Đạo (Dịch) – Chương 2260

Tiêu Thần khẽ nhíu mày, hơi trầm ngâm, nói:

- Thời gian này quá mức vội vàng một ít, lễ vật sứ đoàn chưa chuẩn bị, tiểu thư Hầu phủ xuất giá phải bố trí cẩn thận, không thể chậm hơn hay sao?

- Quốc chủ đã đồng ý ba ngày sau rời kinh, cũng ra lệnh cho Lễ bộ ra mặt trợ giúp Hầu phủ chuẩn bị việc đưa dâu, tuy vội vàng nhưng sẽ hoàn thành.

- Nếu như thế bản công không có ý kiến.

Yến Minh Nguyệt chưa từng nói gì, ánh mắt nhìn thần thái cử chỉ của Tiêu Thần, cũng không hề phát giác có dị thường gì, Thanh Vân Công thật vô tình với Trình phu nhân hay lòng dạ quá sâu, có thể che dấu cao minh như vậy rất đáng sợ. Nhưng bất kể khả năng gì thì hắn cũng hiểu lựa chọn sáng suốt nhất là gì, cũng có thể tránh một phen tai họa.

Không nói Trình phu nhân rất quan trọng với Yến Hoàng, mặc dù nàng là phi tần tầm thường cũng là nữ nhân của Yến Hoàng.

Dám can đảm có lòng làm loạn với nữ nhân Yến Hoàng thì đó chính là con đường chết.

- Bổn quan mới quan quốc công, đang cảm thán rời đi quá sớm, không ngờ lại cùng quốc công đi Đại Yến. Trên đường đi phải nhờ quốc công chiếu cố nhiều hơn, chờ trở lại Kế đô, bổn quan nhất định sẽ làm chủ đãi quốc công thống khoái

Trên đường quay về Đại Yến, lão sư đã từng có nhắc nhở, chỉ sợ không phải đường bằng phẳng. êếu như Tiêu Thần có thể gọn gàng chặt đứt tình cảm với Trình phu nhân, như vậy trên đường quay về sẽ có cường giả tu đạo đồng hành, Yến Minh Nguyệt tự nhiên hoan nghênh.

- Thiên sứ khách khí, bổn quốc công nhận lệnh đi sứ Đại Yến cũng cần thiên sứ trông nom nhiều.

Hai người đối mặt, trên mặt đồng mang theo vui vẻ nhàn nhạt.

Lại thương nghị chuyến đi ba ngày sau, Tiêu Thần nói:

- Bản công đã tới Uy Viễn Hầu phủ, tự nhiên phải đi bái phỏng Trình phu nhân, không biết có cấm kỵ gì không?

Ánh mắt Yến Minh Nguyệt lóe sáng, cười nói:

- Quốc công đã là sứ thần đưa dâu, xem như nhà mẹ đẻ của phu nhân, tự nhiên có thể bái kiến. Bổn quan cũng muốn đi trạm dịch chuẩn bị một phen, không thể ở lâu.

Trên đường quay về Đại Yến, Tiêu Thần không thời gian ở chung với phu nhân, nếu có hai ý muốn phòng cũng không phòng được. Nếu như thế dứt khoát cho hắn đi gặp, hiện nay ở trong Hầu phủ, Uy Viễn Hầu sẽ âm thầm lưu ý, nếu thật có dị thường thì cũng có phòng bị.

Uy Viễn Hầu tiễn Yến Minh Nguyệt, lại sai người đi bẩm báo trước với Trình phu nhân, lúc này mới tự mình dẫn dắt Tiêu Thần đi vào Xuân Noãn Các.

- Thành Thành hôm nay tiếp thánh chỉ của Yến Hoàng cho nên thân phận là nữ nhân Yến Hoàng, địa vị tôn sùng. Mặc dù bản hầu tương kiến cũng phải làm lễ quân thần, thế sự tạo hóa thay đổi trong nháy mắt, cách một ngày đã không giống nhau, thật sự làm người ta thổn thức.

Uy Viễn Hầu thấp giọng lên tiếng, dường như nói về hắn nhưng lại có ý nhắc nhở.

Tiêu Thần âm thầm lắc đầu, xem ra Uy Viễn Hầu cũng hiểu lầm chuyện thọ yến ngày trước, nhân cơ hội này âm thầm đề điểm, hắn đành giả vờ như không hiểu mà gật đầu.

Uy Viễn Hầu thấy sắc mặt Tiêu Thần bình thản, nội tâm thoáng yên ổn, lúc này vội vàng đi tới Xuân Noãn Các.

- Quốc công tự đi bái kiến phu nhân là được, bản hầu ở đây chờ quốc công, lát nữa còn có một chuyện thương nghị với quốc công.

