- Vương hậu, đêm đã tối nhiều, hôm nay cô ngủ lại chỗ ngươi, tốt chứ?
Ánh mắt nhìn trang phục lộng lẫy bao phủ thân thể vương hậu, ánh mắt Nhung quốc chủ sinh ra hào quang nóng bỏng.
- Quốc chủ cố ý, nô tì tự nhiên vui mừng.
Vương hậu hơi cúi đầu xuống, trên mặt đẹp sinh ra một tia hồng nhuận phơn phớt lan tới cổ, mị hoặc của nàng càng mê người.
Đại hôn đến nay, số lần hai người thân cận rải rác có thể đếm được, dùng tâm cảnh của Nhung quốc chủ cũng bị nàng câu dẫn nóng bỏng, hắn vươn tay kéo bàn tay trắng như ngọc của nàng cất bước đi vào trong phòng ngủ.
Vương hậu cúi đầu giống như thẹn thùng theo sau, nàng bước đi nhẹ nhàng nhưng không ai phát hiện đôi mắt của nàng hơi nhìn xuống thấp lại đầy chán ghét và lạnh như băng.
...
Phủ Định Quốc công.
Với tư cách là người có địa vị cao nhất trong tam công của Nhung quốc, phủ đệ Hô Lôi đại soái có quy cách cao hơn một chút, sau khi sửa mới càng tỏa ra khí thế phi phàm.
Trong thư phòng, Hô Lôi đại soái ngồi trên cao, quân sư và mấy tên tâm phúc ngồi hai bên.
- Tu vi Thanh Vân Công đã đạt tới Tạo Vật viên mãn cảnh, chiến lực mạnh tới mức đánh bại Đại Thành Hầu! Người này về sau chắc chắn là cường địch, đại soái còn cần sớm phòng bị hắn là được.
Một tên tướng lãnh dưới tay leentienegs.
- Đúng là như thế, Thanh Vân Công không thể không phòng.
Hô Lôi đại soái khẽ lắc đầu, hắn cười lạnh và nói:
- Tiêu Thần tu luyện sát sanh cầu đạo, tu vi tăng lên mặc dù nhanh nhưng đã có tai họa ngầm, khí tức trong người dị động, sợ là cách ngày vẫn lạc không xa, không đáng lo.
Đám tướng lãnh nghe xong vui mừng.
Quân sư yên tĩnh ngồi dưới tay, bởi vì lúc trước hắn nói ngọt cho Tiêu Thần nhiều, hôm nay cũng khó tránh khỏi bị đại soái giận chó đánh mèo, tuy không nói ra nhưng hắn vẫn biết rõ phần bất hòa này, thời điểm âm thầm cười khổ, hắn đành phải im lặng không nói. Vào lúc này hắn vẫn quyết định đứng lên nói:
- Đại soái, Tiêu Thần tự chui đầu vào rọ, tự nhiên không đáng để lo, nhưng thuộc hạ muốn thỉnh hỏi một câu, tu vi đại soái dần tinh thâm, khoảng cách bước vào Sáng Thế cảnh chính thức còn có bao lâu? Đến lúc đó quốc chủ há có thể cho phép đại nhân chấp chưởng binh quyền.
- Mặc dù không phải chuyện lửa sém lông mày nhưng chuẩn bị thỏa đáng mới tốt.
Nói xong cả thư phòng yên tĩnh lại.
Sắc mặt Hô Lôi đại soái biến thành cực kỳ âm trầm, ánh mắt nhìn quân sư sau đó gật đầu, nói:
- Quân sư nói không sai, bản soái khoảng cách đột phá Sáng Thế cảnh đã không xa, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, trong vòng ba trăm năm sẽ thuận lợi vượt qua.
- Đến lúc đó, bản soái sẽ chủ động cáo lão với quốc chủ, giao ra tất cả binh quyền, an tâm tu luyện.
Quân sư chắp tay:
- Đại soái cơ trí, nếu trong nội tâm sớm có quyết đoán liền không cần thuộc hạ nhắc nhở.
Trong lòng của hắn cũng buông lỏng, biết rõ chính mình cuối cùng cũng nắm chắc cơ hội, thông qua việc lên tiếng lần này cũng khôi phục được chút tín nhiệm của đại soái, ngày sau chỉ cần từ từ lên tiếng, tự có thể khôi phục như lúc ban đầu, lúc này hắn im lặng, bởi vì đúng mực mới tốt.
