Đạo (Dịch) – Chương 2287

Nếu không có ngoại lực quấy nhiễu, có lẽ trăm ngàn năm sau, viên Thái Dương tinh này sẽ oanh một tiếng kinh thiên động địa, triệt để biến mất khỏi tinh vực.

Ngân quang chớp lên, ba đạo thân ảnh trực tiếp xuất hiện ở trong tinh không, ánh mắt đồng thời rơi vào trên Thái Dương tinh. Nhiệt độ cực nóng quanh quẩn chung quanh, nếu không có linh lực thủ hộ, có thể lập tức luyện hóa thân thể ba người thành tro tàn, nguyên thần cũng không cách nào chạy ra.

Đôi mắt đen kịt của Tiêu Thần tản ra ánh sáng nhàn nhạt, bình tĩnh không có một chút chấn động, thoáng âm trầm, nhàn nhạt mở miệng:

- Yến Minh Nguyệt, ngươi lưu ở chỗ này bảo hộ phu nhân, việc này do ta làm.

Sắc mặt của Yến Minh Nguyệt biến hóa, nhưng không đợi hắn mở miệng, tu sĩ áo bào xanh đã một bước phóng ra, bay về phía Thái Dương tinh, lưu cho hai người một bóng lưng cao ngất, giống như có thể khởi động cả phiến Thiên Địa này.

- Bởi vì, tu vi của ngươi giúp không được ta. . .

Thanh âm rơi xuống, khí tức mênh mông trong cơ thể Tiêu Thần ầm ầm bộc phát, hóa thành uy áp ngập trời, ầm ầm mang cả phiến không gian.

Cổ khí tức này, sau khi đạt tới Sáng Thế cảnh viên mãn cũng không đình trệ, mà dùng một loại tư thái mạnh mẽ tiếp tục tăng vọt.

Thân thể của Yến Minh Nguyệt bỗng nhiên cứng ngắc, cảm ứng đến khí tức bên ngoài cơ thể Tiêu Thần một đường điên cuồng tăng vọt, đồng tử của hắn điên cuồng co rút lại, trên mặt lộ ra vẻ khiếp sợ.

Giờ phút này khí tức bên ngoài cơ thể Tiêu Thần khủng bố, đã vượt qua Sáng Thế cảnh viên mãn mấy lần, lại còn đang dùng một loại tốc độ cực kỳ kinh người không ngừng tăng vọt, tuyệt không phải tu sĩ Sáng Thế Cảnh có khả năng đạt đến!

Hư Sáng Thế cảnh!

Thậm chí cao hơn!

Tuy khó có thể tin, nhưng sự thật đặt ở trước mặt, lại làm cho hắn không cách nào lừa gạt phán đoán của mình! Khó trách Tiêu Thần dám mượn nhờ lực lượng hủy diệt của Thái Dương tinh, đến phá hủy Khu Cơ Tinh Đấu trận, dùng lực lượng hắn hiện tại bộc phát ra, chưa hẳn không thể hoàn thành!

Yến Minh Nguyệt không biết Tiêu Thần sử dụng loại thủ đoạn nào, lại nghịch thiên như vậy, khiến cho tu vi tăng vọt lớn như thế!

Đây cũng là một át chủ bài khủng bố Tiêu Thần triển lộ ra! Tựa hồ ở trên người hắn che dấu vô số bí mật, mỗi khi Yến Minh Nguyệt cho là mình đã đầy đủ coi trọng Tiêu Thần, liền đột nhiên phát hiện, mình nghĩ quá ngây thơ!

Thành Thành nhìn bóng lưng cất bước đi xa kia, cảm ứng đến Yến Minh Nguyệt khiếp sợ, trong nội tâm cực kỳ kiêu ngạo, đây mới là nam nhân nàng nhìn trúng, bất luận khó khăn gì cũng không ngăn được hắn!

- Yến đại nhân không cần phải lo lắng, ngươi chớ quên, trong tay Thanh Vân công còn có một bảo vật có thể bức lui cường giả Sáng Thế Phong Vương cảnh, tuy ta không biết vì sao hắn không có trực tiếp vận dụng chí bảo này, hay là có mưu tính khác, nhưng hôm nay tu sĩ Thi Tộc, Hỏa tộc muốn bố trí thành Khu Cơ Tinh Đấu trận, sợ là sẽ thất bại.

