Vào lúc này quan tài của Đế Thi chấn động, bỗng nhiên chuyển hướng về phía hỗn loạn tinh không táng tràng. Phần Thiên Vương ra tay, cho dù khoảng cách xa cũng có thể cảm ứng được.
- Bọn chúng ở hỗn loạn tinh vực táng tràng!
- Bổn tọa đi trước, các ngươi đi theo phía sau!
Đế Thi quát lớn, hắn chưa dứt lời đã biến mất, thi khí nồng đậm phá vỡ không gian, quan tài biến mất không thấy gì nữa.
Cường giả Sáng Thế phong vương cảnh cho dù không tu hành không gian bổn nguyên cũng có thể bằng vào tu vi bản thân xé rách không gian đi về phía trước, cho dù làm vậy hao tổn lực lượng rất lớn. Trong tinh vực tồn tại vô số hung hiểm khó lường, nếu như xé rách không gian đụng vào hung hiểm, mặc dù cường giả Sáng Thế phong vương cảnh cũng không thể toàn thân trở ra.
Vào lúc này Đế Thi không quan tâm quá nhiều.
Tu sĩ Thi tộc không dừng lại liền đuổi theo, bọn họ theo sau khí tức của Đế Thi.
...
Cương phong tàn sát bừa bãi, linh lực rất thấp.
Đây là khu vực hỗn loạn.
Nơi này là hỗn loạn tinh không táng tràng!
Không gian vỡ ra, trong đó có lực lượng cường đại đáng sợ bạo phát, lúc này một vòng bảo hộ hai màu đen trắng xuất hiện, ngay sau đó không gian sụp đổ.
Lúc này trong vòng bảo hộ có ba người đi ra.
Ba người hơi cảm ứng chung quanh, sắc mặt biến thành khó coi.
Hỗn loạn tinh không táng tràng, quả nhiên không hổ danh hai chữ hỗn loạn. Ở chỗ này thần thức không thể tràn ra quá xa, nếu không sẽ bị hỗn loạn linh lực và cương phong xoắn nát. Hơn nữa không thể hấp thu hỗn loạn linh lực vào trong người, một khi hấp thu vào cơ thể sẽ hao tổn pháp lực trấn áp mới có thể hấp thu linh khí bên trong.
- Đi thôi, chúng ta không thể trì hoãn quá lâu, đầu tiên phải tìm được nơi khôi phục thương thế.
Tiêu Thần lên tiếng, vẻ mặt ngưng trọng.
Yến Minh Nguyệt khẽ gật đầu, ánh mắt nhìn thiếu nữ trên người Tiêu Thần, hắn cau mày không lên tiếng.
Tuy hắn rất muốn nhắc nhở Tiêu Thần, thiếu nữ này mặc kê thế nào cũng đã là nữ nhân cua Yến Hoàng, hắn nên bảo trì khoảng cách đầy đủ mới được nhưng trong tình hình này lại phải bỏ qua.
Tu vi Tiêu Thần mạnh hơn hắn, trước khi thoát hiểm sẽ do hắn chiếu cố phu nhân.
Hôm nay Yến Minh Nguyệt cũng chỉ tự an ủi mình.
Tiêu Thần mang theo thiếu nữ tiến lên, lúc đi qua bên người Yến Minh Nguyệt liền nói:
- Ngươi biết xuất thân của Đồ lão ca sao?
Yến Minh Nguyệt ngây ngốc, vẻ mặt ảm đạm.
- Không sai, Đồ lão ca chính là tu sĩ Thánh Tư gia, nhà ở Kế đô.
- Vậy thì tốt, chờ chúng ta đến Kế đô sẽ đi thăm nhà hắn, xem có thể giúp chút tâm ý hay không.
Tiêu Thần nói xong liền tiến lên.
Yến Minh Nguyệt nhìn bóng lưng Tiêu Thần, hắn suy nghĩ hàm nghĩa trong đó.
Tiến về Kế đô, là nói cho hắn biết hắn không có ý niệm với phu nhân.
Vào lúc này vẫn có biểu hiện tự tin cường đại như vậy, giống như hỗn loạn tinh không táng tràng không thể trói buộc bọn họ, bọn họ sẽ đi tới Kế đô.
- Quả nhiên là gia hỏa tự tin cường đại, khó trách dám xâm nhập hỗn loạn tinh không táng tràng.
Yến Minh Nguyệt nói thầm, trong nội tâm cũng ổn định không ít, nhìn bóng lưng Tiêu Thần và tiến lên.
...
Phần Thiên Vương dứng đó, mặt trầm như nước, ánh mắt nhìn tinh vân hỗn loạn trước mặt, sắc mặt âm trầm bất định.
