Đạo (Dịch) – Chương 2303

Khó trách có thể hấp dẫn số lượng thiên thạch kinh người như thế, quay chung quanh nó sinh ra tốc độ xoay tròn khủng bố, chỉ có Tu Chân tinh lớn như vậy, mới có thể có được loại lực kéo khủng bố này.

Thật lâu sau, Yến Minh Nguyệt mới miễn cưỡng đè xuống chấn động trong nội tâm, trên mặt lộ ra vẻ ngưng trọng.

Viên tinh cầu quỷ dị kia, có lẽ là hạch tâm của cả dòng chảy vẫn thạch, hắn đang suy nghĩ phải chăng muốn đi vào trong đó, nhưng thời khắc này, một cổ hấp lực rất mạnh đột nhiên bộc phát, sắc mặt hắn đại biến, toàn lực thúc dục tu vi, Ngân Nguyệt Lưu Thoa phóng ra ngân quang chói mắt, muốn giãy giụa đi ra. Nhưng lực hấp dẫn này mạnh như thế, cường đến căn bản không cho Yến Minh Nguyệt bất luận cơ hội chống lại gì, Ngân Nguyệt Lưu Thoa tựa như một vì sao rơi, thiêu đốt lên hỏa diễm màu bạc hừng hực, ở dưới lực hấp dẫn lôi kéo, rơi vào trong Tu Chân tinh.

- Coi chừng, ta nghĩ chúng ta đã bị cưỡng ép chạm đất!

Yến Minh Nguyệt gầm nhẹ, trong cơ thể pháp lực cuồn cuộn mà ra, đều quán chú vào trong Ngân Nguyệt Lưu Thoa, bảo vật này lập tức bộc phát ra linh quang cường hoành, triệt tiêu lực lượng lôi kéo, dùng chậm lại tốc độ va chạm mặt đất.

Thành Thành đưa tay ôm lấy Tiêu Thần, ôm hắn vào ngực mình, trong mắt hiện lên vẻ lo lắng. Thế cục phát triển có chút vượt qua bọn hắn đoán trước, xông qua dòng chảy vẫn thạch, tiến vào Tinh vực màu đen này, sự tình tựa hồ cũng không phải phát triển tốt lên.

Từ Thiên Mạc đen kịt, một vành đai thiên thạch màu bạc có đuôi cánh thật dài, xẹt qua bầu trời, rơi vào một tinh cầu càng đen hơn.

Oanh!

Một tiếng trầm đục, mặt đất chấn động, linh quang của Ngân Nguyệt Lưu Thoa lập loè cuối cùng triệt để biến mất, bảo vật này trải qua dòng chảy vẫn thạch gặp trắc trở, ở lúc này trong va chạm rốt cục bị phá huỷ. Nhưng lực lượng trùng kích mãnh liệt như vậy, lại không thể tạo thành một chút phá hư mặt đất. Thổ địa màu đen không chút nào thu hút kia, lại có tính chất kiên hơn trọng bảo.

Mấy tức sau linh quang chớp lên, ba đạo thân ảnh trực tiếp xuất hiện ở bên ngoài.

Sắc mặt của Yến Minh Nguyệt có chút trắng bệch, toàn lực điều khiển Ngân Nguyệt Lưu Thoa chống lại Tu Chân tinh truyền đến hấp lực dẫn dắt, hơn nữa va chạm sinh ra lực phản chấn, để cho lực lượng trong cơ thể hắn tổn hao nhiều, bị một chút thương thế.

Thành Thành ôm lấy Tiêu Thần, để cho cánh tay hắn đáp ở trên bờ vai của mình, Yến Minh Nguyệt duỗi tay vịn chặt cánh tay còn lại của hắn, thu hồi Ngân Nguyệt Lưu Thoa, thoáng cảm ứng, sắc mặt nhịn không được hơi đổi.

Viên Tu Chân tinh đen kịt này lại bao phủ một cổ áp lực cực kỳ cường đại, dùng tu vi của hắn, ở dưới cổ uy áp này lại bị áp chế tuyệt đối, thậm chí không cách nào bay lên không khống chế độn quang phi hành. May là lúc này không có xuất hiện nguy cơ, nếu không lấy trạng thái hiện tại của bọn hắn, tất nhiên là hung hiểm vạn phần.

Ánh mắt nhìn lại, phương xa có một mảnh sơn mạch, đồng dạng vô cùng đen kịt, nhưng lại trụi lủi, không có một chút khí tức sinh linh, thậm chí còn không có bất kỳ một cây hoa cỏ tồn tại.

