Mặt mũi của Yến Minh Nguyệt tràn đầy đắng chát, dòng chảy vẫn thạch này tựa hồ vô cùng vô tận, bọn hắn hao phí một tháng thời gian, lại vẫn chưa xuyên thấu, hơn nữa càng đi vào chỗ sâu, thiên thạch vận chuyển càng nhanh, độ nguy hiểm tăng vọt.
Đến bây giờ, bất luận một khối thiên thạch nào, cũng đủ để trực tiếp đuổi giết ba người!
Có lẽ, bọn hắn thật sẽ vẫn lạc ở chỗ này!
Tiêu Thần cắn chặt răng, trong lòng của hắn cũng nhịn không được sinh ra vài phần tuyệt vọng, loại con đường vô thủy vô chung này, nguy cơ càng ngày càng mạnh, phía sau lại có cường địch đuổi giết, xác thực là cục diện thập tử vô sinh!
Thần thức phá thể mà ra, kiệt lực dò xét vào chỗ sâu trong dòng chảy vẫn thạch, hắn muốn biết, đến tột cùng còn có một đường sinh cơ hay không!
Đột nhiên, thân thể của hắn hơi chấn, ngẩng đầu nhìn ở chỗ sâu trong dòng chảy vẫn thạch, trong mắt một lần nữa lộ ra vẻ kiên định.
Cuối cùng!
Ở dưới thần thức dò xét, hắn rốt cục chứng kiến cuối cùng của dòng chảy vẫn thạch!
Đó là một Tinh vực tối đen, hoàn toàn màu đen, thuần túy, thâm trầm, không chút ánh sáng, tựa hồ có thể thôn phệ hết thảy, ngay cả ánh sáng cũng không cách nào chạy ra. Khi thần thức tới gần Tinh vực này, cảm giác thấy lạnh cả người lập tức xâm nhập trong cơ thể hắn, để cho cả thân thể hắn cứng ngắc, tựa hồ ngay cả nguyên thần cũng bị đống kết! Trong không gian nguyên thần, kim ấn xuất hiện, tản mát ra kim quang nồng đậm, chiếu sáng cả không gian nguyên thần của Tiêu Thần! Ở dưới kim quang, cảm giác thấy lạnh cả người kia mới bị tan rã hóa giải.
Thân thể Tiêu Thần khôi phục bình thường, ánh mắt nhìn ở chỗ sâu trong dòng chảy vẫn thạch, thần thái ngưng trọng. Mảnh Tinh vực này, có thể dẫn động kim ấn ra tay, tất nhiên là một chỗ đại hung hiểm! Nhưng hôm nay bọn hắn đã không có lựa chọn lui lại, xâm nhập trong đó mới có khả năng thoát khỏi đuổi giết!
- Ta đã chứng kiến điểm cuối, lại kiên trì thoáng một phát, chúng ta có thể xuyên việt dòng chảy vẫn thạch này, đến lúc đó thì có cơ hội thoát thân!
Tiêu Thần thấp giọng mở miệng, tinh thần của Yến Minh Nguyệt chấn động, trong mắt lập tức lộ ra vẻ mừng như điên:
- Chúng ta ở chỗ này tu dưỡng hai ngày, đợi đến lúc lực lượng khôi phục một ít, toàn lực trùng kích, chưa hẳn không có cơ hội lao ra!
- Chỉ sợ không thể dừng lại tĩnh dưỡng.
Tiêu Thần đứng ở trên thiên thạch, quay đầu nhìn lại phía sau, chỗ đó có hai đạo khí tức đang không ngừng tiếp cận. Dòng chảy vẫn thạch nguy hiểm càng ngày càng nặng, tác dụng của thần thức bị gọt yếu rất nhiều, khiến cho tốc độ đi về phía trước của bọn hắn giảm xuống, ngược lại Đại Tần Đế Thi cùng Phần Thiên Vương là dựa vào tu vi bản thân đi tới chưa từng bị ảnh hưởng quá lớn, khoảng cách của song phương đã rút ngắn đến hoàn cảnh cực kỳ nguy hiểm.
Nếu như dừng lại không tiến, tối đa nửa khắc, bọn hắn sẽ đuổi theo.
Tiêu Thần nói rõ việc này, vui mừng trên mặt Yến Minh Nguyệt biến mất sạch sẽ, trong mắt lộ ra một mảnh tuyệt vọng. Dùng trạng thái hiện tại tiếp tục đi về phía trước, tất nhiên là cửu tử nhất sinh, nhưng nếu bất động, như trước chỉ có thể là kết cục nhắm mắt chờ chết.
Ngược lại là thiếu nữ trong ngực Tiêu Thần, giờ phút này biểu hiện cực kỳ bình tĩnh.
Nàng yên tĩnh nằm ở trong lòng ngực của hắn, cách quần áo hơi mỏng, cảm ứng đến khí tức ấm áp từ trong cơ thể hắn truyền ra, trong nội tâm cực kỳ bình yên.
Nàng đột nhiên đưa tay, bàn tay như ngọc lau nhẹ lấy vết máu ở khóe miệng của Tiêu Thần, trên mặt tách ra dáng tươi cười xinh đẹp kinh tâm động phách.
Thu tay lại, không hề báo hiệu đập tới Thiên Linh Cái của mình.
Trên ngọc thủ kia, lóe ra linh quang nhàn nhạt, tuy không cường đại, lại đủ để cho nàng lập tức giết chết mình. Chỉ cần nàng chết, Đại Tần Đế Thi cùng Phần Thiên Vương sẽ mất đi phương hướng chỉ dẫn, bọn người Tiêu Thần có thể thoát ly hiểm cảnh.
Giờ phút này nhìn xem khuôn mặt gần trong gang tấc, trong lòng Thành Thành có chỉ là bình tĩnh.
Liên lụy hắn đến bây giờ, hơn nữa đã biết rõ hắn không muốn buông tha mình, này đã đầy đủ, Thành Thành rất thỏa mãn, đã không dám yêu cầu xa vời.
Nhưng tay nàng chung quy không có thuận lợi đập vào Thiên Linh Cái, một cách tay hữu lực nắm chặt cổ tay của nàng.
Tiêu Thần cúi đầu nhìn thiếu nữ trong ngực, vừa rồi chỉ cần hắn chần chờ trong nháy mắt, thì chỉ có thể nhìn nàng giết chết bản thân, tiến tới để cho mình thuận lợi thoát khỏi hiểm cảnh.
- Nhưng nhìn nét mặt tươi cười trên mặt nàng, trong con ngươi chỉ có bình tĩnh cùng thỏa mãn, trong lòng của hắn hung hăng chấn động.
Thành Thành là muốn dùng nàng tử vong, để đổi lấy hắn bình yên vô sự, nếu hắn làm như không thấy, trơ mắt nhìn thiếu nữ ở trong lòng ngực của hắn chết đi, thì đời này hắn sẽ cảm thấy áy náy cùng hối hận.
Cho nên hắn lập tức ra tay, cầm chặt cổ tay của nàng, ánh mắt cùng nàng đối mặt, chậm rãi mở miệng:
- Tin tưởng ta, ta sẽ mang ngươi đi ra, nhất định sẽ không để cho ngươi có việc!
Thành Thành nhìn đôi mắt của hắn, giờ phút này ở trong đó tràn đầy thành khẩn cùng ôn hòa, còn có một tia thương tiếc giấu ở chỗ rất sâu. Đây là hứa hẹn của Tiêu Thần đối với nàng, mặc kệ ngày sau sẽ như thế nào, nhưng trước mắt hắn sẽ mang theo nàng ly khai.
Một lúc sau, nàng khẽ gật đầu, chui ở trong lòng ngực của hắn, hai tay ôm chặc lấy hắn, trong mắt có nước mắt chảy ra, ướt nhẹp quần áo của hắn, hơi ẩm ướt, hơi chát chát, rồi lại tràn đầy hạnh phúc cùng bình yên.
Yến Minh Nguyệt bảo trì trầm mặc, nhưng ánh mắt rơi vào trên người Tiêu Thần, lại lộ vẻ phức tạp, nhưng khâm phục lại chiếm tỉ trọng lớn nhất. Thay đổi vị trí cho nhau, hắn tự vấn lòng, giờ phút này phải chăng có thể làm ra lựa chọn như vậy? Nhưng cuối cùng lại cười khổ một tiếng, cúi đầu không nói.
Nam tử như vậy, đáng giá một nữ tử đi yêu.
Giờ phút này thậm chí hắn có chút hoài nghi mình lúc trước làm phải chăng chính xác, phải chăng thực nên nói sự tình của phu nhân cho sư tôn, nếu không sẽ không có rất nhiều sự tình ngày hôm nay rồi.
Nhưng sự tình đã thành kết cục đã định, không thể cải biến.
Tiêu Thần khôi phục lại bình tĩnh, ánh mắt nhìn ở chỗ sâu trong dòng chảy vẫn thạch, trong đôi mắt trầm ổn, tuyệt đối bình tĩnh, không có một chút gợn sóng.
Sau một khắc, khí tức kinh người từ trong cơ thể hắn ầm ầm bộc phát, hơn nữa lấy tốc độ cực nhanh điên cuồng bạo trướng, tựa như đất bằng sinh ra một đạo vòi rồng, điên cuồng chuyển động, phóng thích ra lực lượng càng ngày càng mạnh.
Toái Nguyên!
Chương 2300vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnĐạo (Dịch)– một bộ truyện thuộc thể loạiTiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận