Đạo (Dịch) – Chương 2247

- Ngày sau ta sẽ thành lập thần quốc, tự nhiên có cơ hội ngươi nếm thử. Việc chỉ điểm tu luyện, ngươi có thể làm được thật chứ?

Tuy Tuyền biểu hiện cực kỳ tự tin nhưng tín nhiệm cần thành lập trong khảo nghiệm, cũng không phải dăm ba câu có thể nói được.

- Ta biết nội tâm của ngươi không tín nhiệm, có một điểm ngươi nói đúng, vận mệnh của ta ngày sau liên hệ với ngươi, nếu như ngươi vẫn lạc, tuy ta không chết nhưng hao tổn lực lượng quá nhiều. Cho nên ngươi có thể yên tâm, ta sẽ không làm chuyện không nắm chắc, càng không có khả năng hại ngươi.

Tuyền lên tiếng, hắn tiến lên phía trước:

- Ta nghĩ ta có thể cảm nhận lực lượng của ngươi, có lẽ có thể làm ngươi thành lập tín nhiệm sơ bộ.

Trong khi nói chuyện hắn tiến lên vài bước, thân ảnh xuất hiện bên cạnh Tiêu Thần, sắc mặt bình tĩnh, hắn duỗi tay bắt lấy tay Tiêu Thần.

Ánh mắt Tiêu Thần nhìn sang, hắn cũng chưa từng né tránh. Tuy hắn cảm giác Tuyền khác biệt nhưng cũng thành lập tín nhiệm sơ bộ.

Ít khi Tuyền đột nhiên mở mắt ra nhìn, lui về phía sau một bước, ánh mắt nhìn lên người Tiêu Thần, hắn có cảm giác ngưng trọng. Đây là lần thứ nhất Tuyền nói chuyện với Tiêu Thần sinh ra cảm giác biến hóa, tuy khôi phục bình tĩnh rất nhanh nhưng chứng minh nổi lòng của hắn.

- Có lẽ ta đã hiểu tại sao hắn lại chọn ở lại trên người của ngươi rồi.

Nói tới hắn nói với Tiêu Thần:

- Hiện tại ngươi xuất hiện trước mặt ta, hẳn ngươi làbản thể, trong cơ thể ngươi có khí tức huyết mạch ta quen thuộc, tu luyện Thiên Đạo bổn nguyên, đã hội tụ ngũ hành, sinh ra âm dương, trừ việc này ra, trong người hắn còn ẩn giấu ba cỗ ba động. Thứ nhất dùng trí nhớ của ngươi nên xưng là ma, thứ hai là không gian, thứ ba chính là Hoàng Tuyền Đại Ma Bàn.

Cảm giác được sắc mặt Tiêu Thần biến hóa, Tuyền lắc đầu, nói:

- Ta cảm ứng chỉ là trí nhớ liên quan tới tu luyện của ngươi mà thôi, trong bọn họ không thể dò xét, điểm ấy ngươi có thể yên tâm.

Nội tâm Tiêu Thần chấn động, đồng tử hơi co rút lại. Hắn không biết Tuyền là tồn tại thế nào, thậm chí còn chưa từng cảm ứng được khí tức chấn động trên người của đối phương nhưng có thể điều tra lực lượng trên người hắn.

Có lẽ Tuyền nói có thể chỉ điểm tu luyện không phải nói bừa.

Tuyền tiến lên, ánh mắt chớp động, hiển nhiên đang tìm bộ phận cần tìm trong trí nhớ.

- Ngươi triệu hồi lực lượng ta đề cập ra đi, chỉ có tinh tế cảm ứng ta mới có thể phán đoán.

Tiêu Thần gật đầu, trên người có hào quang tỏa sáng, Cổ Ma phân thân, không gian phân thân bước ra, thân ảnh đồng thời xuất hiện trên đỉnh núi.

Vào lúc này hắn vung tay lên, Hoàng Tuyền Đại Ma Bàn bị triệu hoán ra, hình thể thu nhỏ lại đến hơn trượng, hào quang khô héo xuất hiện.

Hai chữ Hoàng Tuyền đầy sát khí, trải qua giết chóc trên chiến trường, Hoàng Tuyền Đại Ma Bàn thôn phệ nguyên thần nhiều tới mức không tính toán, uy năng của nó mạnh hơn trơớc gấp vài chục lần.

- Bản thể tu luyện đã đi vào quỹ đạo, chỉ cần bảo trì tu luyện không đi sai đường là được. Thiên Đạo bổn nguyên, công chính to lớn, tu luyện âm dương hợp nhất thì tính toán đại thành.

- Cổ Ma phân thân tu luyện Huyền Thiên, nếu cho hắn công pháp tự nhiên không sai, có thể rèn luyện thân thể, cũng kích phát huyết mạch trong người.

