Đạo (Dịch) – Chương 2314

Bước chân của Tiêu Thần phóng ra, thân ảnh trực tiếp biến mất không thấy gì nữa, một cục đá màu đen rơi trên mặt đất.

Hôm nay Thi Tộc, Hỏa tộc chặn giết đã phá sản, lại có Yến Minh Nguyệt, Yến Nguyên Linh tọa trấn ở bên ngoài, hẳn sẽ không xuất hiện ngoài ý muốn. Thừa dịp trước khi tiến vào Đại Yến, khôi phục lực lượng trong cơ thể, thậm chí tiến thêm một bước, tự nhiên là lựa chọn tốt nhất.

Mà những chuyện này, đương nhiên là phải tiến hành ở trong đạo tràng.

Phòng tu luyện của Tả Mi đạo tràng, thân ảnh Tiêu Thần xuất hiện, trực tiếp nhắm mắt khoanh chân ngồi xuống. Nguyên thần không gian, nguyên thần màu vàng kim nhạt đột nhiên mở hai mắt ra, hơi trầm ngâm, chậm rãi mở miệng:

- Kim ấn, ta cần nhờ lực lượng của vong hồn bổ sung hao tổn, làm cho tu vi bản thân tái tiến một bước! Lấy một trong hai vong hồn, lực lượng trong đó ta và ngươi chia đều, như thế nào?

Nói xong, không gian nguyên thần yên tĩnh, nhưng Tiêu Thần cũng không vội vàng xao động không kiên nhẫn, yên tĩnh đợi kim ấn hồi phục.

Một lúc sau, trên nguyên thần, kim ấn trực tiếp hiển hiện, dù chưa trả lời, nhưng đột nhiên sinh ra hoa văn rậm rạp tinh xảo, linh quang màu vàng tăng vọt, đã cho thấy thái độ của nó. Tựa hồ trải qua ngày đó Tiêu Thần ở trạng thái siêu cường, thái độ của kim ấn đối với hắn có một ít biến hóa, hoặc nói là càng nhiều mấy phần nhận đồng. Nếu không, cũng sẽ không dễ dàng đáp ứng Tiêu Thần yêu cầu như thế, chia cho hắn nửa số lực lượng vong hồn.

Nhưng giờ phút này, Tiêu Thần đã không có thời gian suy tư việc này, nương theo kim ấn biến hóa, một cổ lực lượng tinh thuần mà lại cường đại từ đó phún dũng ra, trực tiếp quán chú vào nguyên thần của Tiêu Thần, khuếch tán đến cả thân thể.

Tuy không cần luyện hóa, nhưng cổ lực lượng này thực quá cường đại, cường đại đến cần Tiêu Thần tập trung tất cả tinh lực, mới có thể miễn cưỡng dung nhập vào trong thân thể. Một nửa lực lượng của Sáng Thế Phong Vương cảnh, đủ để trợ giúp tu vi hắn tận phục, thậm chí tái tiến một bước!

Trong Đạo tràng, Tiêu Thần toàn lực, cố gắng trùng kích bình chướng tu vi, trùng kích cảnh giới cao hơn.

...

Từ Khải Nguyên tinh xuất phát, đến biên cảnh Đại Yến, mặc dù một đường thuận lợi, cũng cần nửa năm thời gian.

Thành Thành thâm cư khuê phòng, Tiêu Thần một mực bế quan an dưỡng thương thế, duy nhất có thể giải thích nghi hoặc cho Yến Nguyên Linh cũng chỉ có Yến Minh Nguyệt, gần nửa năm, hỏi kỹ càng sự tình trong mộ địa của Hỗn Loạn tinh không nhiều lần. Cũng may Yến Minh Nguyệt sớm có chuẩn bị, một phen ứng đối ngược lại chưa từng lộ ra chỗ không ổn, nhưng trên mặt lại tràn đầy vẻ bất đắc dĩ.

- Sư huynh, hết thảy phát sinh trong mộ địa của Hỗn Loạn tinh không ta đã nói cho ngươi biết, thực không có gì bỏ sót, ngươi bỏ qua cho ta đi.

Cùng một việc giảng mấy lần, thậm chí ở một khâu còn phải đối mặt nhiều lần hỏi thăm, mặc dù sức thừa nhận của Yến Minh Nguyệt không tệ, giờ phút này cũng có cảm giác muốn nổi giận.

Yến Nguyên Linh cười cười, trên mặt lại không có một chút không có ý tứ, thò tay vỗ vỗ bả vai của Yến Minh Nguyệt nói:

- Được rồi, hiện tại trước buông tha ngươi, nhưng đợi đến Kế đô, nếu có cần, ta vẫn sẽ đi tìm ngươi, đến lúc đó ngươi không được cự tuyệt.

