Đạo (Dịch) – Chương 2280

Đây là yêu vật toàn thân đen nhánh giống như sinh ra một tầng chất sừng, thân thể bóng loáng không có mắt mũi, nó chỉ có một cái miệng với tứ chi, nó cắn không trung nên rụt về. Với cái miệng đầy răng đó, nếu bị nó cắn trúng thì kết cục có thể nghĩ.

Sắc mặt thiếu nữ trong ngực tái nhợt không còn chút máu.

Vào lúc này Yến Minh Nguyệt lao ra khỏi mật thất và nói:

- Phát sinh chuyện gì?

Tiêu Thần lắc đầu, nói:

- Hiện tại không phải lúc nói chuyện, chúng ta rời khỏi nơi đây.

- Đi theo ta!

Nói xong hắn lấy trường kiếm màu tím ra, hắn không có thoát ra từ thông đạo, lúc này hắn chém một kiếm lên thạch thất, một vết nứt đủ bọn họ ra ngoài xuất hiện.

Yến Minh Nguyệt không do dự lao theo.

Không hề báo hiệu, Tiêu Thần cầm trường kiếm chém về bên trái, kiếm quang khảm vào trong vách đá, đánh nát nham thạch và xâm nhập châm trượng, kiếm quang chém đứt một con yêu vật chất sùng lúc nãy.

Tiếng gào thét thống khổ như trâu rống vang lên, tiếng rống quanh quẩn thông đạo.

Kinh người nhất là quái vật bị chém đứt không chết đi, nó dùng tốc độ kinh người co rút và kết nối với phần bị chém.

Địa Tâm Trùng!

Cả thân thể đầy giáp đen, thân thể bị cắt đứt vẫn có thể kết nối với nhau, chỉ cần đang ở trong lòng đất sẽ không chết.

Đây là loại trùng điên cuồng có bản năng thôn phệ rất mạnh nên bị các quốc gia trong đại thiên giới chém giết, đã rất ít xuất hiện, hắn cũng ngẫu nhiên đọc tư liệu thấy loại trùng này. Mỗi một đầu Địa Tâm Trùng trưởng thành đều có được lực lượng vô cùng khủng bố, chúng tung hoành trong lòng đất, có được lực phá hoại tương đương tu sĩ Tạo Vật Cảnh.

Sắc mặt Yến Minh Nguyệt tái nhợt.

Tiêu Thần trở tay một kiếm chém vỡ một cái thông đạo chuyển hướng sang nơi khác, cùng lúc đó trường kiếm chém sang bên phải ba lượt, trước sau chém đứt ba con Địa Tâm Trùng. Trong đó có hai con kết nối thân thể và cắn xé con Địa Tâm Trùng khác sạch sẽ. Lúc này huyết nhục màu xanh lá tanh hôi xuất hiện càng kích phát hung tính của Địa Tâm Trùng.

Tiêu Thần mở đường tiến lên, trường kiếm trong tay chém liên tục, kiếm quang chém vao trong vách đá, mỗi kiếm sẽ chém giết một con Địa Tâm Trùng.

Máu xanh càng ngày càng đậm đã kích thích vô số Địa Tâm Trùng xuất hiện.

Sắc mặt Tiêu Thần càng ngày càng tái nhợt, thương thế của hắn lại bộc phát. Hiện tại hắn ra tay điên cuồng cho nên càng ngày càng vô lực, thương thế đang chuyển biến xấu nhưng hắn vẫn trầm ổn tiến lên phía trước.

Tử kiếm đâm xuống cắm vào núi đá, bóng kiếm chém vào miệng Địa Tâm Trùng, cũng chém nát thân thể của chúng.

- Yến Minh Nguyệt, phía sau bên trái, ra tay toàn lực!

Đột nhiên có tiếng gào thét làm nội tâm Yến Minh Nguyệt kinh ngạc, vô ý thức làm theo lời Tiêu Thần.

Oanh!

Lúc này nham thạch chấn động, một con Địa Tâm Trùng bị thần thông đánh chết, máu đen và giáp xác vỡ vụn, máu tươi trong người bắn tung tóe.

- Phía bên phải!

Tiêu Thần huy kiếm chém xuống, lúc này hắn quát lớn.

Yến Minh Nguyệt ra tay không do dự, hắn đánh chết hai con Địa Tâm Trùng.

Tiêu Thần một tay ôm thiếu nữ, một tay cầm kiếm, Yến Minh Nguyệt theo sát phía sau, không ngừng ngăn cản Địa Tâm Trùng.

Oanh!

Địa vực này có vô số Địa Tâm Trùng khát máu.

