Nếu Tiêu Thần không tu luyện Ngũ Hành bổn nguyên, đổi lại người khác rơi vào nơi này, cho dù là Tạo Vật Đại Tôn chân chính cũng không thể ngăn cản Ngũ Hành loạn lưu xoắn giết, cho dù như vậy thế cục vô cùng nguy hiểm.
Tiêu Thần hôm nay có thể bình yên vô sự là dựa vào Ngũ Hành bổn nguyên bảo hộ, mặc dù hắn tận lực điều khiển và tiết kiệm, Ngũ Hành bổn nguyên trong người của hắn vẫn tiêu hao thật nhanh.
Cho nên thời gian của hắn không nhiều lắm.
Tiêu Thần hít sâu một hơi, hắn áp chế xao động bất an trong cơ thể, chỉ qua mấy giây ngắn ngủi lại bằng vào tu vi tâm thần cường đại tiến vào trong trạng thái vong ngã, vật ngã lưỡng vong, hắn dùng tất cả ý niệm quán chú vào trong Ngũ Hành bổn nguyên.
Dưới áp lực của Ngũ Hành loạn lưu bên ngoài, Ngũ Hành bổn nguyên trong người Tiêu Thần lưu chuyển tốc độ càng lúc càng nhanh, cuối cùng một chút chậm chạp không cách nào dung hợp với âm dương bổn nguyên cũng có dấu hiệu thả lỏng.
Sau khi Ngũ Hành loạn lưu bộc phát, đám người Đạo Ma rơi vào hiểm cảnh, tốc độ Ngũ Hành bổn nguyên trong người Tiêu Thần lưu chuyển nhanh hơn một phần, chẳng qua khi đó sốt ruột cứu người nên không để ý.
Sau quá trình cứu người hắn phát hiện điểm ấy, tâm thần chấn động và sinh ra ý niệm khác.
Mượn nhờ áp lực của Ngũ Hành loạn lưu bức bản thân vào trong tuyệt địa, bức bách Ngũ Hành bổn nguyên trong cơ thể hoàn thành dung hợp cuối cùng, đúc thành âm dương, đặt chân Tạo Vật! Ý nêệm này sinh ra trong đầu liền bám rể, hơn nữa không thể xua đi.
Tiêu Thần hiểu đây là cơ hội tốt, có thể trợ giúp hắn trong thời gian ngắn nhất hoàn thành một bước nhảy gia tăng tu vi. Nhưng việc này vô cùng nguy hiểm, một khi ra tay, nếu không thành công thì hắn sẽ vẫn lạc.
Cho nên hắn vẫn do dự chưa quyết định.
Thời khắc cứu người cuối cùng, Ngũ Hành loạn lưu đột nhiên bộc phát, vào lúc tính mạng hai người Đạo Ma, Đạo Hiền tới cuối cùng thì Tiêu Thần đã có tác dụng.
Ra tay cứu mạng hai người Đạo Ma, Đạo Hiền và triệt để thu phục tu sĩ dưới trướng khăng khăng không hai lòng, càng có khả năng một lần hành động đặt chân Tạo Vật Đại Tôn cảnh.
Lui ra phía sau, bỏ mặc Đạo Ma, Đạo Hiền vẫn lạc, buông tha cơ hội tấn chức trong Ngũ Hành loạn lưu, dẫn đầu tu sĩ còn lại đi đại thiên giới cẩn thận ngủ đông, có lẽ mấy trăm năm sau có thể đặt chân Tạo Vật nhưng không có chút sai lầm hay nguy cơ vẫn lạc. Huống hồ hắn không cho rằng Hỏa tộc, Thi tộc sẽ dễ dàng buông tha cho hắn, cũng cho hắn thời gian hơn trăm năm gia tăng tu vi.
Nếu là như vậy cứ buông tay đánh cược một lần.
Cho nên Tiêu Thần lựa chọn ra tay! Bị không gian loạn lưu cuốn vào nơi này, từ đó lại mưu tính tất cả.
Trong không gian bị lực lượng Ngũ Hành tàn phá bừa bãi, tu sĩ áo xanh ngồi khoanh chân trên núi đá, trong người sinh ra khí tức khác thường, lực lượng Ngũ Hành bổn nguyên bên ngoài cơ thể lắc lư như gợn sóng, từng đạo khí tức đen trắng càng ngày càng nhiều.
...
Giới uyên.
Đám người Đạo Ma, Đạo Hiền mười hai Phá Diệt im lặng chờ ơợi tại nơi đại nhân bị Ngũ Hành loạn lưu cuốn đi, không ai lên tiếng, sắc mặt mọi người tái nhợt, trong nội tâm sinh ra kinh hoàng, mặc dù dùng tu vi tâm tính của bọn họ cũng không thể áp chế nổi.
