Trong mắt Tiêu Thần rốt cục lộ ra một tia điên cuồng, bốc cháy lên hai luồng hỏa diễm cực nóng, trong cơ thể còn thừa tất cả lực lượng, ở trong một cái chớp mắt đó hóa thành nước lũ cuồn cuộn, dọc theo thân thể hắn, điên cuồng quán chú tiến vào trong viên châu hai màu Hắc Bạch!
Dung nhập lực lượng có thể nói khủng bố, viên châu hai màu Hắc Bạch này đột nhiên hào quang đại tác, hai màu điên cuồng lưu chuyển, một cổ lực lượng thủ hộ mượt mà tự nhiên ầm ầm bộc phát!
Hắn muốn xông qua!
Oanh!
Ngay khi tiến vào, lần thứ nhất va chạm lập tức đến, trên thiên thạch ẩn chứa lực va đập khủng bố, để cho viên châu hai màu Hắc Bạch đột nhiên biến hình, vầng sáng xuất hiện đình trệ, lực lượng phản chấn cực mạnh, khiến cho thiên thạch chạm vào viên châu trực tiếp sụp đổ, hóa thành đá vụn đầy trời!
Thân thể của Tiêu Thần bỗng nhiên cứng ngắc, kêu rên một tiếng, sắc mặt trắng bệch.
Nhưng theo sát phía sau, là viên thiên thạch thứ hai đánh tới.
Ở trong tiếng trầm đục, viên châu Hắc Bạch biến hình càng thêm nghiêm trọng, linh quang bỗng nhiên trở nên ảm đạm, tốc độ vầng sáng lưu chuyển cũng tùy theo giảm xuống.
Thân thể Tiêu Thần hung hăng chấn động, trong miệng mũi có máu tươi tràn ra, lại cắn chặt hàm răng, chưa từng phát ra một chút thanh âm.
Viên thiên thạch thứ hai sụp đổ, đá vụn bay loạn, nhưng lúc này, viên thiên thạch thứ ba đã đến. Đôi mắt hắn trừng lớn, gân xanh cao cao cố lấy, trong đôi mắt ảm đạm đột nhiên bộc phát ra thần quang chói mắt, trong miệng gầm nhẹ!
Vòng bảo hộ sáng tắt lập loè, đã ở vào bên bờ biên giới sắp sụp đổ, sinh sinh ngăn cản viên thiên thạch thứ ba trùng kích, lao ra một khoảng cách cuối cùng, xâm nhập vào trong tinh không.
Khuôn mặt trắng bệch của Yến Minh Nguyệt đột nhiên sinh ra vẻ hưng phấn, ánh mắt lộ ra vẻ cuồng hỉ!
Thành công!
Bọn hắn vậy mà thành công xuyên qua một tầng vẫn thạch cuối cùng cách trở!
Trên mặt Thành Thành cũng có vẻ vui mừng, tiến vào phiến tinh vực này, bọn hắn sẽ có cơ hội thoát thân! Nhưng sau một khắc, cảm giác vui mừng của nàng biến mất hầu như không còn, hai tay ôm lấy eo nam nhân kia bỗng nhiên rung lên.
Trong nội tâm nàng hung hăng nhảy dựng, bỗng nhiên ngẩng đầu, phát hiện nam nhân trước mặt đã trở nên tóc hoa râm, khuôn mặt tang thương, như trong nháy mắt già nua, đôi mắt lúc nào cũng bình tĩnh kia, ở dưới nàng nhìn chăm chú chậm rãi khép kín.
Ba!
Một tiếng vang nhỏ, vòng bảo hộ ảm đạm đột nhiên nghiền nát.
Hắn đã bất tỉnh.
- Tiêu Thần!
Thành Thành thét lên, lần thứ nhất hô lên tên hắn, hai tay bối rối ôm hắn vào trong ngực, cảm ứng đến khí tức trong cơ thể hắn điên cuồng giảm xuống, nội tâm nàng cực kỳ bối rối, trong nháy mắt này cả thế giới tựa hồ biến thành một phiến hắc ám, không còn quang minh.
Thành Thành sợ hãi!
Nàng rõ ràng cảm giác được sinh mệnh lực trong cơ thể hắn đang lấy một loại tốc độ kinh người điên cuồng trôi qua! Nàng sợ sẽ mất đi hắn, tuy nàng đời này, nhất định không cách nào có được hắn, cũng tuyệt đối không muốn nhìn Tiêu Thần ở trong ngực nàng chết đi.
Nếu thế này, Thành Thành tình nguyện giờ phút này người chết là nàng!
- Yến đại nhân, ngươi mau cứu hắn! Cầu ngươi cứu hắn!
