Mọi người ngẩng đầu nhìn sang đại nhân, chỉ thấy mặt đại nhân trầm như nước, đôi mắt trầm ổn không có chút gợn sóng, nội tâm có sô đo nhưng không trì hoãn. Huống hồ con đường thứ ba là mê người nhất, chỉ bởi vì quá mức nguy hiểm mà do dự không quyết. Trước mắt đại nhân không tiếc mạo hiểm buông tay đánh cược một lần, bọn họ có gì phải sợ.
- Thuộc hạ nguyện chọn con đường thứ ba, thề chết theo đại nhân, kiến công lập nghiệp!
Tu sĩ dưới trướng cùng quỳ xuống hô to.
Lúc này Tiêu Thần mới khẽ gật đầu, gương mặt nghiêm túc, vươn người đứng dậy sau đó nói:
- Các ngươi nói đúng suy nghĩ trong lòng bổn tọa. Hôm nay hai nước đại chiến, đây lại là cơ hội giúp bổn tọa quật khởi nhanh chóng, chúng ta không nên bỏ qua cơ hội lần này! Nếu như thế, sau khi chỉnh đốn chúng ta gia nhập đại quân Nhung, công thành đoạt đất thành lập công huân! Bổn tọa cam đoan, ngày sau nếu có điều thành sẽ không bạc đãi các ngươi.
- Tạ đại nhân!
Mười hai tu sĩ đồng thanh đáp lời, nội tâm đã định.
- Tốt! Các ngươi lập tức trở về phòng thu thập công việc và nghỉ ngơi và hồi phục, nửa canh giờ chúng ta gia nhập đại quân Nhung quốc.
- Vâng!
Mười hai tu sĩ dưới trướng đẩy cửa rời đi, Tiêu Thần ngồi một mình trên thủ vị, một lúc sau chậm rãi ngẩng đầu, trong mắt mang theo thần thái kiên định.
Gia nhập chiến trường, thành lập công huân, trong thời gian ngắn nhất đánh rớt căn cơ và đứng vững bước chân, đây vốn là quyết định của hắn.
Phi thăng đại thiên giới, Tiêu Thần mới biết Hỏa tộc cường đại cỡ nào, đó là một trong những kẻ cầm quyền chân chính của Đại Ngụy trong tám đại đế quốc, có được ngàn vạn tu chân tinh, lực lượng mạnh tới mức hắn chỉ có thể nhìn lên. Trên người mang theo huyết thù, bắt đầu từ ngày đầu tiên Tiêu Thần bước vào con đường tu luyện cũng đã đứng ở mặt đối lập với Hỏa tộc. Song phương chỉ có một kẻ có thể tồn tại trong thiên địa này, kẻ còn lại phải chết thê thảm.
Hồi Hội tộc phụ thuộc Đại Tần, một trong bảy nước phụ thuộc thượng đẳng của Đường Quốc, quốc sư Càn Nguyên Tử chính là đại năng Sáng Thế. Tử Yên, Nguyệt Vũ, Tiểu Nghệ, Thanh Mi bốn nữ bị người này dẫn vào trong đại thiên giới, mặc kệ Tiêu Thần có quan hệ với bốn nàng thế nào, thân phận của bốn nàng hiện tại chính là đệ tử thân truyền của Hồi Hột quốc sư Càn Nguyên Tử, thân phận cao quý địa vị tôn sùng. Tiêu Thần muốn đón các nàng quay về cần phải có được lực lượng cường đại, thậm chí có tư cách bình khởi bình tọa với Hồi Hột quốc sư Càn Nguyên Tử.
Huyết thù tộc quần, nghênh đón ái thê quay về, Tiêu Thần phải đi con đường không bình thường.
Cho nên hắn muốn đi vào chiến trường, buông tay đánh cược một lần, đặt căn cơ bản thân trong đại thiên giới, ngày sau mới có thể từ từ tiến lên, từ đó mưu cầu tương lai khai cương toái thổ, thành lập quốc gia thuộc về mình! Chỉ có như vậy hắn mới có tư cách làm việc cần làm. Con đường này nhất định gió tanh mưa máu nhưng Tiêu Thần không có lựa chọn, cũng không tránh lui!
Vạn sự khởi đầu nan, bước đầu tiên đã an bài xong.
- Quốc chủ, tuân theo ngài phân phó, thám tử vẫn chú ý động tĩnh thành Giới Uyên, mỗi ngày đều truyền tống tình báo và bắt được không ít gian tế Yết quốc, âm thầm phát hiện rất nhiều tai mắt thế lực khác nhưng không phát hiện có gì không ổn.
