- Lão sư yên tâm, đệ tử nhớ kỹ.
Lão giả khẽ gật đầu, hắn duỗi bàn tay ra khỏi ống tay áo rộng rãi, cầm một thánh chỉ ngũ sắc trong tay sau đó thánh chỉ không gió tự cháy nhưng ngọn lửa không đốt tay của hắn, thánh chỉ biến mất không thấy gì nữa.
Cùng lúc đó trong mật thất tu luyện của Yến Minh Nguyệt có một đám hỏa diễm sinh ra trong hư không, nó cứ cháy như vậy nhưng không có chút nhiệt độ nào.
Một cuộn thánh chỉ lặng lẽ xuất hiện trong mật thất.
Sau khi hỏa diễm trong tay lão giả dập tắt, thánh chỉ đã xuyên qua vô số không gian rơi vào trong tay Yến Minh Nguyệt.
- Tuyên bố ý chỉ, bệ hạ vốn sinh ra đã có thể chất kém cỏi cũng được bổ sung toàn bộ, số mệnh sẽ tăng lên rất lớn. Vi sư sẽ ra tay nhiễu loạn thiên cơ âm dương, tạm thời che đậy việc này, tuy không giấu diếm toàn bộ cho nên sẽ có kẻ khác phát hiện. Trên đường quay về không bằng phẳng, ngươi nhớ phải cẩn thận không được chủ quan.
- Lão sư yên tâm, đệ tử nhất định sẽ làm tốt việc này.
- Ân.
Màn sáng biến mất, Yến Minh Nguyệt thu hồi viên châu màu vàng, chậm rãi ngẩng đầu nhìn bầu trời và nói thầm:
- Hôm nay là đêm tự do cuối cùng của ngươi, bắt đầu từ ngày mai ngươi sẽ là nữ nhân của Yến Hoàng.
...
Phu nhân tiếp nhận thuốc của thị nữ bưng tới, biết rõ tiểu thư sợ đắng nên cho người cho quỳnh tương vào, từ đó sẽ không làm thuốc còn đắng nữa.
- Tiểu thư, nên uống thuốc.
Thiếu nữ khẽ gật đầu, không biết có phải bởi vì công hiệu của Địa Tâm Cực Hỏa Ngọc Sàng hay là do nội tâm biến hóa tốt đẹp, gương mặt tái nhợt ngày thường cũng hồng nhuận phơn phớt.
- Vân di, thử nghiệm trước.
- Ân.
Phu nhân lấy châm thử độc ra, vật ấy lấy ngân tủy luyện thành, nó cực kỳ mẫn cảm với chất độc.
Sau khi cấm ngân châm vào trong thuốc, sắc mặt của nàng lập tức biến thành khó coi.
Ngân châm biến thành màu đen, trong thuốc có độc.
- Tiểu thư! Nàng còn dám hạ độc!
Phu nhân quay người lại, lập tức nói với thị nữ:
- Chén thuốc này là ta phân phó ngươi đi nấu, nói, độc này là thế nào?
Thị nữ quỳ xuống đất nhưng chưa mở miệng đã cắn túi độc trong miệng, lúc này độc phát cho nên thất khiếu đổ máu.
Sắc mặt thiếu nữ tái nhợt, nàng áp chế kích động trong lòng và nói:
- Vân di, ngươi báo việc này với Hầu gia.
Trước kia nàng nhẫn nhục không cách nào mở miệng nhưng hiện tại bởi vì người kia xuất hiện nên nàng đã không cần tiếp tục ẩn nhẫn.
- Vâng, tiểu thư.
Phu nhân vội vàng rời đi, một lát sau cả Hầu phủ chấn động!
Uy Viễn Hầu ngồi trên chủ vị Xuân Noãn Các, phu nhân ngồi cạnh, vài tên công tử, tiểu thư đang đứng hai bên.
Thị nữ đã chết được mang đi, nguyên thần của nàng cũng bị độc tố tiêu diệt cho nên không tìm ra manh mối gì. Chén thuốc của thiếu nữ cũng được nghiệm chứng, nó cùng chất độc với thị nữ ăn, chỉ cần vô ý dùng một chút là hương tiêu ngọc vẫn.
Ba!
Chén trà bị Uy Viễn Hầu ném vỡ vụn, da mặt hắn co rúm và nói:
Đại quản gia kính cẩn xác nhận, hắn phất tay dẫn thân vệ rời đi.