Nếu như chuyện này để cho vi huynh thoả mãn, ta liền mở miệng đề nghị với lão sư, gả Tuyết Liên sư muội cho ngươi làm đạo lữ. Dùng tu vi của ngươi bây giờ, bên người cũng nên có bầu bạn rồi.

Sắc mặt của Yến Minh Nguyệt đỏ lên, khoát khoát tay, lại nói không nên lời bất luận cự tuyệt gì.

Yến Nguyên Linh cười to, đối với tâm tư của vị sư đệ này hắn sớm đã nhìn thấu, đáng tiếc Tuyết Liên sư muội si mê Nhị sư huynh, đối với hắn từ trước đến nay lãnh đạm. Bất quá trải qua việc này, Minh Nguyệt sư đệ lập nhiều đại công, tất nhiên cũng được bệ hạ trọng thưởng, địa vị ở trước mặt lão sư sẽ phóng đại, chắc hẳn có thể để cho Tuyết Liên sư muội thay đổi thái độ a.

- Yên tâm, lúc này đây ngươi lập công lớn, nếu có thể thỉnh động sư tôn mở miệng, sự tình sẽ không xuất hiện ngoài ý muốn.

Yến Minh Nguyệt thở sâu, sắc mặt miễn cưỡng khôi phục lại bình tĩnh, giờ phút này đứng dậy nhìn Yến Nguyên Linh kính cẩn hành lễ:

- Nếu như việc này có thể thành, sư đệ liền xem như thiếu nợ sư huynh một nhân tình, ngày sau tất có hồi báo.

- Tốt, việc này trở lại Kế đô lại nói cũng không muộn, bất quá trước mắt cách biên cảnh đã không xa, theo vi huynh biết, bệ hạ phái Ngự Lâm quân đến biên cảnh đại doanh, chờ đợi phu nhân đến. Lần này gia hỏa lĩnh quân, cùng ngươi có chút xích mích a.

Yến Nguyên Linh cau mày, lập tức bất đắc dĩ lắc đầu. Lần này phái lĩnh quân đến đây, hiển nhiên là vì vớt công lao, có thể thấy được vị nương nương trong nội cung kia, đối với hậu bối nhà mẹ đẻ của mình bồi dưỡng xác thực tận hết sức lực.

Sắc mặt của Yến Minh Nguyệt trầm xuống:

- Chươ ng Lâm?

Yến Nguyên Linh gật gật đầu:

- Thân phận của hắn dù sao cũng tôn quý, hơn nữa sự tình năm đó cũng đã qua lâu, ngươi tốt nhất không nên cùng hắn phát sinh xung đột, để tránh trêu chọc phiền toái.

Nói đến chỗ này, hắn khẽ nhíu mày nói:

- Mặc dù nhập cảnh nội Yến quốc ta, cũng chưa chắc không có thích khách nước khác tồn tại, trên đường đi ta và ngươi còn cần cẩn thận, nhất định phải hộ tống phu nhân an toàn.

Chươ ng Lâm đích thân đến, vị nương nương kia chắc sẽ không dám âm thầm ra tay, nhưng này khó nói không có khả năng là cố bố trí mê trận để thoát hiềm nghi, không thể không phòng. Cho nên hắn không có truyền tin tức phu nhân đã bình yên quay về, là vì dùng phòng ngừa vạn nhất.

- Sư huynh nói phải, hôm nay hắn là thống lĩnh Ngự Lâm quân, thân phận tôn quý, ta tự nhiên sẽ không khó xử hắn.

Yến Minh Nguyệt hít một hơi thật sâu, sắc mặt dần dần khôi phục lại bình tĩnh:

- Nhưng nếu như hắn dám can đảm trong lòng còn có hai ý đối với phu nhân, ta tất nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội lần này gạt bỏ hắn.

- Trong lòng ngươi minh bạch là tốt rồi, nhưng vi huynh vẫn hi vọng hết thảy đều có thể an ổn, không sinh sự mới tốt.

- Này không phải sự tình sư huynh đệ chúng ta có thể nắm giữ, là gió êm sóng lặng hay sóng to gió lớn, đều phải xem ý tứ của vị nương nương trong nội cung kia.

Khóe miệng của Yến Minh Nguyệt lộ ra cười lạnh:

- Lần này, phu nhân tiến cung, chỉ sợ đã làm cho nàng cảm thấy bất an.

- Sư đệ, nói năng cẩn thận một chút!

- Vâng, sư huynh.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...