Lần này lại tốn công vô ích... Tiêu Thần, ngươi đang ở nơi nào? Hắn nheo mắt lại nhìn vào trong tinh vực mênh mông, trên mặt mang theo bất đắc dĩ. Tinh vực lớn như thế, nếu như đám người Tiêu Thần bỏ chạy thục mạng, mặc dù tai mắt đạo tặc vũ trụ tương trợ, muốn tìm được bọn chúng cũng không dễ dàng.
Vào lúc này sắc mặt Di Thần Nguyên biến hóa, hắn lấy tinh đồ ra, tại một nơi xa xôi có hào quang yếu ớt lóe sáng.
Lại có ngọc giản bị bóp nát.
Di Thần Nguyên ngẩng đầu nhìn nơi phát ra khí tức, căn cứ tinh đồ biểu hiện thì nơi đó là tinh vực hoang vu, phía trước càng tới gần hỗn loạn tinh không táng tràng, cực ít có người thông hành nơi đây, nơi này là con đường xa xôi nhất đi tới Đại Yến... Không đúng!
Nguyên thần đảo qua ánh sáng, sắc mặt Di Thần Nguyên âm trầm bất định.
Đám người Tiêu Thần âm thầm rời khỏi sứ đoàn Nhung quốc cũng bởi vì biết rõ sẽ bị chặn giết, nếu ta là bọn chúng cũng chọn tinh vực xa xôi hoang vắng giảm bớt chạm mặt với kẻ khác, đồng dạng cũng có thể giảm khả năng bị phát hiện. Về phần con đường nhỏ xa xôi nhưng so với an toàn, hao phí thời gian tính là gì chứ.
Nội tâm Di Thần Nguyên sinh ra trực giác mình sắp gặp lại tử địch... Tiêu Thần, có lẽ đang ở hướng đó.
XÍU...UU!!
Hắn lập tức thúc dục pháp bảo bay đi.
...
Sắc mặt Phần Thiên Vương âm trầm, lực lượng lệnh tiễn có hạn, thực tế trong tình hình đảo loạn thiên cơ, việc tập trung mục tiêu càng khó khăn hơn nữa, lúc này lực lượng lệnh tiễn hao hết và sụp đổ.
- Tiếp tục đuổi theo hướng này.
Trong lúc quát lớn, Phần Thiên Vương dẫn hơn trăm tên Đại Ngụy tử sĩ bay về phía chân trời.
Hướng của bọn họ giống với hướng của Di Thần Nguyên.
...
Hắc Nhai bảo trì đầy đủ cẩn thận, ba qua chưa từng rời đi nửa bước, mượn nhờ cấm chế che giấu bản thân.
Hôm nay có một khúc xương mang hơn mười tên Thi tộc bay tới, Di Thần Nguyên đi ra, hắn cúi đầu dò xét tinh đồ, nơi này là khu vực bóp nát ngọc giản. Mặc dù có chút sai lệch nhưng không lớn.
- Bổn tọa chính là Thần Nguyên Thi Hoàng dưới trướng Đế Thi, không biết là người phương nào bóp nát ngọc giản?
Di Thần Nguyên trầm giọng nói với không gian chung quanh.
Hắc Nhai xuyên qua cấm chế nhìn người lên tiếng, được nghe lời ấy hơi do dự, hắn cắn môi mở cấm chế, lúc này bước ra khỏi nơi ẩn thân và nói:
- Vãn bối Hắc Nhai tham kiến Thần Nguyên Thi Hoàng đại nhân.
Di Thần Nguyên thấy rõ tu vi người này liền hỏi:
- Là ngươi bóp nát ngọc giản truyền tin? Ngươi xác định là ba người mà Thi tộc ta muốn đuổi giết/
Hắc Nhai tự biết hôm nay tu vi yếu ớt, lại sợ Thi tộc không thủ tín nên nói:
- Thi Hoàng đại nhân không cần hoài nghi, mời theo vãn bối tới nơi này sẽ biết ta không nói ngoa.
Hắn quay người bay tới chiến trường ngày đó.
Ánh mắt Di Thần Nguyên lóe sáng, hắn thu hồi khúc xương dẫn đầu Thi tộc theo sau.
- Thi Hoàng đại nhân, thỉnh xem.
Hắc Nhai nhìn chiến trường trước mặt, nơi này vẫn bảo trì bộ dáng như cũ.
Di Thần Nguyên dùng thần thức dò xét, hắn cau mày và nhìn Hắc Nhai đầy quỷ dị.
Hắc Nhai cười khổ một tiếng:
Lúc này hắn nói chuyện chém giết lúc trước.
