Đạo (Dịch) – Chương 2234

Vũ Di hầu ra khỏi hàng, hắn kính cẩn hành lễ, thần thái bình tĩnh, chỉ riêng tu vi tâm tình đã vượt qua rất nhiều người.

- Vũ Di hầu chinh chiến sa trường, là đại tướng lập nhiều công huân vì nước, phong Vũ Di công, ban thưởng ba viên tu chân tinh, số lượng mười một, phải khiêm cung tự miễn không phụ vương ân!

- Thần tạ quốc chủ long ân!

Vũ Di hầu tiến lên nhận sách phong, hắn lại lui về phía sau và ngồi xuống.

- Định Quốc công tiến lên nghe phong!

Hô Lôi đại soái đứng dậy, xoay người ôm quyền hành lễ sau đó nói:

- Có thần!

- Định Quốc công trung với vương, thống quân tác chiến, khai cương toái thổ là lương đống quá gia, gia phong Định Quốc công, lĩnh nhất phẩm Thái Phó hàm, ban thưởng năm viên tu chân tinh đủ số lượng mười lăm, mong quốc công ra sức vì nước, bảo vệ xã tắc thái bình!

- Thần tạ quốc chủ long ân!

Hô Lôi đại soái vốn có vị quốc công, tước vị đã tới đỉnh không thể tăng lên nhưng phong hào Định Quốc lại vô cùng tôn vinh! Lĩnh nhất phẩm Thái Phó hàm, mặc dù là hư chắc quan văn không có thực quyền nhưng chung quy là quan văn nhất phẩm, hơn nữa lại có mười lăm tu chân tinh làm đất phong đã là người có địa vị vô thượng dưới một người trên hàng tỷ người trong Nhung quốc, đủ để thấy Nhung quốc chủ coi trọng và lôi kéo hắn cỡ nào.

Lúc này trong điện chỉ còn một người chưa phong, trên bàn Nhung quốc chủ chỉ còn một tờ sách phong năm màu cuối cùng.

Ánh mắt Nhung quốc chủ nhìn Tiêu Thần, thấy hắn cúi đầu thần thái bình tĩnh liền thoáng dừng lại, lúc này mới cầm sách phong giao cho tùy tùng.

Tùy tùng dùng hai tay tiếp lấy, sau khi hắn mở ra, đôi mắt hắn cũng phải mở to, sắc mặt đỏ bừng.

- Tán Quân Doanh Thống Lĩnh Đại Đô Đốc Tiêu Thần tiến lên nghe phong!

Dưới điện, Tiêu Thần chưa có tước vị tại thân vẫn đứng trong hàng võ tường, vào lúc này hắn tiến lên và nói:

- Có thần!

Vô số ánh mắt hội tụ lên người hắn.

- Tán Quân Doanh Thống Lĩnh Đại Đô Đốc Tiêu Thần nghe chiếu lệnh quốc chủ gia nhập đại quân, trên chiến trường anh dũng giết địch mưu trí vô song, phá Độc Sơn huyện thành, vượt qua Tiên Nhân Bất Độ, dò xét Yết quốc có lòng không thần phục, không tiếc dùng thân phạm hiểm, có công huân to lớn! Nhay sắc phong làm Thanh Vân Công, ban thưởng mười hai tu chân tinh trung phẩm, phải hết sức vì nước, tận trung báo quốc.

- Thần tạ quốc chủ long ân!

Tiêu Thần kính cẩn hành lễ, hai tay cầm sách phong năm màu trong tay, lập tức biến thành tiêu điểm của người trong điện.

Vô số ánh mắt khiếp sợ và hâm mộ.

Một trận chiến phong công!

Một bước lên mây!

Tuy đã sớm dự liệu công huân của Tiêu Thần sặc sỡ, sắc phong sẽ rất nặng, hiện tại tận mắt nhìn thấy quốc công thứ ba của Nhung quốc ra đời, nội tâm những người trong điện vẫn có cảm giác không chân thật!

Quốc chủ vẫn ở trên cao, sách phong đã ra cũng thành kết cục đã định.

Quả nhiên Tiêu Thần rất được quốc chủ ưu ái... Không ngờ được phong thành công tước, lại có mười hai tu chân tinh trung phẩm làm lãnh địa, thậm chí địa vị của hắn còn hơn Vũ Di công một bậc, quả nhiên là một bước lên trời, từ nay về sau dưới một người trên hàng tỷ người.

Tiêu Thần lui về sau, trong nội tâm cũng hơi có chút ngạc nhiên, hắn vốn cho rằng Nhung quốc chủ sẽ sắc phong hắn làm hầu tước mà thôi, dù sao công huân tuy nặng nhưng Tiêu Thần không có căn cơ trong Nhung quốc, trong thời gian ngắn quật khởi làm hắn thiếu đi uy vọng và danh tiếng cần thiết, trực tiếp phong công, đúng là ban ân to lớn.

