Đạo (Dịch) – Chương 2282

Sinh hoạt trong hoàn cảnh này, không gian yên tĩnh không bị người ngoài quấy rầy là trạng thái nàng ưa thích nhất. Hơn nữa hơi trọng yếu hơn một điểm, không biết có phải thái dương tinh không ngừng chiếu sáng ấm áp, hàn độc trong người nàng bị áp chế một cách kỳ diệu cho nên không bộc phát hay là vì tâm lý của nàng nhẹ nhõm.

Chặt cây cối dựng một tiểu viện xinh đẹp, cấy từng đóa hoa lên hàng rào, lại cẩn thận bắt cá nhỏ ba màu trong sông vào trong ao nhỏ, thỉnh thoảng cầm một đoạn trúc chọc vào trong nước làm đám cá tức giận cắn xe cành trúc, thiếu nữ cười như chuông bạc ngân vang.

Nàng chưa từng được hưởng thụ sinh hoạt như bây giờ.

Ngẫu nhiên quay đầu nhìn thạch thất đang bế quan, bên trong có người nàng ưa thích nhất đời, có lẽ cũng là nam nhân cuối cùng, nghĩ đến điểm này nội tâm nàng vô cùng hạnh phúc.

Dù không thể sống cùng với hắn nhưng có thể đứng xa nhìn hắn đã làm nàng thỏa mãn rồi.

Nếu như có thể vĩnh viễn sống ở nơi này, không để ý tới phiền não ở bên ngoài thật tốt bao nhiêu.

Thành Thành hơi ngẩn người, trong đầu tưởng tượng cuộc sống tươi đẹp như thế, khóe miệng hơi nhếch lên cực kỳ xinh đẹp.

Nội tâm của nàng hiểu rõ, nam nhân mà mình ưa thích không phải là người sống hưởng thụ an nhàn, tuy nàng không quá hiểu hắn nhưng nàng cũng cảm nhận được chí hướng trong lòng hắn.

Thế giới của hắn là tiếu ngạo thiên địa, là tung hoành bễ nghễ, là quật khởi trong máu lửa.

Hắn có được tâm nguyện cường đại của mình.

Thành Thành cười cười, có lẽ đây là khí phách của nam nhân nàng yêu thích. Nếu như vậy nàng càng quý trọng thời gian hiện giờ, có lẽ tiếp qua không lâu sẽ phỉa rời khỏi nơi đây. Trong nội tâm nàng sinh ra một tia ảm đạm nhưng thiếu nũ vẫn áp xuống, như vậy còn chưa đủ hay sao?

Chuyện sau này vượt qua khống chế của nàng, Thành Thành có thể làm là hưởng thụ sinh hoạt yên tĩnh của hiện tại.

Ba tháng sau, thạch thất Tiêu Thần bế quan mở ra, hắn bước ra ngoài, sắc mặt hồng nhuận phơn phớt.

Ánh mắt hắn nhìn quanh và ngạc nhiên không nhỏ.

Bờ sông, tiểu viện, hoa hoa thảo thảo, trước viện là một bờ ruộng, nơi đó có một ít cây cối đã nhú chồi, có cây đã cho quả đầy hương khí.

Trong chòi nghỉ mát cách tiểu viện không xa, Yến Minh Nguyệt cầm bầu rượu trong tay mời hắn ngồi.

Lúc này cửa tiểu viện mở ra, thiếu nữ mặc váy dài bước ra ngoài, không có khí độ ung dung như ngày thường, cũng không có trang phục trang súc xa hoa, khuôn mặt ửng đỏ, nàng hiện tại như đóa hoa sen nở rộ đầy hương thơm.

Trong tay Thành Thành cầm một cây xẻng bằng đá, ánh mắt nhìn thấy thân ảnh áo xanh đứng đó, bỗng nhiên ngẩng đầu, sâu trong mắt nàng có vui mừng, nàng miễn cưỡng áp chê và chỉnh sửa trang phục thi lễ, trong nội tâm thở ra một hơi nhưng lại mang theo thất lạc không nói thành lời.

Hắn đã xuất quan, như vậy bọn họ cũng không thể ở lại nơi này quá lâu.

Tiêu Thần chắp tay hoàn lễ.

Thiếu nữ thoáng chần chờ vẫn cất bước đi tới bờ ruộng, nàng cầm theo một cái thùng nhỏ, dùng xẻng đá cẩn thận vung xới đất lên, bàn tay như ngọc đưa vào thùng nước rắc nước lên đất xốp.

Tiêu Thần đi vào chòi nghỉ mát, Yến Minh Nguyệt tiện tay lấy một bầu rượu và nói:

- Có lẽ đây là sinh hoạt bình tĩnh không tranh giành, hơn nữa cũng là điều nàng muốn, đáng tiếc chúng ta lại mong sớm ngày rời khỏi nơi đây.