Yến Minh Nguyệt khẽ nhíu mày, hôm nay rơi vào viên Tu Chân tinh này, tựa hồ là tiến vào một tuyệt địa, không cách nào chống cự hấp lực bay cách mặt đất, dĩ nhiên là không cách nào ly khai viên Tu Chân tinh này, đồng đẳng với bị nhốt ở chỗ này.

Nhưng hôm nay cũng không phải là thời điểm suy nghĩ sâu xa việc ấy, chỉ có thể chờ đợi Tiêu Thần tỉnh lại, lại từ từ tính tiếp.

Có lẽ, hắn sẽ có biện pháp a.

Bất tri bất giác, trong tâm Yến Minh Nguyệt cũng đã đối với năng lực của Tiêu Thần sinh ra tự tin thật lớn.

- Phu nhân, chúng ta đi ngọn núi kia, thử mở ra một động phủ, tạm thời ở lại a.

Thành Thành gật đầu, hai người liền mang lấy Tiêu Thần, chạy tới sơn mạch kia.

Cự ly không xa, bọn hắn đi một lát đã tới, có chút thở dốc, sinh ra cảm giác mệt mỏi. Ở trên viên tinh cầu này, lực lượng của bọn hắn bị áp chế, trở nên như phàm nhân .

Buông Tiêu Thần tựa ở trên núi đá, Thành Thành cẩn thận chiếu cố, Yến Minh Nguyệt từ trong tay lấy ra một kiện bảo vật, xẹt qua ở trên núi đá, nhưng căn bản không cách nào tạo thành một chút phá hư.

Viên Tu Chân tinh màu đen này, tựa hồ vô cùng cứng rắn.

Yến Minh Nguyệt cau mày:

- Nơi này hẳn không có nguy hiểm, phu nhân ở nơi này tạm thời chiếu cố Tiêu Thần đạo hữu, ta dọc theo sơn mạch, xem có thể tìm được địa phương có thể mở động phủ hay không.

- Yến đại nhân cứ tự nhiên.

Yến Minh Nguyệt có chút chắp tay, trong tay cầm một thanh trường kiếm, dọc theo vách núi đi đến xa xa, thỉnh thoảng dùng trường kiếm đâm vào núi đá để xác định độ cứng.

Thành Thành đưa mắt nhìn thân ảnh của hắn chậm rãi đi xa, chuyển qua chỗ cong, biến mất trong tầm mắt. Nàng thò tay ôm lấy thân thể Tiêu Thần, để cho đầu hắn dựa vào trên đùi mình, cúi đầu nhìn xem sắc mặt tái nhợt, thò tay vuốt ve ở trên mặt hắn.

- Tiêu Thần, cám ơn ngươi ở sau khi ta tiến vào Đại Thiên giới, còn để cho ta cảm giác được một tia ôn hòa. Ta vốn nghĩ, nếu như ngươi yêu thích ta, liền dùng cả đời còn lại làm bạn với ngươi. Nhưng sự thật cho thấy, ta không có phúc khí này.

Thành Thành thấp giọng mở miệng, khóe miệng lộ ra vui vẻ nhàn nhạt:

- Nhưng có thể cùng ngươi đi qua đoạn đường này, tuy thời gian không dài, nhưng với ta mà nói đã đủ, cho nên ta rất thỏa mãn, tuy muốn vĩnh viễn cùng ngươi sống chung một chỗ, vô ưu vô lo, nhưng này chung quy chỉ có thể ở trong tưởng tượng. Ta đã liên lụy ngươi đến bây giờ, hại ngươi trọng thương, không thể lại tiếp tục lưu lại ở bên cạnh ngươi.

- Nhưng trong khoảng thời gian này, ta rất vui vẻ, đoạn thời gian an nhàn ở trên Tu Chân tinh kia, là kỷ niệm đẹp nhất trong cả đời ta, cám ơn ngươi.

Trên mặt Thành Thành sinh ra vài phần hồng nhuận phơn phớt, đôi mắt có chút lập loè, cuối cùng nhất vẫn hơi cúi đầu, lông mi run nhè nhẹ, môi anh đào nhẹ nhàng rơi vào trên mặt hắn, sau đó rất nhanh đứng dậy, thấp giọng mở miệng:

- Vốn ta muốn hỏi thăm ngươi có nguyện ý hay không, nhưng hiện tại ngươi không trả lời, bổn cô nương liền nghĩ ngươi là cam chịu.

Trên mặt thiếu nữ lộ ra nụ cười đắc ý, cẩn thận nâng hắn lên, nhẹ khẽ tựa vào trên thạch bích, chậm rãi đứng dậy, ánh mắt rơi vào trên người hắn, thấp giọng mở miệng:

- Nếu như ta còn có kiếp sau, hy vọng có thể cùng ngươi chung một chỗ.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...