Đạo (Dịch) – Chương 2249

Tuy là hầu tước hữu danh vô thực nhưng dù sao cũng là nhân vật tiêu biểu trong Nhung quốc, hơn nữa Uy Viễn Hầu là thể diện của Đông Minh Hầu, thu thiệp mời khách nhân sẽ không cự tuyệt, mặc dù không tự mình đi cũng sẽ phái con cháu trong nhà mang lễ vật tới. Bởi vì chuyện này là việc nhỏ tiện tay cho nên không kẻ nào nguyện ý trêu chọc phiền toái không cần thiết.

Trong phủ hầu tước mới xây, con trai trưởng của Uy Viễn Hầu thay mặt phụ thân đón khách, khách đến thăm tự nhiên phải ôm quyền nói lời chúc mừng, nếu thân phận tôn quý, sau khi hoàn lễ sẽ nói vài câu, tự nhiên sẽ có hạ nhân Hầu phủ đón vào.

Ngựa xe như nước, khách đông xếp dài cả con phố, người điều khiển chuong trình không ngừng mở miệng báo tên khách nhân, cảnh tượng vô cùng náo nhiệt.

Trong đại điện, Uy Viễn Hầu đang ngồi trên chủ vị cười nói với mọi người, hào khí cũng hòa hợp, trong lúc lơ đãng ánh mắt của hắn mang theo tiếc nuối.

Năm đó bị Hô Lôi đại soái bắt lấy tay cầm, trong lúc giận dữ đuổi hắn ra khỏi quân ngũ, mặc dù Vũ Di công cũng không muốn trở mặt với Hô Lôi đại soái, thế cho nên hắn chỉ có thể chịu đựng, không thể trèo lên chiến trường, chỉ có thể làm một Hầu gia nhàn tản, đây là đáng tiếc trong lòng của hắn. Thẳng đến khi đại chiến Nhung quốc, Yết quốc diễn ra, Thanh Vân Công quật khởi nhanh chóng cho nên hắn nhìn thấy cơ hội tòng quân. Chỉ cần có thể đạt được Thanh Vân Công tán thành cùng trợ giúp, dùng địa vị và sức nặng của hắn trong mắt quốc chủ sẽ giúp Uy Viễn Hầu đạt được ước muốn.

Ngày sinh của hắn lần này là cơ hội thân cận tốt nhất, cũng sớm sai người đưa thiệp mời, Thanh Vân Công sau khi tham gia thịnh yến của quốc chủ cho nên tuyên bố bế quan, đến nay chưa từng có tin tức truyền ra. Xem ra phải cơ qua cơ hội lần này, muốn thân cận cũng chỉ tìm cơ hội lần sau.

Hắn thở dài một tiếng, hắn miễn cưỡng giữ vững tinh thần sau đó kêu gọi tất cả khách nhân.

Tiêu Thần mang theo rất nhiều thân quân rời đi, dùng tu vi của hắn ngày hôm nay, trừ phi cường giả Sáng Thế cảnh ra tay, tự bảo vệ mình không có gì đáng lo, tự nhiên không cần phải như trước đi tới nơi nào cũng cần ba mươi vạn thân quân.

Tuy trong kinh thành có mệnh lệnh rõ ràng không cho phép tu sĩ thi triển độn quang phi hành nhưng công hầu là giai cấp đặc quyền, không nằm trong phạm vi hạn định này, khống chế độn quang tới Uy Viễn Hầu phủ.

Độn quang hạ xuống và có thân binh giao thiệp mời.

Người điều khiển chuong trình lấy thiệp mời sau đó nội tâm chấn động không nhỏ, nào dám có nửa điểm trì hoãn, lúc này hét lớn.

- Thanh Vân Công mừng ngày sinh mười vạn năm của Uy Viễn Hầu!

Âm thanh to lớn hơn trước một bậc.

Vô số ánh mắt nhìn sang, tuy hình ảnh Tiêu Thần không phải tu sĩ tầm thường có thể biét nhưng người chúc thọ đều biết, giờ phút này liên tục hành lễ sau đó đi lên bái kiến quốc công.

Con trai trưởng Uy Viễn Hầu kinh hỉ chạy ra, vội vàng bước nhanh lên chào đón.

- Quốc công có thể tham gia sinh nhật của phụ thân, đây là vẻ vang cho Uy Viễn Hầu phủ, mời quốc công!

Khi nói xong hắn tự mình dẫn đường tiến lên phía trước.

Đứng hàng tam công, trong Nhung quốc trừ Nhung quốc chủ ra, quốc công chính là cao nhất, dưới trướng có mảng lớn đất phong, trong tay có hàng tỉ đại quân, đây là nhân vật cường thế chân chính, hơn nữa địa vị cao hơn Uy Viễn Hầu không ít.

