- Ha ha! Lăng Nguyên Công nói sai rồi, Đại Triệu chúng ta là minh hữu của Ngụy quốc, là địch không phải bạn với Đại Yến các ngươi, bổn tọa ra tay ngăn cản ngươi là nằm trong tình lý. Nghe nói tu vi Lăng Nguyên Công có thể sánh ngang Phong Vương Cảnh, bổn tọa cố ý lãnh giáo một phen, thỉnh Lăng Nguyên Công bớt thời gian chỉ điểm một hai.
- Muốn chết.
...
Âm thanh trầm thấp chìm vào trong hư không, cuối cùng bình tĩnh không còn gợn sóng.
...
Trong tinh không có một tu sĩ cất bước tiến lên, tay áo rộng thùng thình.
Dám can đảm độc thân xỏ xuyên qua tinh vực đều tự tin vào thực lực bản thân mình.
Đám đạo tặc vũ trụ do dự không dám ra tay, bọn chúng lui về phía sau nên hắn cũng không để ý tới. Cũng có đạo tặc không kiềm được ra tay giết người này lại bị hắn hời hợt đánh chết không còn một ai.
Từ đầu tới cuối hắn vui vẻ nhàn nhạt, chưa từng biến hóa chút nào, hắn tiến lên phía trước không dừng lại chút nào.
Lúc này hắn ngẩng đầu lên và tươi cười, nói:
- Tu sĩ Đại Triệu?
Trong không gian sinh ra gợn sóng, một thân ảnh thon gầy xuất hiện, nói:
- Bổn tọa phụng lệnh tới đây, thỉnh đạo hữu Tề quốc nên dừng lại vài tháng, kính xin đạo hữu đáp ứng đừng làm bổn tọa khó xử.
- Bổn tọa phụng hoàng mệnh tới đây, nếu như dừng tay sẽ bị trách phạt.
- Việc này đơn giản, không bằng hai chúng ta đấu một hồi, cũng dễ xác minh tu vi của nhau, đạo hữu thấy thế nào?
Tu sĩ kia tươi cười gật đầu.
- Nếu đạo hữu Triệu quốc không muốn tránh, bản công đành phải đánh với ngươi một trận.
Hai người tiến lên và đánh nhau.
....
Trong ngân toa, Yến Minh Nguyệt ngồi trên mặt đất, lưng tựa giường êm, trong tay cầm một vò Dược Vương tửu, thỉnh thoảng uống một ngụm và vui vẻ.
- Mặc dù Dược Vương tửu của quốc công không có lợi với chúng ta nhưng mùi vị rất đặc sắc.
Dùng tu vi Tạo Vật uống rượu ngon tuyệt phẩm của tiểu thiên giới quả thật tư vị vẫn được nhưng không tăng lên nửa điểm.
Tiêu Thần gật đầu:
- Rượu này là một tu sĩ dưới trướng bản công ở tiểu thiên giới chế thành, hóa rượu thành cao, cũng xem như tay nghề hiếm có. Ngày sau cho hắn dùng tài liệu đại thiên giới chế thành rượu, chắc hẳn rượu này sẽ có phẩm chất cao hơn, đến lúc đó lại mời thiên sứ nhấm nháp.
Trong khi nói chuyện hắn dừng lại, ngay sau đó có hai phù văn đen trắng xuất hiện, chúng dây dưa và đẫy lẫn nhau nhưn vẫn bảo tri khoảng cách vận động nhất định, vào lúc này hai khí tức triệt tiêu lẫn nhau và biến mất không thấy gì nữa.
Loại biến mất này không phỉa dùng lực lượng nào đó che giấu, mà là âm dương nhị khí lưu chuyển mượt mà tự nhiên hình thành. Chính bởi vì bảo trì cân đối vi diệu cho nên khi có lực nào trùng kích hai phù văn sẽ đánh vỡ cân đối. Tỷ như ngoại lực va chạm, linh lực chấn động mạnh, hay hoặc giả là có thần thức cường đại đảo qua... Mà cân đối đánh vỡ,sẽ làm hai phù văn chôn vùi.
Ngẩng đầu nhìn về phía Yến Minh Nguyệt, hắn gật gật đầu tỏ vẻ hiểu, bấm tay làm không gian trước mặt chấn động, chấn động hóa thành trong suốt, có thể rõ ràng nhìn thấy tình hình bên ngoài.
Một tầng âm dương bổn nguyên bên ngoài bao phủ biến mất không thấy gì nữa, chỉ có hai phù văn đen trắng đang lưu động.