Tình báo thự quan của Nhung quốc Thượng Tri đại phu đứng hàng Tam phẩm, quyền cao chức trọng, phụ trách giám sát đủ loại quan lại thu thập tình báo các nơi, chính là tâm phúc của Nhung quốc chủ Thôn Nguyên.
Càng như vậy hắn càng phải cẩn thận, không thể để quốc chủ sinh ra bất mãn, mặc dù nội tâm khó hiểu nhưng Thượng Tri đại phu không nói nhiều một lời.
Nhung quốc chủ cúi đầu, tuy hắn hoài nghi trong thành Giới Uyên có tồn tại dị thương mà hắn không nắm được nhưng dị thường là gì thì không rõ, hắn chỉ hoài nghi mà thôi, hắn cố tình điều động mật thám tinh nhuệ nhất thu thập tình báo mấy tháng qua, quả thật đã đủ chú ý. Hơn nữa chiến tuyến chuyển dời, Yết quốc ngăn cản tu chân tinh rơi vào tay giặc cho nên chống cự rất mạnh, số thám tử tăng nhiều..
Nghĩ tới đây Thôn Nguyên nói:
- Bỏ đi, cô vương chỉ hoài nghi thành Giới Uyên có tồn tại tai họa ngầm mà Yết quốc bố trí, hôm nay không có dị thường, Vân khanh nên rút thám tử bố trí trên chiến trường đi.
Mặc kệ có tồn tại dị thường hay không, Đại Tần Đế Thi cũng không tìm được, đám thám tử này bỏ ra mấy tháng không thu hoạch được gì cũng nói qua... Như vậy tạm thời bố trí xuống, chuyện trọng yếu nhất hiện tại là đánh tan Yết quốc, cũng chiếm lấy bốn mươi chín tu chân tinh. Đến lúc đó Nhung quốc sẽ có một trăm linh sáu viên tu chân tinh, có thể yêu cầu Yến quốc phong làm nước phụ thuộc thượng đẳng, quốc phẩm gia tăng, số mệnh phóng đại, từ đó tu vi của hắn có thể đột phá.
Việc này đã hấp dẫn tất cả ý niệm của Nhung quốc chủ, cho nên hắn mới xem nhạt chuyện dị thường.
Vân hầu biết rõ Nhung quốc chủ tùy ý tìm cớ nhưng quốc chủ nói cũng là sự thật.
- Vâng, thần lập tức đi làm việc này.
Kính cẩn lui về phía sau mấy bước, người này quay người rời đi thật nhanh.
Nhung quốc chủ Thôn Nguyên quay người, ánh mắt nhìn tinh đồ trên vách tường, ánh mắt nhìn lãnh thổ Yết quốc và tươi cười.
Yết quốc, hắn nguyện nhất định phải có!
...
- Tôn tiểu thư, đây là nhà của ngài, hôm nay đã thu thập sạch sẽ, cũng đã phái mấy nha đầu hầu hạ, ngài cứ ở nơi này trước xem có quen hay không, nếu như cảm thấy không ổn, ngài cứ nói một tiếng lão nô lập tức trở về bẩm phu nhân đổi nơi ở cho ngài lần nữa.
Quản gia mặc y phục màu xanh tươi cười, bởi vì thói quen eo hơi cong, khi nói chuyện có chút khách khí nhưng lộ ra một tia bất hòa.
Sắc mặt Lê Độ tái nhợt, hắn nhìn tiểu viện cũ nát ở đây, đứng từ xa đã ngửi được mùi mục nát nhưng không thể không áp chế lửa giận trogn lòng.
Phu nhân biến sắc, vừa muốn há miệng lên tiếng đã bị thiếu nữ kéo tay, khẽ lắc đầu, sau đó nói với quản gia.
- Làm phiền quản gia dẫn đường, ta rất thỏa mãn với tiểu viện này, còn phải làm phiền quản sự thay ta cảm tạ phu nhân.
- Tôn tiểu thư nói quá lời, ngài là chủ tử, đây là phận sự hạ nhân chúng ta phải làm. Trơớc mắt ngài đường xa mệt mỏi nên nghỉ ngơi sớm.
- Vân di, tặng quản sự hai cái Đông Vân ôn thủy châu.
- Tiểu thư...
Trong lòng phu nhân quýnh lên, lúc nhìn thấy bộ dạng tiểu thư lạnh nhạt liền nuốt lời muốn nói trở về, không tình nguyện lấy ra hai viên châu có linh quang nhàn nhạt như hòn đá cuội.
Hai mắt quản gia tỏa sáng.
Chương 2132vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnĐạo (Dịch)– một bộ truyện thuộc thể loạiTiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận