Ngôn từ khẩn thiết làm người ta động dung.
- Ha ha! Bỏ đi, hôm nay gọi đến ngươi tới chính là muốn nghị định việc phong thưởng, không nên nói chủ dề nặng nề này, đúng như Tiêu Thần nói, chỉ cần ngươi thời khắc ghi nhớ chính mình là thần tử của Nhung quốc, bản soái sẽ không bạc đãi ngươi.
Hô Lôi đại soái rất thỏa mãn với biểu hiện của Tiêu Thần, rốt cục cũng buông một tia nghi kỵ trong nội tâm. Đúng như quân sư nói, hắn chỉ là tu sĩ phi thăng, mặc dù trong cơ thể có vài phần huyết mạch hoàng thất Đại Yến thì thế nào, chỉ cần có thể trung tâm làm việc là tốt rồi, hắn còn sợ không chế ngự được hay sao?
Trong mắt quân sư có tán thưởng xuất hiện, quả nhiên Tiêu Thần tâm tư thông thấu, ứng phó không có chút không ổn, chỉ dăm ba câu liền bỏ đi nghi kỵ của đại soái, quả nhiên là nhân vật số má, ngày sau thành tựu bất khả hạn lượng!
Nội tâm Tiêu Thần thả lỏng, biết được cuối cùng xem như quá quan, về phần ngày sau có khó khăn hay không phải xem ngày sau.
- Tiêu Thần, lần đại chiến vừa rồi Tiêu tự bộ đánh tan trăm vạn tinh binh Yết quốc, từ đó cổ vũ khí của quân ta, cộng thêm công tích lần trước cũng nên ban thưởng.
Hô Lôi đại soái hơi trầm ngâm, hắn vẫn phải trọng thưởng Tiêu Thần, từ đó tiến thêm một bước lôi kéo đối phương, cũng cần phải tuyên dương trước đại quân.
- Bản soái cho ngươi hai lựa chọn, một người là trực tiếp gia nhập đại quân Nhung quốc, bản soái sẽ thỉnh công của ngươi với bệ hạ tấn thăng làm võ tướng tam phẩm, thống lĩnh năm trăm vạn đại quân chính quy! Một là ngươi lưu lại trong Tán Quân Doanh, bản soái tấn chức ngươi làm tam phẩm Tán Kỵ Đại Đô Đốc, dưới trướng có ngàn vạn binh sĩ, có thể bổ nhiệm hai tên Tán Kỵ Đô Đốc, hai mươi tên Tán Kỵ Tướng Quân.
- Không biết ngươi lựa chọn thế nào?
Tiêu Thần kính cẩn hành lễ, cũng không nóng lòng lên tiếng, hắn suy nghĩ một lát và nói:
- Bẩm đại soái, mạt tướng chọn phương thức sau.
Hắn nói bình tĩnh và kiên định như đã tính sẵn.
- Ah, ngươi muốn làm Tán Kỵ Đại Đô Đốc?
Ánh mắt Hô Lôi đại soái sinh ra dị sắc.
- Có thể nói cho bổn soái biết nguyên nhân, phải biết rằng năm trăm vạn tinh binh của Nhung quốc chúng có có lực lượng cường đại hơn ngàn vạn tân binh Tán Quân Doanh rất nhiều. Huống hồ là võ tướng tam phẩm cũng có tư cách lập công trên chiến trường, địa vị còn cao hơn Tán Quân Doanh Tán Kỵ Đại Đô Đốc nửa cấp, tại sao ngươi lựa chọn như vậy?
Sắc mặt Tiêu Thần không thay đổi, hắn thi lễ và nói:
- Không dám giấu diếm đại soái, Tiêu Thần làm như vậy là có tư tâm! Mạt tướng chính là tu sĩ tiểu thiên giới phi thăng, tại đại thiên giới ta không có căn cơ gì cả, tuy có đại soái tài bồi nhưng nếu muốn không bị người khác khi nhục liền cần thành lập căn cơ, có được lực lượng nội tình của mình. Cắm rễ Tán Quân Doanh, thống lĩnh Tiêu tự bộ, nếunhư ngày sau thật sự lập nhiều công huân có thể phân đất phong hầu một phương, từ đó bồi dưỡng lực lượng dưới trướng giúp Tiêu Thần sống yên ngày sau.
Trừ việc đó ra, đại soái có tài bồi Tiêu Thần nhiều như vậy, nội tâm mạt tướng nghĩ muốn trở thành trợ lực cho đại soái, Tán Quân Doanh là quân chế mới xây dựng, nếu có thể từng bước nắm giữ nó trong tay là lực lượng trong tay của mạt tướng, cũng trở thành thẻ đánh bạc trong tay đại soái, mạt tướng nguyện ý thử một lần!
Ý tứ rất đơn giản, ở lại Tán Quân Doanh là vì bồi dưỡng thành viên tổ chức của mình, cũng tăng thêm thẻ đánh bạc trong tay đại soái, càng thừa cơ cho thấy cõi lòng, chỉ nhìn Hô Lôi đại soái lần này có chính thức kéo hắn vào trong hệ thống của mình hay không. Một khi đáp ứng, ngày sau tuy nói có chút chế ước nhưng cũng có cao tầng Nhung quốc bảo hộ, sẽ có trợ giúp Tiêu Thần quật khởi.
Quân sư cúi đầu, thời điểm này hắn vẫn bảo trì trầm mặc, quyết định như thế nào đều phải xem ý của đại soái, mặc dù ngày sau xuất hiện sai lầm thì chuyện này cũng không thể trách lên đầu hắn, hắn thực sự không phải hoài nghi Tiêu Thần, mà là người làm thuộc hạ phải biết đạo trung dung giữ mình, chú ý cẩn thận sẽ không sai lầm.
Ánh mắt Hô Lôi đại soái nhìn lên người Tiêu Thần, giữ im lặng, lúc này cả soái trướng lâm vào trong yên tĩnh, yên tĩnh tới mức có thể nghe tiếng hô hấp.
Tiêu Thần cúi đầu, sắc mặt bình tĩnh cũng không có chút kinh hoàng, hiển nhiên ý chí bằng phẳng mới có thể như thế.
- Tốt! Tiêu Thần ngươi có ý nguyện như thé, bản soái sẽ theo ngươi, tấn phong ngươi làm Tán Kỵ Đại Đô Đốc, chỉ hi vọng ngươi ngày sau chớ quên lời hôm nay mới tốt.
Hô Lôi đại soái lên tiếng, nội tâm đã có quyết định.
- Mạt tướng Tiêu Thần đa tạ đại soái!
Tiêu Thần lại hành lễ, bắt đầu từ lúc này hắn được Hô Lôi đại soái thừa nhận, có được thân phận võ tướng chân chính, ngày sau tự nhiên có rất nhiều chỗ tốt.
- Chỉ lệnh phong thưởng sẽ đưa xuống, ngươi đi về trước đi.
- Vâng!
Tiêu Thần đứng dậy lui về phía sau hai bước, hắn quay người bước đi nhanh chóng, lúc này hắn xoay người lại nhưng sau đó dừng bước, hắn lại nói:
- Đại soái, mạt tướng có một chuyện không biết có nên nói hay không.
Hô Lôi đại soái khẽ gật đầu:
- Ngươi có chuyện gì? Cứ nói đừng ngại.
- Ngày trước trăm vạn đại quân Yết quốc xâm phạm, địch tướng bị Tiêu Thần tự tay chém giết nhưng thời điểm người này vẫn lạc mạt tướng cũng cảm nhận lực lượng màu xanh nhạt yếu ớt nhưng vô cùng cường đại... Nếu không ngoài ý muốn là thủ bút của tu sĩ cảnh giới ngoài Tạo Vật, có lẽ thân phận bối của người này không phải chuyện đùa.
- Lực lượng màu xanh nhạt!
Hô Lôi đại soái biến sắc, ánh mắt tỏa sáng sau đó khôi phục bình tĩnh.
- Ngươi mang hình dạng của nó lạc ấn vào trong ngọc giản để bổn soái xem xét.
- Vâng!
Tiêu Thần lưu lại ngọc giản sau đó rời đi.
Đưa mắt nhìn Tiêu Thần rời đi, thần thức Hô Lôi đại soái tiến vào trong ngọc giản, nhìn thấy đúng là thân ảnh Bùi Lâm.
- Quân sư, lấy ngọc giản này giao cho quân tình thự nắm chặt dò xét thân phận của người này, lại dùng sức dò xét trên người Long quốc công, nếu bổn tướng không có đoán sai, người này có quan hệ với kiếp trước của hắn.
- Vâng!
Quân sư cầm ngọc giản sau đó đi nhanh rời khỏi trướng bồng.
Hô Lôi đại soái quay người, ánh mắt nhìn vào địa đồ quân tình, nhìn qua vị trí Độc Sơn huyện thành sau đó im lặng tự nói:
- Tiêu Thần, có lẽ ngươi là phúc tướng của ta, nếu như việc này có thể thành thì bổn soái ghi nhớ công lao của ngươi. Chỉ hi vọng ngươi chớ thông minh quá mức tự làm tổn thương chính mình.
...
Bình luận