Oan hồn của Yết quốc chủ là nguồn suối để tu vi của hắn không ngừng đề thăng, sau khi vận dụng Toái Nguyên đã hao tổn hầu như không còn, vốn tưởng rằng có thể mượn nhờ Thái Dương tinh bạo tạc nổ tung cùng lực cắn trả của Khu Cơ Tinh Đấu trận đánh chết đại năng hai tộc, để vong hồn trong kim ấn đạt được bổ sung, hiện tại xem ra ý niệm này đã thất bại. Mặc dù có chút không cam lòng, nhưng kết quả hiện tại đã rất may mắn, trong nội tâm Tiêu Thần hơi đổi, liền đè ý niệm này xuống.
Ánh mắt của Yến Minh Nguyệt rơi vào trên người Tiêu Thần, thần sắc cứng ngắc, trong nội tâm đã là một mảnh sóng to gió lớn.
Tu vi tăng vọt, trong thời gian ngắn tiến vào Sáng Thế cảnh, dĩ nhiên là thủ đoạn cực kỳ nghịch thiên khủng bố. Mặc dù bởi vì vận dụng loại bí thuật này, cần trả giá tu vi rút lui, thọ nguyên hao hết, thậm chí trọng thương sắp chết, ở Yến Minh Nguyệt xem ra cũng là sự tình cực kỳ bình thường.
Nhưng ở trên người Tiêu Thần, đây hết thảy tựa hồ không tồn tại.
Xác thực, sau một quyền kinh thiên động địa kia, khí tức trong cơ thể hắn đột nhiên hao tổn hầu như không còn, thậm chí cho người một loại cảm giác tánh mạng sắp đi đến cuối cùng. Nhưng chỉ nháy mắt, trong cơ thể Tiêu Thần vậy mà lại lần nữa hiện ra lực lượng cường đại.
Từ Thái Dương tinh trở về, còn có thể cảm ứng được hắn suy yếu, thân thể xuất hiện già yếu do thi triển cấm thuật.
Nhưng lúc này mới qua chưa tới nửa canh giờ, thân thể Tiêu Thần đã triệt để khôi phục, sắc mặt hồng nhuận phơn phớt, trong cơ thể khí tức tràn đầy. Nếu Yến Minh Nguyệt không cảm ứng sai, thậm chí so với lúc trước khi hắn ra tay còn cường đại hơn một bậc.
Thân là đệ tử của lão sư, thân phận của hắn ở trong Yến quốc cũng không thấp, tầm mắt tự nhiên không phải tu sĩ bình thường có thể so sánh, tự nhận cũng là thế hệ thiên tư cao tuyệt.
Nhưng cùng Tiêu Thần ở chung không bao lâu, Yến Minh Nguyệt đã bị nhiều lần chấn động cùng đả kích.
Cũng không phải bản thân bất lực, mà là từng màn phát sinh trước mắt đều viễn siêu cực hạn thừa nhận của hắn!
Thành Thành có chút cúi đầu, không cho ai thấy biểu hiện trên mặt của nàng giờ phút này, nhưng trong đầu hiển hiện, là khuôn mặt trầm ổn bình tĩnh kia, cùng với một quyền mãnh liệt cường hãn đến làm cho người tức lộn ruột, nổ nát cả ngôi sao.
Nhìn xem hắn bị thương, nội tâm nàng thống khổ, nhìn hắn bình yên trở về, nội tâm nàng vui mừng. Nhìn hắn khôi phục không có việc gì, nội tâm nàng còn lại chỉ có kiêu ngạo cùng tự hào nhàn nhạt.
Tuy hắn chưa từng có bất luận hứa hẹn gì với nàng, chưa từng cùng nàng có bất kỳ quan hệ gì, nhưng không thể ngăn cản trong nội tâm nàng sinh ra loại cảm xúc không hiểu thấu rồi lại lẽ thẳng khí hùng này.
Nàng chính là muốn kiêu ngạo, muốn tự hào, ít nhất trước khi đến Yến quốc, nàng còn có thể bảo tồn một chút quyền lực như vậy.
Trong phòng một mảnh yên tĩnh, nhưng phần yên tĩnh này rất nhanh liền bị đánh vỡ.
Đôi mắt của Tiêu Thần bỗng nhiên mở ra, sắc mặt bỗng nhiên âm trầm xuống, trầm giọng mở miệng:
- Coi chừng, chúng ta bị đuổi kịp!
Trong mộ địa của Hỗn Loạn tinh không, cường giả Sáng Thế cảnh cũng không cách nào vận dụng lực lượng nguyên thần, nhưng lúc này, phía sau có hai đạo khí tức của Sáng Thế cảnh cấp tốc tới gần, để cho trong lòng của hắn chấn động, nhưng trên mặt lại không lộ ra chút khác thường.