Yến Minh Nguyệt quay đầu thấy rõ cảnh này, cảm giác sống sót sau tai nạn biến mất biến mất không thấy gì nữa, sắc mặt hắn tái nhợt, gương mặt không còn chút máu.

Có thể còn sống ra khỏi lòng đất là may mắn!

Không!

Có lẽ không thể nói là may mắn, mà là dựa vào Thanh Vân Công!

Lúc chạy trốn ra khỏi lòng đất hắn không suy nghĩ nhiều, hắn chỉ dựa theo Tiêu Thần nói mà làm và lao ra ngoài, cuối cùng bọn họ thoát ra khỏi vòng vây của Địa Tâm Trùng là nhờ vào Tiêu Thần... Cách giải thích hợp lý nhất là nguyên thần của hắn không bị lực lượng hỗn loạn ảnh hưởng.

Vừa nghĩ tới điểm này, nội tâm Yến Minh Nguyệt chấn động, ánh mắt nhìn Tiêu Thần sinh ra vài phần biến hóa.

Có thể vận dụng lực lượng trong hỗn loạn tinh không táng tràng, đây là lực lượng cường giả Sáng Thế cảnh không làm được, xem ra hắn nhận định Thanh Vân Công này cường đại vẫn xem thường người ta.

Trong tuyệt cảnh không do dự xâm nhập vào hỗn loạn tinh không táng tràng, quả thật thể hiện tâm tình sát phạt quyết đoán và tàn nhẫn, có lẽ cũng chứng minh nội tâm của hắn tự tin cường đại! Hắn tự tin tuyệt địa tiếng tăm lừng lẫy của đại thiên giới không thể lưu hắn lại! Nội tâm Yến Minh Nguyệt lúc trước còn hoài nghi tự tin của hắn, như vậy hiện tại hắn tin tưởng Tiêu Thần có thể mang bọn họ ra ngoài.

- Đi thôi, rời khỏi nơi này và tìm nơi khác dừng chân.

Tiêu Thần buông tay, hắn đặt thiếu nữ đứng bên cạnh. Tu chân tinh này nhìn như an toàn nhưng trong lòng đất tồn tại Địa Tâm Trùng với số lượng khủng bố, bọn họ không thể lưu lại. Nhưng từ đó cũng chứng minh hỗn loạn tinh không táng tràng khủng bố, nếu không phải Tiêu Thần có thể vận dụng nguyên thần lực thì hôm nay bọn họ phải táng thân nơi đây.

Yến Minh Nguyệt gật gật đầu, hắn vươn tay cầm ngân toa ra, ba người tiến vào trong đó và bay đi.

- Địa Tâm Trùng sống ở trong lòng đất, tính thích nuốt huyết nhục, quanh năm ở trạng thái ngủ say, trừ phu bị nguyên nhân gì đó hấp dẫn mới thức tỉnh. Ba người chúng ta không gây ra động tĩnh quá lớn, vì sao lại bị chúng vây giết?

Trong tiếng than thở, Yến Minh Nguyệt cảm thấy khó hiểu.

Tu chân tinh quanh năm không được chiếu sáng, nhiệt độ cả tinh cầu cực thấp, mà Trình Thành Thành trước đó sử dụng Địa Tâm Cực Hỏa Ngọc Sàng, không nghi ngờ là tín hiệu hấp dẫn nhất, mới có thể hấp dẫn nhiều Địa Tâm Trùng.

Nội tâm Tiêu Thần hiểu, ánh mắt lóe sáng nhưng không nói gì.

Thân thể mềm mại của thêếu nữ run lên, qua nửa ngày mới nói:

- Lúc trước ta dùng Địa Tâm Cực Hỏa Ngọc Sàng sưởi ấm.

Yến Minh Nguyệt ngây ngốc, hắn cười khổ. Với tâm trí của hắn không khó nghĩ ra khúc chiết trong đó nhưng không thể trách cứ.

- Trên người phu nhân có hàn độc, tinh cầu kia không nhận được ánh sáng nên lạnh lẽo, sử dụng Địa Tâm Cực Hỏa Ngọc Sàng cũng là bất đắc dĩ, cho nên Địa Tâm Trùng xuất hiện, đây là cử chỉ vô tâm. Huống hồ truy nguyên việc này là bản công cân nhắc không chu toàn, chỉ cầu chữa thương thế thật nhanh mà không quan tâm tới phu nhân.

Tiêu Thần lên tiếng, hắn cũng gánh trách nhiệm về mình.

- Cũng may không có việc gì là may mắn.

- Quốc công nói đúng, việc này cũng có lỗi của ta.

Yến Minh Nguyệt gật đầu thừa nhận lỗi của mình.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...