không cách nào bì kịp được hắn thôn phệ. Ý niệm lại động, Thăng Linh Nguyên trận toàn lực vận chuyển, tốc độ hấp thu linh lực lập tức tăng vọt, trong trăm vạn nguyên tinh ẩn chứa lực lượng dùng tốc độ rõ ràng có thể cảm giác được giảm xuống, linh lực khủng bố phún dũng mà ra kia, ở dưới tác dụng của trận pháp, tựa như từng con Giao Long, gào thét rung đùi đắc ý, trực tiếp chui vào trong thân thể của hắn.

. . .

Tinh Vân Toa ở trong hư không gào thét lao đ, phương xa cuối tầm mắt, đã có thể mơ hồ chứng kiến một mảnh tinh hệ dày đặc.

Chỗ đó, là biên cảnh của Đại Yến Hoàng triều!

Bọn hắn cách nơi đó, đã không xa.

...

Quân trướng liên miên, khí độ uy nghi, uy áp lành lạnh tràn ngập hư không, làm cho người kính sợ. Mà cờ xí Kim Long cùng với chữ “Yến kia, thì có thể cho người đơn giản công nhận ra thân phận của chi đại quân này.

Đại Yến triều, Ngự Lâm quân!

Với tư cách quân đội bảo vệ xung quanh đế đô, thủ vệ quân chủ, Ngự Lâm quân có được lực lượng kinh khủng nhất trong quân đội của cả Đại Yến, số lượng chỉ có sáu trăm ngàn, lại có thể vượt qua trăm ức đại quân! Bởi vì gia nhập Ngự Lâm quân, tu vi thấp nhất cũng là Phá Diệt cảnh!

Nói cách khác, đây là một chỉ quân đoàn do Phá Diệt cảnh trở lên hình thành, quân đoàn trưởng Tần Khai càng là Sáng Thế cảnh đỉnh phong trong truyền thuyết!

Có thể được tuyển bạt tiến vào Ngự Lâm quân, tu vi yêu cầu còn ở tiếp theo, một điểm cơ bản nhất, là phải cam đoan tuyệt đối trung thành với Yến Hoàng thất! Chỉ có tướng sĩ ở trong quân đoàn khắp nơi biểu hiện ưu tú nhất, trải qua tầng tầng xét duyệt, sau khi thông qua mới có thể gia nhập.

Ngự Lâm quân, chính là võ trang cường đại nhất ở ngay bên cạnh Yến Hoàng thất, có được trung thành tuyệt đối với Yến Hoàng thất cùng lực lượng cường hoành không gì sánh kịp!

Vương giả quân đoàn!

Chiến vô bất thắng!

Tuy này một chỉ là một chi trăm vạn Ngự Lâm quân, nhưng phát tán ra sát khí, lại có thể so với hàng tỉ đại quân, quân uy lớn làm lòng người vì sợ mà tâm rung động!

Trung quân lều lớn, thống lĩnh Trương Lâm ngồi ở trên cao, thân thể cao lớn mặc giáp trụ của võ tướng Ngự Lâm quân, giờ phút này đôi mắt nửa khép nửa mở, lại như Mãnh Hổ chiếm giữ, khí thế bức nhân.

Ở hai bên, mấy tên Ngự Lâm quân giáo úy nghiêm nghị mà ngồi, mặt không biểu tình, đôi mắt hàm sát.

Một gã quân sĩ quỳ một gối xuống nói:

- Thống lĩnh, thuộc hạ đã phái mật thám tìm hiểu tin tức, như cũ không có tin tức truyền đến.

Sắc mặt của Trương Lâm nhìn không ra hỉ nộ, trầm mặc nửa ngày, mới khoát khoát tay.

- Chư vị, chúng ta được chỉ lệnh của bệ hạ, đi theo thống lĩnh ra Kế đô tới đây nghênh đón phu nhân, hôm nay Yến Minh Nguyệt, Yết quốc sứ thần dẫn phu nhân rơi vào mộ địa trong Hỗn Loạn tinh không không biết tung tích, sợ là hậu quả có thể lo. Việc này mặc dù cùng chúng ta vô can, nhưng bệ hạ trách tội, chỉ sợ sẽ bị liên quan đến.

