Hoàng Tuyền Đại Ma Bàn thôn phệ nguyên thần của bốn tu sĩ Phá Diệt đỉnh phong, sau đó hào quang tịch diệt biến mất, hồn thú Kỳ Lân gào thét, ngay sau đó nó dung nhập vào cơ thể Tiêu Thần, dường như muốn luyện hóa đoạt được.
Thoáng cảm ứng, Hoàng Tuyền Đại Ma Bàn cũng không có gì không ổn, chỉ cần tốn hao một thời gian ngắn hấp thu lực lượng nguyên thần của bốn Phá Diệt sẽ gia tăng uy lực to lớn.
Tiêu Thần khẽ gật đầu, hắn quay người nhìn sang mười hai Phá Diệt dưới trướng của mình, hiện tại tu sĩ Huyết Thần Tông vẫn lạc, phong trấn trên người bọn họ biến mất nhưng vẫn còn tơ máu lưu lại. Hắn khẽ nhíu mày vung tay áo lên, lập tức có âm dương bổn nguyên chi lực đảo qua người bọn họ, cũng luyện hóa tơ máu và quay về trong người Tiêu Thần.
Bốn tu sĩ Phá Diệt đỉnh phong bị Tiêu Thần chém giết trong mấy giây.
Thực lực của hắn khủng bố cỡ nào?
- Chúc mừng đại nhân đột phá Phá Diệt, đặt chân Tạo Vật Đại Tôn cảnh!
Đạo Ma vô cùng kích động, đột nhiên hắn quỳ xuống và kính cẩn lên tiếng.
Những người khác khôi phục tinh thần, vẻ mặt ngây ngốc, lập tức vui mừng và quỳ xuống.
- Chúc mừng đại nhân đột phá tu vi, thành tựu Tạo Vật Đại Tôn!
Giới uyên mênh mông bao la bát ngát, nó như tinh hà, tu sĩ tiểu thiên giới muốn tới đại thiên giới, nếu có tiếp dẫn thuận lợi nhanh thì hai ba trăm năm, nếu không có tiếp dẫn, chỉ dựa vào tu vi bản thân xông vào, thực lực rất mạnh còn dễ nói, nếu không có thực lực mạnh sẽ phải đau khổ giãy dụa cả ngàn năm mới ra khỏi cũng bình thường.
Lê Độ thông qua ngọc châu cảm ứng một phen, qua một lúc mới tươi cười, nói:
- Sắp rồi, nếu không cảm ứng sai, chúng ta cách lối ra giới uyên không xa.
Đoàn người Ô Lạp thị nghe xong vui mừng quá đỗi.
Xâm nhập giới uyên gần ba trăm năm, bọn họ còn vô sự nhưng thân thể tiểu thư càng lúc càng không tốt, đã không thể tiếp tục trì hoãn quá lâu.
Đôi mắt phu nhân ảm đạm, nội tâm áy náy, nếu năm đó nàng không làm hư chuyện, tiểu thư đạt được Hỏa Long ngọc, những năm qua không cần đau khổ chèo chống như thế, nghĩ đến điểm này nàng hận Tiêu Thần nghiến răng nghiến lợi.
Trong liễn tràn ngập hào quang, thiếu nữ tựa vào thành liễn, gương mặt tinh xảo hoàn mỹ, màu da càng tái nhợt. Trên làn da tái nhợt còn trong suốt có thể nhìn rõ huyết mạch màu xanh dưới da, nàng giống như tiểu mỹ nhân điêu khắc băng tạo thành.
Lông mi của nàng nhíu lại, lúc này miễn cưỡng cười cười, nàng cằm chặt bàn tay phu nhân, nói:
- Vân di ngươi yên tâm đi, những năm qua ta vẫn kiên trì được, hiện tại càng không có việc gì. Đến lối ra giới uyên, Uy Viễn Hầu lão tổ sẽ phái tu sĩ tới tiếp ứng, đến lúc đó cũng vô sự.
Phu nhân nhìn bộ dạng hữu khí vô lực của nàng liền gật đầu, trên mặt miễn cưỡng tươi cười đẻ tránh tiểu thư lo lắng.
Lê Độ nghe xong cũng thở dài trong lòng, nội tâm càng lo lắng vài phần.
Tuy tiểu thư là huyết mạch Hầu gia dòng chính không giả, chung quy chỉ là huyết mạch tiểu thiên giới. Hầu gia tiến vào đại thiên giới mười mấy vạn năm, sợ rằng đã sớm cưới thê thiếp và sinh sôi con cháu đầy đàn, đến nay huyết mạch hậu bối không biết bao nhiêu, sợ rằng không xem trọng tiểu thư quá nặng. Nếu không đã sớm phái tu sĩ tới tiếp ứng rồi, làm sao lại chờ ở lối ra để bọn họ đối mặt với các nguy hiểm trong giới uyên.
