Sau khi trải qua kịch chiến, song phương cũng có thắng có thua.
Lúc trước đại quân Nhung quốc xuất quân có danh quét ngang cả Yết quốc tinh hệ, rất nhiều tu chân tinh liên tục văn phong mà hàng, chưa từng trải qua chiến hỏa tẩy lễ cho nên mới còn nhiều cường giả. Hôm nay ra tay khiêu chiến là người nổi bật trong đó, có chiến quả này cũng là hợp tình lý.
Kết quả lâm vào hạ phong nhưng tuyệt không phải cựu thần Nhung quốc có khả năng tiếp nhận, mặc dù là Định Quốc công Hô Lôi cùng Vũ Di công cũng phải cau mày, sắc mặt hơi âm trầm. Nếu như bị hàng thần Yết quốc thắng một bậc, bọn họ cũng không vui vẻ gì.
Nhung quốc chủ thân ngồi vị trí cao, hắn vẫn tươi cười nhàn nhạt, thỉnh thoảng nói nhỏ với vương hậu làm như không phát hiện hào khí như vậy.
Mà lúc này bảy vị Hầu gia của Nhung quốc bảy bốn bại ba thắng cũng làm người ta khó xử.
Trong hàng thần Yết quốc có một tu sĩ đứng lên, hắn mặc trang phục Hầu tước.
- Thần Đại Thành hầu hâm mộ danh tiếng Thanh Vân Công đã lâu, hôm nay muốn khiêu chiến, mong quốc chủ thành toàn.
Nói xong cả Đại Minh cung yên tĩnh có thể nghe được tiếng kim rơi.
Vô số triều thần Nhung quốc chấn động không nhỏ, rốt cuộc cũng tới.
Trước kia ẩn ẩn có nghe đồn, trogn hàng thần Yết quốc sẽ có cường giả ra tay, trong buổi trưa hôm nay sẽ khiêu chiến Thanh Vân Công. Tin tức truyền ra còn làm nhiều triều thần Nhung quốc âm thầm cười lạnh, sinh lòng chờ mong.
Thế cục trước mắt làm bọn họ sinh ra lo lắng. Vốn tưởng rằng hàng thần Yết quốc chỉ nhắm vào một mình Tiêu Thần, không ngờ lại chọn chèn ép cựu thầ Nhung quốc một hệ vào hạ phong. Cho nên nhìn Tiêu Thần bị thua mất mặt, uy tín giảm nhiều nhưng cái danh tiếng cựu thần thua hàng thần Yết quốc cũng làm bọn họ khó xử.
Hi vọng Tiêu Thần chiến thắng, rồi lại hi vọng hắn bị thua, quả nhiên là mâu thuẫn.
Nhung quốc chủ trầm mặc, qua một lúc sau hắn lắc đầu nói:
- Thanh Vân Công năm đó vì cứu thiên sứ, bị thích khách Đại Tần Thi tộc gây thương tích, thi độc trong người vừa trừ không lâu, sợ rằng tu vi chưa khôi phục, khiêu chiến tạm gác lại đi, ngày sau có cơ hội ỏổ sung không muộn.
Nội tâm một đám cựu thần thả lỏng, lập tức nhịn không được có chút thất vọng. Nhưng cũng có không ít người âm thầm cười lạnh trào phúng Tiêu Thần.
Đại Thành hầu im lặng, hắn kính cẩn đồng ý, nếu quốc chủ bác bỏ, hắn tự nhiên không dám làm trái.
Đôi mắt Tiêu Thần rũ xuống, hiện tại nghe xong liền cười lạnh, nói thầm quả nhiên Nhung quốc chủ đã có tâm phòng bị hắn, lại muốn thông qua chuyện hôm nay không dấu vết làm suy yếu địa vị của hắn.
Mặc dù nói bởi vì tổn thương không chiến, nhưng không chiến chính là không chiến, đánh giá sợ hãi lùi bước không thoát khỏi, ngày sau làm sao dựng lên uy vọng trong Nhung quốc!
Một chiêu này nhìn như thủ đoạn che chở mềm dẻo, quả nhiên là thủ đoạn cực kỳ cao minh.
Nếu đã khám phá, Tiêu Thần làm sao để cho Nhung quốc chủ như nguyện.
Vươn người đứng dậy, cất bước đi vào trong điện và hành lễ:
Nhung quốc chủ nhíu mày.
