Tới gần buổi trưa mới có mười ba Tán Kỵ Tướng Quân, Đô Đốc mang theo mấy vạn thân binh bên người tới đây, lại bị quân uy của Tiêu tự bộ chấn nhiếp, ý làm càn cũng thu liễm không ít, bọn họ hành lễ và nói quân tướng đánh lâu mệt mỏi, hôm nay đang tĩnh dưỡng cho nên nhất thời khó triệu tập, kính xin Đại Đô Đốc chớ trách các loại...
Vẻ mặt Tiêu Thần bình tĩnh và khoát tay, hắn chưa từng nói nhiều, chỉ bảo bọn họ đứng sang một bên.
Lại không biết hắn sẽ xử lý như thế nào, lúc này có nhiều người cười lạnh, nói thầm một tiếng không biết sống chết, cũng dám ngồi trên vị trí Thống Lĩnh Tán Kỵ Đại Đô Đốc. Ngay cả tướng quân, Đô Đốc bị quân uy của Tiêu tự bộ đại quân chấn nhiếp cũng sinh ra xem thường, bất an trong nội tâm cũng biến mất, nghênh ngang đứng dưới đài, bọn họ híp mắt nhìn Đại Đô Đốc trên đài cao.
Bọn họ cũng nghe tiếng gió, có người chuẩn bị vào hôm nay ra oai phủ đầu muốn đánh mặt mũi của Tiêu Thần.
Buổi trưa đã đến, mười ba nhà Tán Kỵ Tướng Quân tự lập môn hộ có Đô Đốc của Vũ Di gia, Đông Thủy Vương gia, cùng Tôn gia chưa tới.
Tiêu Thần liếc mắt nhìn sắc trời, hắn ho khan và lên tiếng:
- Bản đốc được quốc chủ thụ phong Tán Quân Doanh Thống Lĩnh Đại Đô Đốc, hôm nay triệu tập chúng tướng tới là muốn chỉnh hợp quân lực, kiểm kê tướng sĩ trong quân và thống nhất biên chế, từ nay về sau vì nước anh dũng giết địch, dùng tranh thủ công huân, đạt được tiền đồ cẩm tú, phong thê mạnh tử.
Giọng nói bình thản của hắn được pháp lực gia trì truyền khắp ngàn dặm, vẻ mặt bình tĩnh nhưng không có ai nhìn ra hắn đang suy nghĩ cái gì, hắn nói một ít lời lẽ cổ vũ tràng diện, lúc này rất nhiều kẻ đang âm thầm quan sát cau mày, chẳng lẽ Tiêu Thần không chịu nổi cho nên muốn ra oai phủ đầu?
Vào lúc này bên ngoài nơi trú quân có tiếng ầm í vang lên, cũng không phải người khác, chính là Vũ Di gia Tán Kỵ Đô Đốc Vũ Di Xương, Tôn gia Tán Kỵ Đô Đốc Tôn Tự Lưu cùng Vương gia Tán Kỵ Tướng Quân Vương Hán mang theo mười vạn thân binh tới đây.
Ba người ngẩng đầu tiến lên phía trước, trên mặt ẩn ẩn có một tia cười lạnh, dẫn đầu ba mươi vạn thân quân bay tới, bọn họ làm như không thấy tám trăm vạn đại quân Tiêu tự bộ, trên mặt đám thân binh ngạo nghễ không xem ai ra gì.
- Ba người mạt tướng tới chậm, kính xin Đại Đô Đốc chớ trách tội.
Ba người lên tiếng truyền khắp nơi trú quân, đang dùng nghi thức chào hỏi quân đội bình thường nhưng eo không cong, khí diễm hung hăng càn quấy.
Tiêu Thần im lặng không nói, ánh mắt nhìn ba người một lúc mới nói:
- Sáng sớm bản đốc hạ lệnh toàn quân tập hợp, buổi trưa trước dẫn đầu bộ chúng tề tụ, ba vị tướng quân khoan thai đến chậm, không biết có nguyên nhân gì?
Tuy ba người Vũ Di Xương, Tôn Tự Lưu, Vương Hán chưa hiện thân nhưng lại phái thám tử cẩn thận quan sát động thái tại nơi trú quân Tiêu tự bộ, mặc dù xuất hiện đường rẽ cũng kịp ứng phó, bọn họ đều biết biểu hiện của Tiêu tự bộ.
- Ba người bổn tướng có nơi trú quân tiếp giáp nhau, sáng sớm hôm nay đồng thời thao luyện nên bận rộn, nhất thời không xem xét kỹ cho nên đến chậm một khắc, kính xin Đại Đô Đốc thông cảm.