Uy Viễn Hầu cười chắp tay.

Phu nhân đã chờ bên ngoài phòng khách, mắt thấy Tiêu Thần tới liền thi lễ.

- Mời quốc công, phu nhân đang chờ trong sảnh.

Giọng điệu mang theo mấy phần kính sợ và kính cẩn.

Tiêu Thần gật đầu với nàng, lúc này đi vào trong và nhìn thấy thiếu nữ ngồi ở chủ vị.

Mới cách một ngày mà khí tượng đã khác.

Thiếu nữ trong thọ yến nhu nhược cơ khổ, hôm nay mặc hoa phục, tóc vấn cao và mang trâm, trên mặt tăng thêm vài phần trang điểm che đậy sắc mặt tái nhợt không còn chút máu, nàng càng mỹ lệ động lòng người.

Khí độ ung dung, quý khí bức người, nghiễm nhiên đã có phong độ nữ chủ một nước, nàng lúc này hoàn toàn như hai người khác nhau.

Nội tâm Tiêu Thần hơi động, cũng không suy nghĩ sâu xa, lúc này chắp tay nói:

- Thần Thanh Vân Công, bái kiến phu nhân.

Yến Hoàng hạ chỉ sắc phong phu nhân, tuy phẩm cấp không tính là cao nhưng cũng là nữ nhân hoàng gia, thân phận tự nhiên tôn sùng. Dùng thân phận quốc công của Tiêu Thần không cần đại lễ thăm viếng nhưng lễ nghi không bỏ.

Thành Thành cũng có chuẩn bị nhưng khi nhìn hắn từ ngoài đi vào, tâm hồn thiếu nữ vẫn đập mạnh, cảm giác chua xót tràn ra, làm cho thân thể nàng cứng ngắt, mấy giây sau liền áp chế kích động, nói:

- Thanh Vân Công không cần đa lễ, mời ngồi.

- Tạ phu nhân.

Tiêu Thần khẽ nhíu mày, tuy hắn thi lễ không quá lâu, cuối cùng tăng thêm Hỏa Long ngọc lúc trước, tương trợ trên thọ yến, thái độ của Thành Thành tiểu thư thay đổi quá nhanh. Trong lời nói có khác biệt hắn làm sao không biết chứ. Xem ra được Yến Hoàng sắc phong, Thành Thành tiểu thư có dựa vào, tầm mắt cũng tăng lên, đã không đặt quốc công hắn vào trong mắt. Âm thầm lắc đầu, tuy không rõ nguyên nhân nhưng Tiêu Thần cũng không nguyện suy nghĩ sâu xa quá nhiều, hắn cũng không có ý tranh công hồi báo cho nên không có nhiều suy nghĩ khác, thần thái hờ hững giải quyết việc chung.

- Trải qua bàn bạc với thiên sứ và Uy Viễn Hầu, trải qua quốc chủ tán thành, sứ thần sẽ rời kinh vào ba ngày sau, bản công là đặc phái viên đưa dâu, hộ tống phu nhân một đường tiến vào Đại Yến.

- Việc này ta đã biết, trên đường đi phải làm phiền quốc công.

- Phu nhân không cần phải khách khí, đây là việc ta phải làm.

Tiêu Thần nói xong suy nghĩ cũng không âần nhiều lời, liền trực tiếp đứng dậy chắp tay nói:

- Nếu phu nhân không có phân phó khác, thần phải chuẩn bị công việc đi sứ, cáo từ.

Nội tâm Thành Thành đau đớn, sắc mặt càng tái nhợt, cho dù có son phấn cũng không che đậy được, gật đầu và nói:

- Vân di, tiễn quốc công ra ngoài.

- Vâng, phu nhân.

Thân ảnh phu nhân đi vào phòng khách và nói:

- Hầu gia, mời.

Tiêu Thần khẽ gật đầu, hắn bước nhanh rời đi.

Trong mắt Uy Viễn Hầu mang theo ngạc nhiên khó giấu, không ngờ Tiêu Thần tiến vào không lâu liền ra ngoài, hắn thở ra một hơi. Xem ra Thanh Vân Công cũng biết nặng nhẹ, đã thu liễm ý niệm trong đầu.

Như vậy là tốt nhất.

Phu nhân nhìn Tiêu Thần cùng Uy Viễn Hầu rời đi, trên mặt do dự và thở dài, nàng quay người đi vào phòng khách.

Thành Thành vẫn ngồi chỗ cũ, thần thái đạm mạc và ung dung biến mất, bờ môi cắn vào nhau, sắc mặt tái nhợt.

- Phu nhân, ngài mệt mỏi rồi, ta vịn ngài trở về phòng nghỉ ngơi.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...