Hàng thần Yết quốc làm khó dễ phát động khiêu chiến cựu thần Nhung quốc thì hắn nhìn vào trong mắt, cũng không có ý ngăn cản. Triều thần phân tranh, công thủ giăng co thì hắn khống chế thuận buồm xuôi gió, không cần phải lo lắng xuất hiện triều thần ôm thành đoàn kết bè kéo cánh, như vậy sẽ trùng kích thống trị của hắn. Hơn nữa cơ hội khiêu chiến phong tước có thể làm suy yếu địa vị của Tiêu Thần, cũng là một thu hoạch thêm vào. Nhưng Nhung quốc chủ cũng không hi vọng nhìn thấy Tiêu Thần thực bị thua, xét đến cùng là hắn đến đỡ Tiêu Thần có địa vị hôm nay, công tước cũng là hắn sắc phong, vì kiềm chế Định Quốc công cùng Vũ Di công. Trước khi có chứng cứ xác thực, chỉ dựa vào hoài nghi thì Nhung quốc chủ còn không muốn động đến hắn. Hôm nay nếu như thất bại, uy danh Tiêu Thần quét rác, ảnh hưởng trong quân giảm xuống, thanh danh không lên.
- Thanh Vân Công, Đại Thành Hầu chính là tu sĩ Tạo Vật viên mãn cảnh, thần thông rất mạnh, cũng là cường giả trong hàng ngũ viên mãn, ngươi cần phải suy nghĩ kỹ, nếu như thương thế chưa lành thì thôi, sau này lại đánh sau, không cần vội trong nhắc thời.
Nhung quốc chủ chậm rãi lên tiếng, đã cho Tiêu Thần đủ nhắc nhở, cũng chuẩn bị tốt bậc thang, chỉ cần gật đầu tự nhận thương thế chưa lành là có thể xuống đài.
- Đa tạ quốc chủ thương cảm, thần cũng không vọng động vì nhất thời, kính xin quốc chủ đáp ứng.
Đại Thành Hầu sinh ra một tia kiêng kị nhưng lập tức cười lạnh, kính cẩn nói:
- Nếu Thanh Vân Công nguyện chiến, kính xin quốc chủ cho thần cơ hội lãnh giáo.
- Nếu như thế thì không cần nhiều lời.
Nhung quốc chủ gật gật đầu, ánh mắt đảo qua người Tiêu Thần.
- Các ngươi đi thôi.
- Tạ quốc chủ!
Hai người đồng thời hành lễ, đứng dậy sau đó ánh mắt va chạm với nhau, Tiêu Thần bình tĩnh như nước, Đại Thành Hầu đầy hàn mang.
- Quốc công, thỉnh.
Tiêu Thần không có khách khí, quay người bước đi, thân ảnh xuyên qua bầu trời Đại Minh cung, hắn trực tiếp tiến vào bầu trời.
Tật phong gào thét, trước mặt mà đến.
Miện phục cổ đãng, gương mặt tuấn tú đầy uy nghiêm, đen kịt đôi mắt sáng như sao, tăng thêm vài phần lạnh lùng uy nghi làm lòng người kính sợ.
Rất nhiều ánh mắt trong Đại Minh cung nhìn chằm chằm vào.
Lúc trước Tiêu Thần một trận chiến đánh chết Đại Tư Mã A Ba Thái, tu vi tuy là Tạo Vật đại thành nhưng bộc phát chiến lực của tu sĩ Tạo Vật viên mãn. Tuy chiến lực bộc phát thi triển toàn bộ thủ đoạn có thể so sánh với Tạo Vật viên mãn nhưng không có nghĩa vẫn bảo trì chiến lực đại viên mãn. Muốn bằng vào thứ này đấu với tu sĩ Tạo Vật viên mãn chân chính là không biết sống chết! Nhưng kể cả Nhung quốc chủ và nhiều cựu thần Nhung quốc đã hiểu rõ Tiêu Thần quá sâu, từ rất nhiều việc đã nhìn ra hắn là kẻ có tâm tư kín đáo, nhạy bén hơn người, hắn sẽ không làm chuyện không khôn ngoan. Nếu như tinh tế nghiên cứu, sợ rằng chỉ có một giải thích... Tiêu Thần tin tưởng mười phần có thể đánh bại Đại Thành Hầu!
Điểm này làm nội tâm của bọn họ chấn động, bọn họ muốn xem suy đoán của mình có đúng hay không.
Về phần rất nhiều hàng thần Yết quốc thì âm thầm cười lạnh.
Bình luận