Nội tâm Vương Hán cười lạnh, giọng điệu tự nhiên không tính là cung kính, tùy ý dùng một lý do nhưng ẩn ẩn nói rõ ba quân liên thủ với nhau, Tiêu Thần ngươi có bị đánh gãy răng cũng phải nuốt vào bụng ẩn nhẫn xuống.
Tất cả Tán Kỵ Tướng Quân, Đô Đốc các nhà nghe xong xôn xao, trên mặt bọn họ lộ ra thần thái đăm chiêu, chờ xem Tiêu Thần ứng phó như thế nào.
Sau lưng Vũ Di gia chính là Vũ Di hầu, dù chưa phong công nhưng đã có bảy tu chân tinh trung cấp, một thân tu vi nghe nói đã sớm đạt tới Tạo Vật viên mãn nhiều năm, chỉ kém một bước là có thể đặt chân Sáng Thế cảnh.
Sau lưng Tôn gia chính là Trường Quân hầu, không chưởng quân vụ nhưng có quan hệ mật thiết với Vũ Di hầu nhất mạch, từ trước tới nay vô cùng thân cận với nhau.
Mặc dù Vương gia không có bối cảnh hầu môn nhưng gia tộc bối cảnh thâm hậu, Vương gia lão gia tử chính là quan nhất phẩm đứng đầu Xu Mật Viện chuyên xử lý văn kiện, lại có nhiều đệ tử Vương gia tòng quân, lực ảnh hưởng trong quân rất mạnh.
Mười ba lực lượng tự lập môn hộ trong Tán Quân Doanh đều dùng ba nhà này cầm đầu.
Hiện tại liên thủ làm khó dễ đúng là khó giải quyết.
Tiêu Thần ngồi vị trí Đại Đô Đốc, hắn gật đầu và nói:
- Thập Nhị, ngươi nói tất cả hành động của ba người vào buổi sáng cho mọi người nghe.
- Vâng!
Lãnh Thập Nhị cất bước tiến lên, hắn kính cẩn thi lễ với Tiêu Thần sau đó lạnh lùng lên tiếng:
- Vào lúc sáng sớm Đại Đô Đốc lệnh cho thân binh đi tới nơi đóng quân của Vũ Di Đô Đốc, Tôn Đô Đốc, Vương Tướng quân. Một khắc sau Tôn Đô Đốc, Vương Tướng quân cùng đi tới doanh trướng Vũ Di Đô Đốc mật nghị, nội dung cụ thể không rõ. Một giờ sau Tôn Đô Đốc, Vương Tướng quân đồng thời quay về nơi trú quân của mình điểm đủ mười vạn thân binh lặng lẽ khởi hành vào lúc buổi trưa một khắc chạy tới nơi trú quân của Đại Đô Đốc.
Dưới điểm tướng đài, sắc mặt ba người Vũ Di Xương, Tôn Tự Lưu, Vương Hán trở nên cực kỳ khó coi, không ngờ động tĩnh bản thân đều nằm trong tầm mắt của Tiêu Thần nhưng bọn họ còn chưa phát hiện ra, lúc này nội tâm tức giận. Hơn nữa sinh ra kinh hoàng, bọn họ không rõ Tiêu Thần nói ra việc này chính là vì xé rách da mặt hay sao, chẳng lẽ muốn gây bất lợi với bọn họ... Lúc này sắc mặt ba người âm trầm bất định.
- Ba vị tướng quân có tiến hành thao luyện đại quân không?
Sắc mặt Tiêu Thần trầm xuống, ngữ khí lạnh lẽo.
Nội tâm tướng lãnh dưới đài ngạc nhiên, ngay sau đó sinh ra cảm giác hãi hùng khiếp vía, da đầu run lên thân thể cứng ngắc không thôi.
- Thuộc hạ tận mắt nhìn thấy và nói rõ, cũng không gặp ba vị tướng quân có thao luyện đại quân.
Lãnh Thập Nhị kính cẩn lên tiếng.
Tiêu Thần khoát tay, hắn thi lễ quay người thối lui tới một góc, hào khí lúc này vô cùng ngưng trọng, khí tức đáng sợ bao phủ toàn trường, nội tâm chúng tướng bất an càng ngày càng nặng, sắc mặt biến thành khó coi.
Vào lúc này rất nhiều ánh mắt đang chú ý trong bóng tối cũng sinh ra dự cảm không tốt, nói thầm sợ chuyện này sẽ có sự cố.
Bình luận