Thành Thành cho là hắn sẽ không có việc gì, giống như thời điểm trước đó nổ nát Thái Dương tinh, hắn đồng dạng thi triển loại thủ đoạn này đổi lấy lực lượng cường đại trong thời gian ngắn không gì sánh kịp, nhưng sau đó có thể ở trong thời gian ngắn khôi phục.
Nhưng lúc này, tại sao sẽ như vậy!
Trong tâm Thành Thành chỉ có một ý niệm, nếu như hắn thực chết, nàng tuyệt đối sẽ không sống một mình, bởi vì ở trong Đại Thiên giới này, đã không có thân ảnh để cho nàng cảm giác được ôn hòa kia.
Sắc mặt của Yến Minh Nguyệt đại biến, không chần chờ chút nào tiến lên, ngồi xổm người xuống, đặt tay lên người Tiêu Thần, thân thể hắn hơi chấn động, thần sắc lập tức cương cố.
Ở trong hắn cảm ứng, trong cơ thể Tiêu Thần đã không có bất kỳ lực lượng nào tồn tại, nguyên thần chấn động vô cùng yếu ớt, thậm chí trong thân thể ẩn chứa sinh cơ cũng trực tiếp tiêu tán hơn phân nửa.
Hắn rốt cục minh bạch, vì sao Tiêu Thần có thể ở trong thời gian ngắn kích phát ra lực lượng có thể so với tu sĩ Sáng Thế cảnh, hắn sử dụng đúng thủ đoạn mạnh mẽ bá đạo như thế! Hơn nữa lúc trước hắn bị thương thế, bị lực lượng tăng vọt cưỡng ép trấn áp, giờ phút này lực lượng biến mất hầu như không còn, lại lần nữa bộc phát, khí thế hung hung càng thêm lợi hại, dùng tình huống của Tiêu Thần hiện tại, căn bản không cách nào ngăn cản. Ý niệm của Yến Minh Nguyệt khẽ nhúc nhích, pháp lực trong cơ thể lập tức cuồn cuộn mà ra, dung nhập đến trong thân thể Tiêu Thần.
Trên mặt Thành Thành che kín nước mắt, giọt giọt nước mắt nhỏ lên mặt Tiêu Thần, ánh mắt nàng khẩn trương rơi vào trên người Yến Minh Nguyệt, sợ sẽ từ trong miệng hắn nghe được tin tức không tốt.
Nửa ngày sau, Yến Minh Nguyệt mới chậm rãi mở mắt ra, đôi mắt hơi ảm đạm, khó dấu vẻ mỏi mệt, vì trợ giúp Tiêu Thần áp chế thương thế trong cơ thể, pháp lực của hắn hao tổn rất nặng, nghênh hướng ánh mắt lo lắng của thiếu nữ, khẽ gật đầu nói:
- Phu nhân không cần lo lắng, tuy Tiêu Thần đạo hữu bị thương rất nặng, lại không nguy hiểm đến tính mạng.
Đang khi nói chuyện, trong lòng hắn nhịn không được hơi than nhẹ một tiếng. Tuy tánh mạng không nguy, nhưng tu vi sợ là sẽ rơi xuống.
Dùng tâm trí của đối phương, ở trước khi ra tay, có lẽ đã nghĩ đến kết quả như vậy.
Yến Minh Nguyệt nhìn kinh hỉ trên mặt thiếu nữ, nhìn nước mắt trên mặt nàng, lại nhìn Tiêu Thần sắc mặt tái nhợt lâm vào trong ngủ say, trong nội tâm hơi than nhẹ, một nam tử như vậy, xác thực đáng giá ngươi rơi lệ vì hắn.
- Phu nhân, Tiêu Thần đạo hữu bởi vì thương thế quá nặng mới ngủ say bất tỉnh, chúng ta vẫn là nhanh rời đi thôi.
Thành Thành khẽ gật đầu, nàng cũng không phải không có nghe được đề điểm trong lời nói của Yến Minh Nguyệt, lại như cũ không có buông ra hai tay ôm Tiêu Thần.
Trong tâm Yến Minh Nguyệt thở dài, trên tay chớp lên linh quang, lấy ra Ngân Nguyệt Lưu Thoa, ống tay áo vung lên, mang theo Thành Thành cùng Tiêu Thần tiến vào trong đó. Sau một khắc, ngân quang chớp lên, Ngân Nguyệt Lưu Thoa hóa thành một đạo ngân quang, gào thét mà đi.
Tiêu Thần mê man, bọn hắn đã đánh mất năng lực phân biệt rõ phương hướng, hôm nay chỉ hi vọng dòng chảy vẫn thạch có thể ngăn cản Đại Tần Đế Thi cùng Phần Thiên Vương, có thể chèo chống đến lúc Tiêu Thần tỉnh lại, nếu không thế cục như trước không thể lạc quan.
Bình luận