Hôm nay là sinh nhật mười vạn năm của Uy Viễn Hầu, có thể thỉnh động Thanh Vân Công chính là thể diện lớn.

Hôm nay Tiêu Thần chỉ mặc trường bào màu xanh nhưng hoa văn tinh mỹ tôn quý khó nói thành lời, hiển thị rõ thân pâận vô cùng tôn quý. Nghe vậy khẽ gật đầu, trong ánh mắt kính sợ của nhiều người, mang theo Đạo Hiền tiến vào trong Uy Viễn Hầu phủ. Về phần thân quân dưới trướng đều có người Hầu phủ đưa đi thiên điện.

Chưa đi được vài bước, lúc này có một tu sĩ trung niên hưng phấn đỏ mặt chạy tới, mang theo rất nhiều khách mới chắp tay với hắn:

- Quốc công đại giá quang lâm, bản hầu không thể đón từ xa kính xin quốc công chớ nên trách tội!

Sau lưng là một đám người hành lễ.

Tiêu Thần cười ôn hòa, cười nói:

- Uy Viễn Hầu khách khí, bản công bế quan vài ngày, sau khi xuất quan lại gặp ngày sinh của hầu gia, không đến thất lễ.

Hắn nói lời thân cận đã cho đủ Uy Viễn Hầu thể diện, càng ẩn chứa tín hiệu.

Uy Viễn Hầu nghe được ẩn ý trong đó, chỉ cảm thấy trong nội tâm vui sướng, trên mặt tươi cười sầm đậm hơn, hắn nói:

- Mời quốc công vào trong!

Thần thái mang theo một tia kính cẩn.

Tiêu Thần cười gật đầu, hắn cũng chưa từng từ chối, lúc này mọi người đi vào trong đại điện.

Dùng thân phận Tiêu Thần tự nhiên ngồi ở vị trí đầu não bên trái, hắn ứng phó với tu sĩ bái kiến khắp nơi, trên mặt vẫn mang theo vui vẻ nhàn nhạt, khí độ ung dung tự nhiên nhưng không mất đi bình thản, cho dù như vậy vẫn làm người ta kính sợ.

- Hầu gia, thiên sứ Yến Hoàng đến!

Uy Viễn Hầu vui vẻ, tuy thiên sứ Yến Hoàng không có thực quyền trong Nhung quốc nhưng chung quy vẫn đại biểu thể diện của Yến Hoàng cho nên tham gia ngày sinh của hắn là thể diện lớn.

- Xin lỗi các vị khách quý, bản hầu tiến đến nghênh đón thiên sứ.

Uy Viễn Hầu ra nghênh đón là tôn trọng thân phận thiên sứ nhưng không cần giống như Tiêu Thần phải mang rất nhiều khách mới cùng đi ra.

Một lát sau Uy Viễn Hầu cười nói dẫn một người vào trong đại điện, chính là Yến Minh Nguyệt. Ánh mắt người này nhìn chung quanh, trực tiếp nhìn lên người Tiêu Thần, hắn tươi cười gật gật đầu. Thọ yến của Uy Viễn Hầu không cần hắn đích thân tới, phái người đưa một phần lễ vật tới là được. Lại nghe Thanh Vân Công đã đến, hắn hơi trầm ngâm sau đó dẫn theo vài tên tùy tùng tới đây.

Tiêu Thần chắp tay, hắn vẫn có cảm kích với vị thiên sứ giúp hắn vượt qua cửa ải khó.

- Mời thiên sứ người!

Uy Viễn Hầu chắp tay ngồi bên phải thủ tịch, thân phận Yến Minh Nguyệt đặc thù nên không thể đắc lễ.

Yến Minh Nguyệt cười gật đầu, một tên tùy tùng đứng sau lưng hắn, hắn cười nói tự nhiên hàn huyên với mọi người, Yến Minh Nguyệt người này đúng là am hiểu giao tế, hắn cười nói rất bình thản.

Đợi tới buổi trưa, khách mới đã đến đủ, mặc dù còn có một ít khách nhân không ngừng tới nhưng phần lớn không có trải qua mời, mà là thế lực nhỏ hoặc là tu sĩ độc hành chủ động đến đây nịnh bợ, tuy vẫn được mời vào trong Hầu phủ ăn uống nhưng không có tư cách vào đại điện.

- Các vị khách quý tới tham gia thọ yến mười vạn năm của bản hầu, bản hầu cảm kích nên kính mời một chén.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...