Đạo (Dịch) – Chương 2242

Hai đạo thần thông va chạm với nhau, hai thức thần thông hoàn toàn bộc phát lực lượng khác nhau, nó phóng ra lực lượng hủy diệt cực kỳ đáng sợ.

Tiếng nổ mạnh như sấm sét bao phủ cả bầu trời.

Cả Đại Minh cung tịch mịch như tờ.

Vô số ánh mắt nhìn thân ảnh hai người đang chém giết trên cao, trừ khiếp sợ ra, sâu trong đôi mắt mang theo kiêng kị và sợ hãi.

Đại Thành Hầu cùng Tiêu Thần mạnh vượt qua tất cả dự đoán của triều thần Nhung quốc, cảm ứng hai lực lượng sâm lãnh, cực nóng từ hai người, mặc dù cách xa nhau vô số lần bọn họ vẫn cảm thấy hoảng hốt và khiếp sợ.

Bình tĩnh mà xem xét, nếu đổi thành bọn họ trong trận đấu kia, sợ rằng miễn cưỡng ngăn cản đã không dễ, càng không nói tranh phong chém giết một người.

Sắc mặt Định Quốc công Hô Lôi biến thành ngưng trọng, nhưng nội tâm của hắn vô cùng khiếp sợ, tu vi Tiêu Thần đã mạnh hơn khi giết A Ba Thái đâu chỉ một bậc.

Lúc trước hắn che giấu tu vi hay cảnh giới lại tăng lên, đến nỗi chiến lực tăng vọt.

Nếu là cái trước thì tốt, vạn nhất là thứ hai... Thiên phú phát triển mạnh như vậy sao mà nghịch thiên! Tuy hắn đi con đường sát sanh cầu đạo nhưng trước mắt chưa hẳn không thể phá tan bình cảnh Sáng Thế cảnh!

Bởi như vậy, trong Nhung quốc vừa xuát hiện một thế lực cường đại không thể bỏ qua, dùng lòng dạ quốc chủ sợ rằng không dung Tiêu Thần.

Ánh mắt Hô Lôi nhìn sang Nhung quốc chủ, thấy sắc mặt hắn vẫn bình tĩnh nhưng trong mắt khó dấu âm trầm, trong nội tâm Hô Lôi cười lạnh không thôi.

Hắn không quan tâm kết quả của trận đấu nữa, mặc dù Tiêu Thần chiến thắng, ngày sau chờ đợi hắn chính là nghi kỵ và áp chế từ quốc chủ... Nhung quốc chủ sẽ không cho phép trong nước xuất hiện Hô Lôi đại soái thứ hai.

Vũ Di công hơi cúi đầu xuống, hắn áp chế khiếp sợ trong lòng, hắn thật sự không ngờ tu vi của Tiêu Thần mạnh tới mức này... Hôm nay hắn bộc lộ tu vi chắc chắn không sợ quốc chủ trấn áp! Hắn đi theo bên người quốc chủ nhiều năm, hắn hiểu rõ tính cách cẩn thận và đa nghi của quốc chủ. Có lẽ bởi vì Nhung quốc chủ kiêng kị thành tựu năm đó của mình cho nên cố ý tự tổn uy danh ba thành trong quân, quốc chủ cũng kiêng kị tu vi của Hô Lôi đại soái, nếu hai bên va chạm sẽ dao động căn cơ quốc gia, đây đã là chuyện bất đắc dĩ, hắn sẽ không cho phép đại năng Sáng Thế cảnh thứ hai xuất hiện.

Nếu Tiêu Thần thật bị quốc chủ kiêng kị, ngày sau trung dung giữ bổn phận thì tốt, bằng không khó chết già.

Sắc mặt Nhung quốc chủ khôi phục như cũ, ánh mắt của mọi người bị đại chiến hấp dẫn cho nên không phát hiện biến hóa trên người quốc chủ.

Tiêu Thần, ngươi quả nhiên làm cho cô khiếp sợ và khó hiểu, ngươi như vậy cô làm sao yên tâm dùng ngươi.

Vừa nghĩ như vậy nội tâm Nhung quốc chủ càng sinh ra vài phần lãnh ý.

Ý niệm mọi người đang biến hóa, chiến đấu trên cao đang lâm vào thời khắc kịch liệt nhất.