Bởi vì nhân số ban thưởng quá nhiều, bắt đầu từ sáng sớm tới buổi trưa mới kết thúc.

- Chúng khanh dưới điện, sẽ có tùy tùng dẫn các ngươi đi lĩnh áo mũ, sau khi thay đổi trang bị lại đến vương cung dự thịnh yến mừng công.

- Vâng! Chúng thần tạm cáo lui!

Người dưới điện kính cẩn thi lễ,, thời điểm rời đi dùng Định Quốc công, Vũ Di công, Thanh Vân Công ba người cầm đầu, đám người còn lại đều dựa theo phẩm cấp theo sau.

- Nô tài ra mắt Thanh Vân Công, xin ngài theo nô tài đi thay quần áo.

Tam công ra ngoài liền có quan hầu cận đứng chờ, bọn họ hơi khom người, trên mặt tươi cười nịnh nọt.

Đây là đặc quyền của tam công, những đại thần khác chỉ có thể được tùy tùng dẫn đi.

Tiêu Thần khẽ gật đầu, hắn chắp tay với Định Quốc công, Vũ Di công và quay người đi theo quan hầu cận.

Tuy ba người không hòa thuận nhưng hiện tại đang ở nội cung của Nhung quốc chủ cho nên cần phải giữ gìn hòa khí.

Quận Vương Đỉnh chính là trọng địa của Yết quốc trước kia tu kiến hành cung Yết quốc, hôm nay cung thất đã có chỉ tiến hành sửa chữa và xây dựng thêm mà thôi. Vì xứng với thân phận của Nhung quốc chủ hôm nay, quy cách đã tăng hơn lúc trước rất nhiều, cung điện xây dựng cao lớn hơn trước, bước đi trong đó có cảm giác như đang đi trong mê cung, có cảm giác mất phương hướng.

Lầu các cao ngất che khuất bầu trời.

Bởi vì đang ở trong hoàng cung, đề phòng có ngoài ý muốn, Tiêu Thần chưa từng dùng thần thức dò xét, hắn đi theo sau lưng quan hầu cận quanh co một lúc lại tới cung điện khác.

- Quốc công đi vào tự nhiên có người nghênh đón, nô tài chỉ có thể dẫn ngài tới đây.

Nhìn quan hầu cận đang tươi cười, ánh mắt Tiêu Thần lóe sáng, trực tiếp gật đầu, cũng không nói cái gì và đi vào bên trong.

Vào đại điện, hắn nhìn thấy một người đang ngồi, chính là Nhung quốc chủ Thôn Nguyên. Tuy trong nội tâm đã có đoán trước nhưng trên mặt Tiêu Thần vẫn lộ ra vẻ kinh hãi và thi lễ:

- Thần không biết quốc chủ ở đây, có thất lễ mạo phạm kính xin quốc chủ thứ tội.

Nhung quốc chủ cười lắc đầu:

- Cô âm thầm tới đây cũng không có báo với ngươi, ngươi không có sai, ngồi đi!

- Tạ quốc chủ.

Tiêu Thần đứng dậy, hắn ngồi xuống ghế.

Công tước tại thân, ở trước mặt quốc chủ có thể ngồi.

- Hôm nay cô phong ngươi làm Thanh Vân Công, Tiêu khanh phải chăng thoả mãn?

Ánh mắt Nhung quốc chủ nhìn sang, hắn cười nhạt hỏi thăm.

Tiêu Thần chắp tay, nói:

- Thần vốn không hi vọng xa vời có thể phong côgn, có thể được hầu tước đã là ban ân to lớn. Hôm nay thừa nhận đại ân của quốc chủ, ngày sau sẽ dùng hết toàn lực phân ưu vì quốc gia.

Nhung quốc chủ thoả mãn gật đầu, hắn cực kỳ thỏa mãn với tính tình trầm ổn của Tiêu Thần, lúc này trên mặt mang theo suy nghĩ sâu xa, trong lúc nhất thời cũng không nói tiếp.

Tiêu Thần mơ hồ đoán được hắn tới đây vì cái gì, trong nội tâm đang chuẩn bị đối sách, thần thái bình yên ngồi ở dưới chờ quốc chủ hỏi thăm.

Một lúc sau, Nhung quốc chủ ho nhẹ một tiếng, hắn lên tiếng trước:

- Tiêu Thần, ngày đó trong Liễu Yên Quán có thích khách ám sát Yến Minh Nguyệt là một tay ngươi bày ra sao? Cô muốn nghe nói thật, ngươi báo chi tiết cho cô, không được giấu diếm.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...