Hô Lôi đại soái khoát khoát tay, đám quân sư đứng lên thi lễ và rời đi.
Trong thư phòng khôi phục yên tĩnh, Hô Lôi đại soái ngồi sau bàn lớn, hắn không có ý rời đi, hắn cau mày chờ tin tức.
Một lát sau có một tên thân binh xin chỉ thị tiến vào trong thư phòng, hắn dâng ngọc giản lên.
Hô Lôi đại soái phân ra một tia thần thức thăm dò ngọc giản, nội dung trong đó chỉ có một câu: hôm nay quốc chủ ngủ lại chỗ vương hậu..
Ba!
Bàn tay nắm chặt, ngọc giản bị bóp nát hóa thành bột mịn.
...
Chiến sự dẹp loạn, kinh đô chính là đô thành mới của Nhung quốc cũng dần náo nhiệt.
Vô số thương đội mang theo bảo vật đặc thù trên tinh cầu của mình tới đây, sau khi buôn bán kiếm đầy bồn đầy bát liền trắng trợn mua sắm các loại tài nguyên tu hành, lúc này mới thoả mãn quay về.
Mạo hiểm xuyên việt tinh vực, mua thấp bán cao, xuyên qua địa vực vô cùng nguy hiểm nhưng vẫn có không ít thương đội không ngại cực khổ, quanh năm bôn ba tại tất cả tinh vực, hơn nữa động lực cũng rất lớn.
Một chi thương đội cỡ lớn giao đủ hiếu kính cho lính trông cửa thành, chưởng quầy lấy được nụ cười của tướng quân, thương đội chỉ kiểm tra qua loa và đi ra ngoài.
Ra khỏi cửa thành, chưởng quầy thấp giọng chửi bới, nếu không phải đang ở vương đô, dùng thân phận của hắn sau có thể đặt quân giữ cửa thành vào mắt. Quay người vội vàng lên xe ngựa, hắn hạ lệnh tiến nhanh tới điểm tập kết.
Trong tinh vực nguy hiểm trùng trùng điệp điệp, còn có đạo tặc vũ trụ, đó là một đám người đầu đao liếm máu, nếu thương đội đi một mình đừng mơ tưởng vượt qua.
Vào lúc này chưởng quầy không có phát hiện, một tên hộ vệ thương đội hắn vừa thuê hiện tại lặng lẽ không một tiếng động rời đi.
...
Lãnh Thập Nhị khống chế độn quang rời đi, trực tiếp tiến vào trong ngọn núi không người, phất tay mở một thạch phủ đơn giản và đi vào.
Hư không có hào quang lóe sáng, thân ảnh Tiêu Thần cũng xuất hiện.
- Quốc công.
Lãnh Thập Nhị kính cẩn hành lễ, hắn lấy bản thể Tả Mi đạo tràng dâng lên.
Tiêu Thần khẽ gật đầu:
- Thập nhị, ngươi ở đây chờ ta, nếu như không có gì bất ngờ xảy ra, trong thời gian một tháng bản công sẽ quay về.
- Vâng.
Qua mấy giây sau, một đạo hào quang xuyên qua bầu trời, bay thẳng về phía Tiên Nhân Bất Độ.
Một đạo độn quang xuyên qua không gian, bên ngoài sơn mạch Tiên Nhân Bất Độ có một tu sĩ áo xanh xuất hiện, người này chính là Tiêu Thần.
Nhìn mây mù lượn lờ, hắn chưa từng dừng lại chút nào, chân bước theo phóng đi, thân ảnh trực tiếp chui vào trong đó. Sương mù ngũ hành hỗn loạn âm dương điên đảo sinh ra nhưng không ảnh hưởng tới Tiêu Thần, thần thái trầm ổn bay tới, đột nhiên có con rắn xanh bay lên tấn công, không chờ nó tới gần đã bị lực đạo gạt bỏ, lúc này chỉ còn lưu lại độc đàn như viên đá xanh.
Trên đường đi hắn tiến sâu vào trong sơn mạch.
Không biết đi qua bao lâu, lúc Tiêu Thần phất tay áo chém giết một con hổ và yên lặng lấy độc đan trong người của nó đi, chậm rãi ngẩng đầu nhìn ngọn núi trước mặt.
Trong cảm ứng nguyên thần của hắn, ngọn núi này vẫn bình tĩnh, cũng không có khí tức yêu vật tồn tại.
Hơi trầm ngâm, hắn chắp tay sau lưng.
Bình luận