Thần thái Đại Thành Hầu biến thành ngưng trọng.

Quả nhiên Thanh Vân Công Tiêu Thần danh bất hư truyền, một thân tu vi vô cùng cường hoành, hắn đã dùng toàn lực vào trận đấu hôm nay nhưng vẫn không chiếm hượng phong. Xem ra trận chiến này phải dùng hòa mà kết thúc.

Tuy không phải kết quả mà hắn muốn nhưng thông qua trận chiến hôm nay hắn đã chứng minh chính mình có tu vi cường đại, đủ để làm Nhung quốc chủ coi trọng, chấn nhiếp cựu thần Nhung quốc, xem hư miễn cưỡng đạt được mục đích.

Hắn chắp tay lên tiếng:

- Quả nhiên tu vi Thanh Vân Công cường hoành, trận chiến hôm nay bản hầu được lợi rất nhiều. Hiện tại đánh lâu không phân thắng bại, không bằng ngang tay tạm thời ngưng chiến, không biết quốc công định như thế nào?

Hắn vừa lên tiếng, mặc dù thần thông va chạm tạo thành nổ mạnh cũng không thể lấn át lời hắn nói, nó vẫn lan ra xa và truyền vào tai của mọi người.

Tiêu Thần ngẩng đầu, ánh mắt nhìn qua hắc hải và dung nham bao phủ, hắn nhìn lên người Đại Thành Hầu và nội tâm lắc đầu. Tuy trơớc mắt nói ngang tay nhưng nội tâm hắn rõ ràng, mượn nhờ âm chi bản nguyên hóa thành thần thông ra tay lại không đánh bại i Thành Hầu, từ phương diện tu vi mà nói hắn đã lâm vào hạ phong.

Tuy thế hòa ngang nhau cũng tạm được, sau khi trầm ngâm một hồi, Tiêu Thần vẫn áp chế suy nghĩ này trong đầu, hôm nay bộc phát tu vi Tạo Vật viên mãn, chỉ sợ sẽ dẫn tới đám ngườiNhung quốc chủ kinh nghi bất định, nếu thật không quan tâm mọi thứ đánh bại Đại Thành Hầu thì ngày sau sẽ có thêm phiền toái.

Hơn nữa hắn đã thể hiện chiến lực chấn nhiếp triều thần Nhung quốc, hiện tại kẻ muốn khó xử hắn phải tự suy nghĩ bản thân mình, nếu không có nắm chắc tuyệt đối cũng không dám ra tay khiêu khích hắn.

Nếu như thế thì thôi.

Vào lúc Tiêu Thần muốn gật đầu đáp ứng thì sắc mặt của hắn biến đổi, trong không gian nguyên thần không gian của hắn xuất hiện linh quang màu vàng, nó quay cuồng chập chờn và phóng xuất chấn động hỗn loạn và bạo ngược, trong linh quang này hắn cảm nhận được khí tức của phân thân thứ ba rất rõ ràng.

Sâu trong sơn mạch Tiên Nhân Bất Độ, sâu trong hang núi kia, trong đầu lâu yêu vật giống như Long không phải Long có một thân ảnh đang ngồi khoanh chân, quanh người hắn sinh ra kim quang chói mắt làm người ta không nhìn rõ ràng.

Phân thân thứ ba sắp hoàn thành!

Nhưng chẳng biết tại sao thời điểm phân thân thứ ba xuất thế, khí cơ dẫn dắt lại tạo thành ảnh hưởng với bản thân Tiêu Thần.

Nương theo một đám kim quang trong không gian nguyên thần, khí tức xao động phóng thích ra ngoài và dung nhập vào trong người Tiêu Thần. Được khí tức này ảnh hưởng, nguyên thần Tiêu Thần sinh ra ý chí xao động bất an, tốc độ pháp lực lưu chuyển nhanh hơn, gần như không thể duy trì khí tức xao động bất an, mà loại biểu hiện này thời gian càng ngày càng mạnh, hơn nữa có xu thế tiếp tục không ngừng.

Thậm chí có khí tức của phân thân thứ ba ở đây thì càng xao động mạnh hơn, dần dần có cảm giác không thể áp chế. Nếu tùy ý để nó phát triển, chỉ sợ qua không quá lâu, Tiêu Thần không còn khả năng che giấu khí tức của phân thân thứ ba.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...