Dùng tâm trí của tiểu thư sợ rằng sớm nhìn thấu việc này nhưng không nói rõ ra mà thôi.
Nghĩ đến đây ánh mắt Lễ Độ nhìn lên người tiểu thư sinh ra vài phần thương tiếc, phất phất tay sau đó tiến lên phía trước.
...
- Đại nhân, phía trước là năm con yêu vật Phệ Hồn của giới uyên, trong cơ thể hồn châu là bảo vật không tệ, luyện hóa có thể tăng tu vi nguyên thần.
Vẻ mặt Đạo Hiền kính sợ, hắn khom người lên tiếng.
- Nếu như thuộc hạ ra tay có thể chém giết trong thời gian ngắn.
Tiêu Thần đã cảm ứng được khí tức của Phệ Hồn, khẽ gật đầu:
- Các ngươi cùng nhau ra tay, tốc chiến tốc thắng.
- Vâng, đại nhân!
Mười hai Phá Diệt kính cẩn đồng ý, bên ngoài sinh ra hào quang tiến lên.
Xâm nhập giới uyên hơn hai trăm năm, bọn họ trải qua vô số việc, nếu không phải việc khó, Tiêu Thần sẽ không tùy ý ra tay, cũng giao cơ hội chém giết cho tu sĩ thủ hạ, nhân cơ hội rèn luyện bọn họ nhiều hơn.
Luân phiên kịch chiến, mười hai tu sĩ dưới trướng tiến bộ mười phần, khí thế của bọn họ mang theo sát phạt quyết đoán cực mạnh.
Giới uyên Phệ Hồn không có thật thể, chính là vong hồn, tính thích thôn phệ nguyên thần, chúng có uy hiếp không nhỏ với tu sĩ Phá Diệt nhưng đối mặt với đám Đạo Ma liên thủ, bọn chúng chỉ có thể chèo chống một lúc và bị chém giết.
Thu hồn châu do Đạo Ma quản lý, sau đó hắn dâng lên trước mặt Tiêu Thần:
- Đại nhân, hồn châu ở đây.
Ánh mắt Tiêu Thần nhìn sang, trầm ngâm nói:
- Hai người Phương Sĩ, Vân Dương lần trước kịch chiến bị thương nguyên thần chưa khỏi hẳn. Phương Sĩ bị thương nặng lấy ba viên, Vân Dương hai viên, giao hồn châu cho bọn họ luyện hóa khôi phục thương thế.
- Đa tạ Đại nhân!
Hai người Phương Sĩ, Vân Dương vô cùng vui mừng quỳ một gối xuống hành lễ. Được hồn châu, thương thế nguyên thần của bọn họ sẽ khôi phục trong thời gian ngắn, thậm chí còn có thể tinh tiến.
Mười người còn lại hâm mộ nhưng nội tâm không nghĩ nhiều.
Đại nhân phân phối bảo vật từ trước tới nay là dựa theo yêu cầu. Hồn châu thích hợp với hai người Phương Sĩ, Vân Dương thì ban cho bọn họ, nếu ngày sau có bảo vật thích hợp với bọn họ sẽ phân cho bọn họ. Như xuất hiện tình hình có hai người cần sẽ phân theo công lao. Bản thân Tiêu Thần rất ít thu bảo vật. Như càng làm tu sĩ dưới trướng phục tùng, sau khi chiến đấu chém giết sẽ chủ động nộp lên để Tiêu Thần phân phối.
Tiêu Thần cũng thỏa mãn với cách làm này, bọn họ chính là thành viên tổ chức ngày sau bọn họ đi vào đại thiên giới, tự nhiên phải cực lực bồi dưỡng, không thể để nội tâm bọn họ sinh lòng ngăn cách, hôm nay xem ra đã có chút thành công.
- Khoảng cách lối ra giới uyên không xa, ít thì năm năm nhanh thì mười năm, có lẽ sẽ tới nơi, chúng ta lên đường thôi.
- Vâng!
Trên đường hơi dừng lại một lúc sau đó lại tiến lên trên con đường xa xôi, hào khí của đội ngũ không có áp lực. Tuy giới uyên nguy hiểm nhưng có đại nhân ở đây cũng có thể hóa giải không ít nguy hiểm trí mạng, bọn họ cũng yên tâm không ít.
Vào lúc này Tiêu Thần ngẩng đầu lên, ánh mắt lạnh lùng nhìn vào hư không, gương mặt của hắn biến thành cứng ngắt, một lúc sau liền tươi cười hớn hở.
- Rốt cuộc cũng đến sao?
Bình luận