Động tác của Tiêu Thần rất nhanh, chỉ qua thời gian ngắn ngủi đã đánh ra bảy đạo phù văn, chúng tạo thành một cái mặt kính.
sau khi làm xong liền gật đầu, Yến Minh Nguyệt vươn tay vào trong, không gian trong suốt biến mất.
Đoạn đường này đã là lần thứ năm Tiêu Thần bố trí phù văn.
- Quả nhiên thủ đoạn quốc công tinh diệu, ngưng tụ hai đạo phù văn triệt tiêu lực lượng lẫn nhau, hiển nhiên tạo nghệ trận pháp không thấp, bổn quan tuyệt đối không kịp.
Ánh mắt Yến Minh Nguyệt nhìn sang, đây không phải lần đầu tiên nhìn thấy nhưng hắn đã tán thành.
Ngưng tụ phù văn nhìn như đơn giản nhưng hiệu quả không quá tốt, hắn tự trải nghiệm qua, dùng nguyên thân của hắn đảo qua nhưng không cảm giác nửa điểm. Từ đó có tác dụng cảnh báo rất mạnh.
Thần sắc Tiêu Thần bình tĩnh, nghe xong liền nói:
- Thiên sứ khen nhầm, bản công có lực lượng đặc thù, vừa mới có chỗ lĩnh ngộ cho nên ngưng tụ thành hai đạo phù văn.
Yến Minh Nguyệt nghe vậy cười cười, cũng không nói nhiều, hắn cầm vò rượu và uống một ngụm.
Trong tinh vực hoang vu này cho tới giờ vẫn bình yên vô sự. Hi vọng đoạn đường còn lại cũng như thế, bọn họ thuận lợi tới Đại Yến.
Tiêu Thần lấy ra vài khối nguyên tinh, chậm rãi bổ sung lực lượng hao tổn. Bị đuổi giết trong tinh vực này, tự nhiên muốn cam đoan lực lượng phải đầy đủ, có lẽ còn có vài phần cẩn trọng, từ đó có thể bảo trụ tính mạng của mình.
Thời khắc này sắc mặt hắn bêến hóa, động tác hấp thu linh lực dừng lại.
Vẻ mặt thư giãn thích ý của Yến Minh Nguyệt không còn, ánh mắt ngưng trọng không nói một lời, hắn nhìn Tiêu Thần.
Qua vài giây sau Tiêu Thần hít sau một hơi, hắn nói:
- Phù văn ở nơi đầu tiên đã vỡ, hiện tại còn không cách nào xác định có bại lộ hành tung hay không.
Trong mắt Yến Minh Nguyệt sinh ra một tia sát khí.
- Vậy chờ một chút.
Hai người nhắm mắt dưỡng thần không nói gì, trong không khí đầy áp lực vô hình giống như khoảng lặn trước cơn bão.
Ba giờ sau!
Tiêu Thần mở mắt ra, hắn nói:
- Bọn chúng tới rồi.
Phu văn thứ hai lại nghiền nát. Hơn nữa thời gian nghiền nát cực nhanh, gần như trong nháy mắt bị thần thức đảo qua tạo thành.
Mà thần thức có thể đánh vỡ cân đối của phù văn, tu vi của đối phương phải vượt qua Tiêu Thần cùng Yến Minh Nguyệt.
Hư Sáng Thế cảnh. . . Hoặc là cao hơn...
Tiêu Thần đem chính mình suy tính nói cho Yến Minh Nguyệt, hắn sắc mặt trực tiếp cứng ngắc, hô hấp xuất hiện trong nháy mắt thác loạn, đợi cho khôi phục lại bình tĩnh, sắc mặt lại âm trầm dọa người.
Hai người đối mặt và phát hiện nội tâm nghiêm túc.
Cường giả Sáng Thế cảnh!
Loại lực lượng này một khi đuổi kịp, bọn họ không có sức kháng cự và bị chém giết.
- Phải nghĩ biện pháp thoát khỏi bọn chúng.
Yến Minh Nguyệt lên tiếng, lúc này cau mày nói thầm.
Tiêu Thần gật gật đầu, tuy không biết bị phát hiện hành tung khi nào nhưng trước mắt không phải thời điểm so đo, làm thế nào thoát thân mới là mấu chốt nhất.
- Quốc công lưu lại phù văn phán đoán phía sau có an toàn hay không, trước mắt bị người phía sau phát hiện, bọn chúng đã xác định phương hướng của chúng ta.
Yến Minh Nguyệt thấp giọng lên tiếng, trong mắt tỏa sáng như sao.
- Lưu lại phù văn có thể đoán được kẻ thù tới hay chưa nhưng cũng biến thành thứ chỉ đường cho kẻ thù, từ đó có thể đoán được phương hướng chúng ta rời đi.
Bình luận