Khoảng cách đại nhân rơi vào bên trong đã qua một tháng. Cho tới nay vẫn không có chút khí tức nào của đại nhân.
Không gian yên tĩnh làm người ta hoảng hốt, mười hai người cảm giác cổ họng phát khô nhưng không nói một lời.
Ngày hôm nay hai người Đạo Ma, Đạo Hiền đồng thời mở mắt và nói:
- Các vị đạo hữu cẩn thận, có tu sĩ tới gần!
Sắc mặt mười Phá Diệt còn lại biến hóa, chỉ vài giây sau đã phát hiện có người tới gần, ánh mắt cực kỳ ngưng trọng.
Trước kia bọn họ từng cảm ứng được khí tức của hai tốp tu sĩ, sau khi đối phương phát hiện sự tồn tại của bọn họ liền không có bất kỳ dừng lại và đi đường vòng. Hiện tại cảm ứng được khí tức chẳng những không có tránh lui, ngược lại còn lao tới, hiển nhiên có ý đồ không tốt.
Một lát sau có mấy thân ảnh xuất hiện trong tầm mắt mọi người.
Bốn thân ảnh tới từ phương xa, bên ngoài cơ thể tràn khí huyết đỏ thẫm, mùi máu tươi nồng đậm làm người ta buồn nôn.
Khí tức như vậy phải tu hành công pháp âm độc, hơn nữa cũng không phải kẻ lương thiện.
Nội tâm đám người Đạo Ma càng cẩn thận và kiêng kị.
XÍU...UU!!
XÍU...UU!!
Huyêt quang bay tới cách trăm trượng mới dừng lại, huyết quang thu liễm và bốn tên mặc huyết bào xuất hiện, sắc mặt tối tăm phiền muộn, ánh mắt nhìn đám người Đạo Ma, thần thái nóng bỏng.
- Mười hai tên tu sĩ Phá Diệt, hắc hắc, quả nhiên cơ duyên vô cùng tốt, chúng ta dễ dàng chia ba.
- Quả nhiên giới uyên là nơi vô cùng mỹ diệu, chẳng trách sư tôn thừa dịp mở giới uyên cho ba người chúng ta vào săn bắn. Hôm nay chỉ trong thời gian ngắn đã có thể thôn phệ bảy mươi ba tên tu sĩ Phá Diệt, tu vi cũng tấn chức. Hiện tại có huyết thực tương trợ, sợ rằng sẽ thuận lợi đặt chân Tạo Vật Đại Tôn cảnh.
- Không nên chậm trễ thời gian, ta đã không chờ được muốn ra tay thôn phệ bọn chúng, sau đó chúng ta quay về tông môn đột phá Tạo Vật Cảnh!
- Nói hay lắm, động thủ!
Bốn gã tu sĩ cười lớn không kiêng nể gì cả, căn bản không đặt đám người Đạo Ma vào trong mắt, bọn chúng lên tiếng làm mười hai Phá Diệt sợ hãi, tu vi bạo phát, ánh mắt lạnh lùng.
- Bằng vào các ngươi còn muốn ngăn cản tu sĩ Huyết Thần Tông, không biết sống chết! Gần đây giới uyên không yên ổn, có tu sĩ đại tộc tiến vào, cẩn thận xuất hiện ngoài ý muốn, tốc chiến tốc thắng, chúng ta sớm rời đi.
- Nói đúng!
Bên ngoài cơ thể bốn người có huyết quang xuất hiện, bọn họ vươn tay sử dụng thần thông, huyết quang xuyên qua hư không.
...
Trên đá vụn, Tiêu Thần vẫn ngồi đó, sắc mặt tái nhợt, nguyên nhân là do bổn nguyên tiêu hao lực lượng quá lớn. Hiện tại lực lượng Ngũ Hành bổn nguyên bao phủ quanh người của hắn lại gần như hoàn toàn hóa thành hai màu đen trắng.
Chỉ kém điểm cuối cùng là có thể hóa thành âm dương bổn nguyên.
Hiện tại còn sót lại một ít Ngũ Hành bổn nguyên đang không ngừng dung hợp chậm chạp.
Trong không gian hỗn loạn không có khái niệm thời gian, không biết trải qua bao lâu, bên ngoài cơ thể Tiêu Thần có một tia Ngũ Hành bổn nguyên cuối cùng đã biến mất, cũng hóa thành hai màu đen trắng.
Âm dương bổn nguyên, thành!
Bình luận