- Vãn bối có thể cam đoan, ngày đó có hai nam tử bước ra khỏi ngân toa là người đại nhân cần tìm. Về phần nàng kia chắc có lẽ ẩn thân trong loan giá không ả.
Bỗng nhiên Di Thần Nguyên quay người, ánh mắt nhìn vào sâu trong tinh không.
Tiêu Thần, rốt cục ta đã tìm ra ngươi!
- Hắc nhai, ngươi có oán hận Tiêu Thần?
- Bản thể vãn bối bị chém giết, tâm huyết nhiều năm trôi theo dòng nước, hận không thể ăn thịt uống máu của hắn.
- Với tu vi của ngươi, cho dù tìm đươc hành tung của Tiêu Thần cũng không có tư cách trở thành đại thủ lĩnh đạo tặc vũ trụ, mặc dù Đế Thi giúp thì ngươi cũng chết yểu trong tay kẻ khác. Bổn hoàng cho ngươi cơ hội lựa chọn, gia nhập Thi tộc, có lẽ ngươi sẽ có cơ hội chém giết Tiêu Thần
Hắc Nhai chấn động, trên mặt do dự nhưng cắn răng nói:
- Vãn bối nguyện trở thành Thi tộc, thỉnh Thi Hoàng đại nhân thành toàn!
- Tốt, bổn hoàng sẽ cho ngươi cơ hội.
Di Thần Nguyên cong ngón búng ra, một giọt thi huyết tinh thuần rơi vào trên người Hắc Nhai, trực tiếp dung nhập vào huyết nhục của hắn và hòa tan trong máu.
Gân xanh nổi lên như con giun, Hắc Nhai không ngừng gào thét thảm thiết, hắn quỳ rạp trong hư không, thân thể khô quắt và bộc phát thi khí.
Di Thần Nguyên tươi cười vui vẻ, chỉ cần muốn giết chết Tiêu Thần thì hắn lưu lại. Có lẽ Hắc Nhai ngày sau sẽ là đồ chơi không tệ, nếu như thành công có lẽ sẽ có thể giúp hắn.
- Truyền tin cho Đế Thi đại nhân, đã tìm được hành tung đám người Tiêu Thần.
- Vâng!
Một gã Thi tộc thích khách sợ hãi nhìn Hắc Nhai bị thi khí vây quanh, hắn cầm một khối xương tay và bóp nát.
Quan tài đen lơ lửng trong tinh không xa xôi, lúc này hơi chấn động và có tiếng nói truyền ra:
- Ở nơi đó!
Âm thanh chưa dứt, lúc này quan tài hóa thành hào quang bay đi.
Tất cả Thi tộc chặn giết chung quanh cũng tập trung lại.
Di Thần Nguyên đứng chắp tay nhìn Hắc Nhai giãy dụa trong thi khí, trong mắt hài lòng càng nặng.
- Tiêu Thần, xem ra lần này ngươi tặng ta đồ chơi không tệ.
Qua nửa canh giờ sau, thi khí càng ngày càng yếu, hung sát khí bạo phát đáng sợ, lúc này có tiếng gào vang lên bên tai mười mấy tên Thi tộc thích khách, mặc dù tu vi bọn chúng vượt xa thứ này nhưng đồng tử co rút và kiêng kị.
Thi khí thu liễm tốc độ cực nhanh, chỉ qua vài giây đã biến mất sạch sẽ, lúc này xuất hiện trước mặt không thể xưng là nhân yêu, huyết nhục đỏ tươi, tứ chi tráng kiện cường hãn, móng vuốt sắc bén, thân thể khom xuống, xương cột sống có gai nhọn chỉa lên, xương mũi mọc dài ra ngoài như mũi nhọn, cả gương mặt đầy gai sắc bén, đôi mắt đỏ thẫm mang theo hung tàn khát máu, hiển nhiên là quái vật không có thần trí.
Hắc Nhai bị cải tạo thành quái vật đáng sợ, ánh mắt nhìn Di Thần Nguyên, huyết mạch uy áp làm nó không dám làm càn, ánh mắt nhìn qua đám Thi tộc khác.
Hai chi trước cong lên, sát khí bạo phát.
Thi liêu, trải qua thi huyết cải tạo mà thành quái vật tàn bạo thị sát khát máu không hề lý trí, nuốt huyết nhục hấp thu lực lượng tiến hóa, có được huyết mạch Thi tộc cải tạo mà thành, loại yêu vật này càng ưa thích nuốt huyết nhục Thi tộc để gia tăng lực lượng bản thân.
Bình luận