Cả Hầu phủ đã bị hạ lệnh cấm, tất cả mọi người đứng tại chỗ không dám vọng động.
Sắc mặt nhị tiểu thư tái nhợt, bên cạnh có vài đứa con của Uy Viễn Hầu cũng như vậy nhưng không ai quan tâm. Nàng âm thầm hối hận, bởi vì ghen ghét nên dùng hạ sách này, không nghĩ tới lại có cục diện như thế.
Việc đã tới nước này nàng cũng chỉ có thể cầu nguyện tất cả người liên quan uống thuốc độc tự vẫn, chết không có đối chứng mặc dù có người hoài nghi thì nàng không thừa nhận.
Uy Viễn Hầu như sư tử tức giận, sắc mặt âm trầm như nước, ánh mắt phu nhân nhìn lên người Trình Anh, người khác nhìn không ra nàng vô cùng khẩn trương nhưng thân là thân mẫu thì nàng quá quen thuộc con gái của mình, trong nội tâm trầm xuống... Chuyện lần này có lẽ là Trình Anh làm! Vừa nghĩ đến đây sắc mặt nàng tái nhợt, vội vàng cúi đầu để tránh Hầu gia phát hiện dị thường, trong lòng sốt ruột, chỉ hi vọng nha đầu kia làm sạch sẽ một chút, chớ nên lưu lại chứng cớ, nếu không Hầu gia tức giận thì nàng cũng không bao che nổi.
Qua nửa giờ quản gia quay về, sắc mặt vô cùng ngưng trọng.
- Bẩm Hầu gia, nô tài truy tra từ chén thuốc, từ mua sắm dược liệu, vận chuyển, nấu và đưa đi có bốn người tiếp xúc, nhưng kể cả thị nữ đưa tới đây thì bốn người đã uống thuốc độc tự vẫn.
Đột nhiên nội tâm nhị tiểu thư nhẹ nhõm, vẻ mặt bắt đầu thong dong.
Phu nhân vẫn quan sát phản ứng của nàng, thấy thế tự nhiên hiểu tất cả, trong nội tâm thầm mắng ngu xuẩn nhưng cũng thở ra một hơi.
- Bốn người đều uống thuốc độ? Chết không có đối chứng?
Uy Viễn Hầu tức giận càng lớn hơn nữa, nói:
- Tốt! Rất tốt! Trong Hầu phủ có thể sử dụng thủ đoạn như vậy không nhiều lắm, có lẽ người đó đang ở trong phòng này, chẳng lẽ như vậy bản hầu không tra ra được sao?
Hắn đưa tay, lúc này nhìn sang mấy đứa con của mình.
- Toàn bộ các ngươi lập Thiên Đạo khế ước nói mình không liên quan tới việc này! Bản hầu hôm nay sẽ bắt u ác tính này ra để nghiêm trị.
Sắc mặt nhị tiểu thư lập tức biến thành trắng bệch không còn chút máu, sắc mặt vài tiểu thư, công tử Hầu phủ đều sợ hãi.
Đột nhiên phu nhân quỳ rạp xuống cầu xin.
- Hầu gia, tuyệt đối không thể như vậy! Bọn họ là cốt nhục của ngài, nếu như hôm nay bị buộc lập Thiên Đạo khế ước sẽ cho thấy ngài không tín nhiệm bọn họ, tin tức truyền đi thì bọn họ làm sau ngẩng đầu trong Hầu phủ! Thỉnh Hầu gia nghĩ lại!
- Con gái tuyệt đối không lập Thiên đạo khế ước, mặc dù phụ thân coi trọng nha đầu kia liền không quan tâm thể diện của chúng ta, cũng không quan tâm thể diện Hầu phủ sao? Thỉnh phụ thân đại nhân thu hồi mệnh lệnh đã ban ra!
Trình Anh dập dầu, giọng điệu bi thương.
- Thỉnh phụ thân đại nhân thương cảm chúng ta, thu hồi mệnh lệnh đã ban ra!
Mấy vị thiếu gia, tiểu thư đồng thời quỳ xuống cầu xin.
Đại quản gia đã mang theo hộ vệ Hầu phủ lui ra ngoài, việc này là gia sự của Hầu gia, những người bọn họ không nên lưu lại.
Bình luận