- Sinh ra trong thiên địa có nhiều khi thân bất do kỷ, mặc dù chúng ta là người tu đạo nhưng cũng không cách nào giãy giụa khỏi gông cùm xiềng xích.

Tiêu Thần nhìn thiếu nữ đang làm ruộng dưới ánh mặt tơời.

- Nàng có đường của mình, chúng ta cũng có đạo của bản thân.

Nói tới đây hắn ngẩng đầu nhìn lên thái dương tinh trên cao.

- Hơn nữa chúng ta ở lại nơi này cũng không cách nào hưởng thụ an bình lâu dài.

Yến Minh Nguyệt gật gật đầu, hắn hơi trầm ngâm và nói:

- Nếu quốc công cũng phát giác, chúng ta lại ở nơi này thêm nửa tháng đi, cũng để nàng có thêm thời gian ở lại đây. Dù sao nếu không có ngoài ý muốn nổi lên, sau khi chúng ta rời khỏi nơi này sẽ không còn bình tĩnh được nữa.

Tiêu Thần dừng lại một chút, hắn mỉm cười gật đầu, hai người đối mặt cười khẽ sau đó uống rượu ngon.

Cường địch đuổi giết phía sau, thân đang trong tuyệt địa nhưng có thể hưởng thụ sinh hoạt thế ngoại đào viên trong ngắn ngủi cũng là chuyện tốt trên đời.

Nếu như vậy cứ an tĩnh hưởng thụ.

Mưa gió ngày sau, quản khỉ gió nó hung hiểm nguy nan thế nào, cứ sống cho hiện tại.

Thành Thành bưng khay gỗ lên, trong đó có mấy trái cây hồng hồng, sau khi rửa sạch còn mang theo bọt nước.

- Trên đường đi được hai đại nhân chiếu cố, không có gì hồi báo, tự tay trồng quả dại mời hai đại nhân nếm thử.

- Đa tạ phu nhân.

Hai người chắp tay hoàn lễ.

Thành Thành buông khay, nói:

- Nếu hai vị đại nhân đã dưỡng xong thương thế, khi nào rời đi cứ báo ta một tiếng.

Nói xong nàng khẽ cúi chào và yên tĩnh đi vào trong tiểu viện.

Đưa mắt nhìn thiếu nữ rời đi, Yến Minh Nguyệt vươn tay cầm quả dại lên, cười nói:

- Hiện tại thân phận của phu nân tuy thấp nhưng chỉ cần có thể bình yên quay về Kế đô, ngày sau tất nhiên sẽ là nữ tử có địa vị tôn sùng nhất Đại YẾn chúng ta. Hôm nay có thể được nàng dâng quả dại tự tay trồng cho chúng ta liền xem như kết thiện duyên, có lẽ ngày sau sẽ có tạo hóa cũng không chừng.

Hắn nói như tùy ý nhưng đang nhắc nhở Tiêu Thần, thân phận Trình phu nhân không phải chuyện đùa.

Việc này vốn hẳn nên giữ bí mật để ngừa phức tạp, với tâm trí của Tiêu Thần, trải qua việc Thi tộc, Hỏa tộc liên thủ chặn giết cũng có suy đoán, hắn nói hay không cũng không có khác gì quá lớn.

Huống hồ một đường đồng hành, vị Thanh Vân Công này đã nhiều lần có ân với hắn, Yến Minh Nguyệt cũng không phải là kẻ tri ân không báo, cũng phải nhắc nhở hắn, mặc kệ lúc nào cũng không nên động tâm với phu nhân.

Tiêu Thần nghĩ tới cái gì đó, hắn gật đầu, cũng không nói nhiều vào chủ đề này.

- Rốt cuộc hỗn loạn tinh không táng là nơi như thế nào? Bản công không biết nhiều lắm, không biết thiên sứ có biết hay không, chúng ta làm sao rời khỏi nơi này?

Đề cập tình cảnh trơớc mắt, Yến Minh Nguyệt thu liễm vui vẻ, thần thái ngưng trọng sau đó hắn mới lên tiếng nói:

- Hỗn loạn tinh không táng tràng là hung địa tiếng tăm lừng lẫy trong đại thiên giới, được thế nhân đều biết, người chính thức hiểu rõ hung hiểm trong đó lại rải rác không có mấy. Bổn quan cugnx không quá hiểu về nó, chỉ ngẫu nhiên nghe qua sư tôn đề cập qua, hung hiểm nhất trong hỗn loạn tinh không táng tràng chính là hai chữ hỗn loạn.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...