Dưới tay, một gã giáo úy trầm giọng mở miệng, trong mắt hiện lên vài phần lo lắng:

- Việc này, chúng ta cần sớm so đo, tìm kiếm kế sách ứng đối.

Người này nói xong, trong trướng lập tức xao động. Lần này đi theo thống lĩnh xuất kinh, vốn tưởng rằng là một cơ hội vớt công lao, nhưng sự tình biến hóa, lại có chút vượt quá bọn hắn đoán trước. Tiến vào mộ địa trong Hỗn Loạn tinh không, phu nhân sợ là khó đi ra được nữa, nếu như bởi vậy bị liên quan đến, chẳng lẽ không phải oan uổng sao.

- Chúng ta phụng mệnh đến biên giới nghênh đón, hôm nay phu nhân chưa đến, mặc dù ra ngoài ý muốn, cũng là trách nhiệm của sứ đoàn Nhung quốc cùng Yến Minh Nguyệt, mà không thể tính toán đến trên đầu chúng ta!

- Không sai! Mấy ngày trước sứ đoàn Nhung quốc đã tới biên cảnh, được tạm thời an trí ở trong quân. Hôm nay phu nhân gặp chuyện không may, bọn hắn lại có thể bình yên vô sự, tất nhiên là bọn hắn chưa hết sức đi bảo hộ phu nhân an nguy, tội đáng muôn chết!

- Giam sứ đoàn Nhung quốc, chờ bệ hạ giáng tội!

Chư tướng liên tục mở miệng, hôm nay đã ra ngoài ý muốn, cũng nên có người gánh tội thay, bọn hắn không đi, liền chỉ có sứ đoàn Nhung quốc. Đại bộ phận lửa giận của bệ hạ sẽ phát tiết đến trên người sứ đoàn, mặc dù bọn hắn sẽ gặp một ít liên quan, nhưng sẽ không quá năng.

Chươ ng Lâm như cũ là một mảnh bình tĩnh, mắt thấy mọi người thảo luận ra kết quả, mới chậm rãi mở miệng:

- Nếu như thế, sự tình cứ quyết định như vậy. Cố Luân, do ngươi tự mình dẫn mười vạn quân, bắt sứ đoàn Nhung quốc lại, nếu có phản kháng ngay tại chỗ giết chết, tuyệt không thể chạy trốn một người.

- Dạ!

Dưới tay, giáo úy mở miệng trước nhất đứng dậy đồng ý, lĩnh quân lệnh, quay người rời đi. Điểm đủ tướng sĩ, mười vạn đại quân khống chế độn quang mà đi, khí thế trùng thiên, uy áp mênh mông cuồn cuộn, lao thẳng tới nơi đóng quân của sứ đoàn Nhung quốc.

Ngự Lâm quân khẽ động, dĩ nhiên kinh động biên quân Yến quốc, tình báo lấy tốc độ cực nhanh truyền vào trong Vương trướng.

Người tọa trấn biên cảnh Đông Bắc của Đại Yến, chính là Tiêu Việt Vương, ở trong Yến quốc quyền cao chức trọng, là một trong Tứ Vương trong quân, tuy bài danh vị trí cuối, nhưng dưới trướng đã nắm giữ tám tỷ trọng quân, quân doanh lan tràn các tinh hệ, đóng ở biên cảnh.

- Bất quá là vì tìm một cừu non thế tội, từ chối trách nhiệm a.

Tiêu Việt Vương khẽ lắc đầu, khóe miệng lộ ra một tia cười lạnh. Nếu không phải bởi vì bối cảnh của vị nương nương trong nội cung kia, hắn căn bản sẽ không để chỉ là Ngự Lâm quân thống lĩnh ở trong mắt. Thân phận địa vị đến loại cảnh giới như hắn, thân phận Ngự Lâm quân căn bản không có một chút lực uy hiếp, góc độ ánh mắt của hắn đã phóng nhãn cả Yến quốc, nhân vật bình thường tự nhiên không vào trong mắt hắn:

- Việc này liền tùy bọn hắn đi thôi, nếu như vị phu nhân kia thực xảy ra chuyện, chung quy là phải có người gánh tội thay, bổn vương không cần nhúng tay, cũng nhân cơ hội này bán cho vị nương nương kia một cái thuận nước giong thuyền.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...