Công pháp gọi là Tổ Ma không tệ nhưng không nguyện vẹn, cho ta một ít thời gian, ta có thể sửa nó nguyên vẹn, khi đó hắn sẽ tu luyện đi vào quỹ đạo.

- Không gian phân thân, đã tu hành bổn nguyên tiểu thành, lại chỉ có thể dựa vào bản năng tu luyện, nếu không điều chỉnh thì không thể leo lên đại thành. Ta cũng có thể chuẩn bị công pháp nguyên vẹn cho hắn.

- Hoàng Tuyền Đại Ma Bàn, lực lượng lớn nhất hội tụ mà thành nhưng sinh tử một đường, một tầng đột phá là sinh ra một đường sinh cơ, tiến vào Sinh Tử Cảnh, đến lúc đó mới tính là tiểu thành.

Tuyền thấp giọng lên tiếng, trong mắt mang theo hào quang sáng bóng.

Ngủ say đến nay, đã có bao lâu không có cảm giác chỉ điểm tu luyện này rồi? Huống chi có thể xác định đây là hạt giống Chân Linh, hắn có thể dạy bảo từ đầu! Nếu như thành công, đây là thành tựu vĩ đại cỡ nào, phải nắm chắc cơ hội tu luyện! Cũng có thể phát huy thiên phú dạy bảo của Tuyền đại nhân, hắn cũng có thể biểu hiện năng lực của mình.

Ha ha ha ha!

Nhìn thấy vẻ mặt Tiêu Thần có một tia kinh nghi, Tuyên nhanh chóng khôi phục thần thái, sắc mặt bình tĩnh trầm ổn.

- Ta nghĩ hiện tại ngươi cũng hiểu sơ bộ hiểu rõ năng lực của ta rồi.

Tiêu Thần khẽ gật đầu, không thể không thừa nhận, mặc dù Tuyền nói ít nhưng rất có đạo lý. Hiện tại trên mặt của hắn lúc này khác với lúc ban đầu, chẳng lẽ do ngủ say quá lâu cho nên ý thức thác loạn.

Hiện tại hắn đã tin tưởng Tuyền chính là phân thân thứ ba của mình, chẳng nói gia hỏa thần bí này từ trước đã có vận mệnh dây dưa với hắn?.

- Thời gian sẽ chứng minh tất cả, ngày sau ngươi sẽ nghiệm chứng.

Tuyền lên tiếng.

- Tốt.

- Như vậy chúng ta có thể rời đi hay không? Tuy nơi này phi thường đẹp và tịch mịch nhưng ta càng muốn xem thế giới bên ngoài.

- Những lời này không phù hợp với tính cách trầm ổn của ngươi.

- Về sau ngươi sẽ từ từ quen.

Tiêu Thần khẽ lắc đầu, ý niệm hơi nhúc nhích, Cổ Ma phân thân, không gian phân thân và Hoàng Tuyền Đại Ma Bàn dung nhập vào trong người biến mất không thấy đâu nữa.

Không đợi hắn hỏi thăm, Tuyền tiến lên một bước và dung nhập vào người hắn, hóa thành một đám hào quang màu vàng chui vào trong người hắn.

- Ta sẽ thu liễm khí tức của mình và không bị ai phát hiện.

Nói xong khong còn tiếng động nào cả.

Sau khi Tuyền rời đi, sương mù nhanh chóng khôi phục như cũ.

Tiêu Thần thoáng dừng lại, hắn cau mày suy tư và phóng tới một bước, thân ảnh hóa thành một đạo hào quang biến mất trong sương mù.

...

Uy Viễn Hầu phủ.

- Tiểu thư, qua một tháng là tới sinh nhân mười vạn năm của Hầu gia, nghe nói Hầu phủ đã xây dựng trong kinh đô, chỉ sợ sẽ nhanh chóng dời tới đó, cũng ăn mừng với sinh nhật của Hầu. Cho dù ngài không muốn, đến lúc đó cũng phải theo người Tùy Hầu phủ đi chúc thọ Hầu gia.

Sau khi Lê Độ chết, phu nhân chính là người thân cận duy nhất thiếu nữ dựa vào, tính tình táo bạo cũng thu liễm rất nhiều, lúc này lên tiếng an ủi.

Thiếu nữ càng ngày càng gầy gò, cái cằm đầy đặn đã lộ ra, khuôn mặt tái nhợt, hai tay ôm đầu gối tựa đầu giường, nghe vậy chỉ miễn cưỡng tươi cười.

- Vân di ngươi không nên lo lắng, chuyện phải làm ta sẽ làm, sẽ không cho người ta cơ hội nào khác, ngươi yên tâm đi.

- Ai, như vậy cũng tốt.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...