Phía trước là hỗn loạn tinh không táng tràng, không gian vỡ vụn và một quan tài màu đen xuất hiện. Với tu vi của Đế Thi cũng không dám tiến xa hơn, hắc hòm quan tài hóa thành bóng đen bay tới vị trí có khí tức của Phần Thiên Vương.
Cùng lúc đó Phần Thiên Vương ngẩng đầu, mặt không biểu tình nhìn quan tài màu đen.
XÍU...UU!!
Quan tài dừng lại và Đế Thi lên tiếng.
- Phần Thiên Vương, ngươi có từng đắc thủ?
Phần Thiên Vương nói:
- Bọn chúng đào tẩu.
Lời nói bình tĩnh nhưng oán độc và không kiên nhẫn rất rõ ràng.
Lúc này Đế Thi im lặng một lúc mới hỏi tiếp:
- Với tu vi của ngươi, lại có tu sĩ dưới trướng tương trợ, bọn chúng làm sao bỏ chạy được?
Sắc mặt Phần Thiên Vương khôi phục lạnh lùng, hắn nói:
- Bởi vì trong tay Tiêu Thần có Đa Thiên La Bàn.
Đế Thi lại trầm mặc.
Đa Thiên La Bàn, diệt thần tiễn!
Đây là hung khí tuyệt thế lưu truyền trong viễn cổ tiên vực tới bây giờ, một khi kích phát, mặc dù là cường giả Sáng Thế phong vương cảnh cũng chết.
Mục tiêu đuổi giết nắm giữ hung khí như thế, mặc dù Đế Thi lãnh khốc cũng phải khiếp sợ, trong nội tâm sinh ra kiêng kị vô tận.
- Bọn chúng trốn đi đâu? Vì sao không có phái tu sĩ đuổi giết?
Đa Thiên La Bàn tuy mạnh nhưng chỉ có thể ra tay một lần, mặc dù Phần Thiên Vương không muốn mạo hiểm nhưng có thể cho tu sĩ dưới trướng chặn giết.
Phần Thiên Vương trầm mặc, hắn ngẩng đầu nhìn vào tinh vân sáng chói mắt phía trước, dù chưa mở miệng nhưng Đế Thi hiểu ý của hắn.
Hai người cùng im lặng.
Hỗn loạn tinh không táng tràng, cấm khu của sinh linh! Trong đó ẩn chứa nguy cơ, bọn họ biết rõ nhiều hơn kẻ khác, chính bởi vì như thế mới hiểu nơi này khủng bố cỡ nào.
Mặc dù với tu vi Sáng Thế phong vương cảnh của bọn vào trong cũng có bảy thành khả năng vẫn lạc. Tu sĩ dưới Sáng Thế cảnh đi vào cửu tử nhất sinh. . . Nhưng mấu chốt ở một điểm, tu sĩ có vận khí vô cùng tốt mới có thể rời đi.
Bọn họ không dám xác định đám người Tiêu Thần có phải số ít vô cùng tốt kia hay không.
Hai đại cường giả Sáng Thế phong vương cảnh tiễn thoái lưỡng nan.
Một giờ về sau tu sĩ Thi tộc chạy đến.
Di Thần Nguyên đứng trong đám tu sĩ Thi tộc, hắn cúi đầu xuống, ánh mắt khiếp sợ và oán độc.
Hắn không ngờ tới Phần Thiên Vương tự mình dẫn người ra tay nhưng không thể chém giết Tiêu Thần, ngược lại để hắn trốn vào hỗn loạn tinh không chôn táng tràng. Di Thần Nguyên có thể xác định, chỗ này là hung địa tiếng tăm lừng lẫy của đại thiên giới nhưng tuyệt đối không có khả năng lấy mạng Tiêu Thần.
Hiện tại hắn chỉ có thể im lặng.
Quyền quyết định việc này nằm trong tay của Đế Thi.
Tinh vực im lặng, cuối cùng nhất Đế Thi đánh vỡ, hắn lại nói:
- Thần Nguyên, ngươi là người giao phong với Tiêu Thần nhiều nhất trong chúng ta, nói cho bổn tọa biết số mệnh của kẻ này thế nào?
Số mệnh mạnh có thể gặp dữ hóa lành, sẽ có nhiều cơ duyên.
Số mệnh yếu họa vô đơn chí, không được chết già.
Trong đại thiên giới, số mệnh chi thuật không phải hư ảo mà thật tồn tại.
Đế Thi hi vọng thông qua Di Thần Nguyên có phán đoán chính xác.
Bình luận