Thân thể Yến Minh Nguyệt chấn động, trong nội tâm sợ hãi bối rối đột nhiên trở nên bằng phẳng, nhất thời thất kinh, hắn lại hồn nhiên quên trong tay Tiêu Thần còn có chí bảo như Đa Thiên La Bàn. Chỉ cần kích phát vật ấy, mượn nhờ công kích khủng bố của Đa Thiên La Bàn, tất có thể trực tiếp đánh tan Thái Dương tinh! Nghĩ đến mình lại không có biểu hiện trấn định như phu nhân, trong nội tâm Yến Minh Nguyệt không khỏi sinh ra vài phần xấu hổ, trong lúc nhất thời ngược lại không phát giác được khác thường trên mặt thiếu nữ.

Tiêu Thần nghênh hướng Thái Dương tinh, thần thái bình tĩnh, áo bào xanh cổ đãng, tóc đen bốc lên, cảm ứng đến lực lượng khủng bố bất ổn trong Thái Dương tinh, cả tâm thần hắn như u cốc thanh tuyền, bình tĩnh không có sóng.

Chỗ đại hung hiểm, bình tâm tĩnh khí, mới có sinh cơ!

Đối chiến Thái Dương tinh, đánh vỡ sinh cơ cuối cùng của nó, mượn nhờ lúc Thái Dương tinh hủy diệt sinh ra lực lượng khủng bố, phá hủy Khu Cơ Tinh Đấu trận, là cơ hội duy nhất để bọn hắn đào thoát tử cục này.

Cho nên trong nháy mắt suy nghĩ, Tiêu Thần đã làm ra quyết định.

Toái Nguyên!

Chỉ có như vậy, hắn có thể ở trong thời gian ngắn bộc phát ra lực lượng viễn siêu bản thân mấy lần, mới có tư cách rung chuyển Thái Dương tinh! Mà oan hồn của Yết quốc chủ chưa hoàn toàn tiêu hóa ở trong kim ấn, là chỗ dựa của hắn hôm nay! Chỉ cần có thể thuận lợi thôn phệ oan hồn của Yết quốc chủ, liền đủ để giúp hắn bổ sung lực lượng hao tổn trong cơ thể.

Cử động lần này của Tiêu Thần là dùng bản thân sinh tử tồn vong, khiến cho kim ấn làm ra nhượng bộ, tặng cho hắn tuyệt đại bộ phận lực lượng oan hồn của Yết quốc chủ! Hắn cũng tin tưởng, kim ấn sẽ lý giải quyết định của hắn, đối với cái này nhượng một bước.

Nhưng dù vậy, cử động lần này như cũ có phong hiểm thật lớn, hơi không cẩn thận sẽ rơi vào kết cục chết không có chỗ chôn, nhưng hắn không có quá nhiều thời gian châm chước, chỉ có thể lựa chọn buông tay đánh cược một lần!

Về phần Đa Thiên La Bàn, cũng không phải Tiêu Thần không nghĩ tới, mà là ẩn ẩn có một loại cảm giác, hôm nay còn không phải thời cơ vận dụng vật ấy.

Thân phận Lý gia lão tổ khó bề phân biệt, nhưng có thể suy diễn đại bộ phận quỹ tích vận mệnh của hắn, há sẽ là thế hệ bình thường. Đa Thiên La Bàn này, hắn dự toán lúc Tiêu Thần hẳn phải chết mới có thể sử dụng dùng để tranh thủ một đường sinh cơ.

Hôm nay có Toái Nguyên thần thông, tăng thêm vong hồn của Yết quốc chủ, trong tay Tiêu Thần cũng không phải không có thủ đoạn ứng đối, còn không coi là kết quả hẳn phải chết.

Bản thân mơ hồ cảm ứng, cùng trạng thái bản thân trước mắt, để cho Tiêu Thần sau khi suy tư làm ra quyết định. Nếu không có tuyệt cảnh hẳn phải chết, hôm nay tuyệt không sử dụng Đa Thiên La Bàn!

Cất bước tầm đó, tất cả lực lượng trong cơ thể hắn ở dưới Toái Nguyên đều bộc phát, trong thân thể tràn đầy lực lượng cường đại trước đó chưa từng có, ầm ầm bành trướng, tựa như biển lớn mênh mông, tàn sát bừa bãi!

Loại lực lượng tăng vọt này, đã vượt qua cực hạn mà thân thể hắn thừa nhận, gân xanh ở dưới huyết nhục cao cao cố lấy, cốt cách truyền ra tiếng nổ.

Ba!

Đây là huyết nhục bị lực lượng cường hoành đánh giãy, huyết thủy tuôn ra, nhuộm đỏ áo bào xanh.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...