Yến Minh Nguyệt cả kinh:
- Là người nào?
- Hai Sáng Thế cảnh, Thi Tộc và Hỏa tộc.
Trong mắt Tiêu Thần hiện lên ngoan sắc, trầm giọng mở miệng:
- Các ngươi cẩn thận, ta muốn động thủ bỏ qua bọn hắn.
Nói xong, phương hướng của Ngân Nguyệt Lưu Thoa lập tức cải biến, gào thét thẳng đến một đoàn tinh vân.
Loại âm u chi địa này, thường thường tồn tại rất nhiều nguy cơ, thời điểm bình thường Tiêu Thần đều điều khiển Ngân Nguyệt Lưu Thoa xa xa tránh đi, nhưng hôm nay vì thoát khỏi hai người đuổi giết ở sau lưng, ngược lại phải cố ý tiến vào trong đó.
Mặc dù sẽ bốc lên một ít phong hiểm, nhưng hắn có nguyên thần, trước khi gặp được nguy hiểm có thể sớm né tránh, có thể mượn nhờ nguy cơ che dấu trong đó, ngăn trở Phần Thiên Vương cùng Đại Tần Đế Thi tới gần, nếu có thể dẫn chúng vào hiểm địa không thể thoát thân, tự nhiên là không thể tốt hơn.
XÍU...UU!!
Ngân quang lóe lên, chui vào trong tầng mây đen kịt.
. . .
XÍU...UU!!
Lệnh tiễn đỏ thẫm đột nhiên cải biến phương hướng, trong nội tâm Phần Thiên Vương cùng Đế Thi hơi kinh, hẳn là bọn người Tiêu Thần phát giác được bọn hắn đuổi giết, mới sẽ làm ra né tránh? Nhưng ý niệm này chỉ hơi hiện lên, liền bị bọn hắn đả đảo.
Trong mộ địa của Hỗn Loạn tinh không, dùng tu vi của bọn hắn còn không thể dùng lực lượng nguyên thần, Tiêu Thần kia há có thể làm được điểm ấy. Đột nhiên cải biến phương hướng, có lẽ là tránh né nguy hiểm phía trước, hoặc là chú ý cẩn thận mà thôi.
Bất quá nhìn lệnh tiễn chui vào tinh vân đen kịt, lại tràn ngập gió mạnh, hai người vẫn nhịn không được có chút biến sắc, sinh lòng kinh nghi.
Bọn người Tiêu Thần để con đường an toàn không đi, lại chủ động chui vào trong tầng mây, tự nhiên là có chút quỷ dị. Nhưng giờ phút này Đế Thi cùng Phần Thiên Vương lại không kịp nghĩ nhiều, theo sát phía sau lệnh tiễn, gào thét nhảy vào trong tầng mây.
Tầng mây do từng hạt bụi bậm tạo thành, nhưng trong đó đồng dạng cất dấu vô số đá vụn, nhỏ thì như hạt anh đào, lớn nhất cũng không quá đáng như quả đào, nhưng có thể thừa nhận cương phong trăm triệu năm càn quét vẫn bảo tồn xuống, cái nào không phải vật cứng rắn kinh người , ở trong mây đen bị cương phong bao khỏa, dùng tốc độ kinh người lưu động. Tuy thật nhỏ, nhưng nếu không cẩn thận bị đánh vào thân thể, thân thể sẽ bị xuyên thủng, cực kỳ khủng bố.
Bên ngoài Hắc quan thi khí cuồn cuộn, bên ngoài thân thể Phần Thiên Vương cũng sinh ra một đoàn hỏa diễm đỏ thẫm, tiến vào trong tầng mây đen kịt này chưa đủ một lát, bọn hắn cũng đã trước sau bị mấy viên đá vụn tập kích, tuy không cách nào phá vỡ phòng ngự của hai người, nhưng lực va đập cường hoành kia, lại làm cho tốc độ của hai người chậm lại rất nhiều.
Mà mấu chốt nhất là, sau khi lệnh tiễn đỏ thẫm tiến vào tầng mây, tốc độ tiêu hao càng lúc càng nhanh, chỉ sợ không cách nào chèo chống quá lâu.
Điểm ấy, để cho Đế Thi cùng Phần Thiên Vương hơi trầm xuống, trên mặt ngưng trọng.
. . .
Ngân Nguyệt Lưu Thoa ở trong tầng mây gào thét đi về phía trước, có thần thức của Tiêu Thần thăm dò, đủ để tránh thoát hết thảy cục đá kích xạ đến.
Chương 2291vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnĐạo (Dịch)– một bộ truyện thuộc thể loạiTiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận