Đạo (Dịch) – Chương 2106

Đông Thịnh, Lâm Nguyên kinh hãi, vội vàng cúi đầu nói:

- Sư huynh đệ chúng ta tu vi nông cạn, uy vọng chưa đủ, làm sao có thể nhận trách nhiệm, kính xin sư tôn thu hồi mệnh lệnh đã ban ra, cũng suy nghĩ thật kỹ lại quyết định.

- Hai người các ngươi không cần kinh hoàng, vi sư đã có quyết định như vậy tự nhiên sẽ không so đo.

Tiêu Thần lên tiếng:

- Quốc chủ Thập Phương quận quốc sẽ bị vi sư mang đi, sẽ không có tai họa ngầm trong Thần quốc. Ngoài ra ta sẽ lưu một ít thủ đoạn để các ngươi trấn áp đại cục.

- Đông Thịnh, Nhân Đạo Thần quốc chính là một tay vi sư khai sáng, có thể điều động thực lực Thần quốc, hôm nay ta sẽ mang tư cách điều khiểu Thần quốc truyền thừa cho ngươi. Có lực lượng Thần quốc tương trợ, dùng tu vi của ngươi đối mặt với tu sĩ Phá Diệt cũng không sợ.

- Lâm Nguyên, tín ngưỡng của Tâần quốc đã ngày càng ổn định, mượn nhờ điêu khắc khắp nơi của vi sư, uy năng tín ngưỡng đại trận mới thành lập đã có thể ngăn cản cường địch xâm phạm, cũng có thể trấn áp phản nghịch trong giới! Vi sư sẽ giao truyền thừa tín ngưỡng đại trận cho ngươi, ngày sau nếu có kiếp nạn cũng dễ dàng ứng phó.

Nói xong Tiêu Thần dừng lại và nói:

- Vi sư ban át chủ bài cho các ngươi, yêu cầu tu vi thủ hộ Thần quốc không cao, trung tâm mới là mấu chốt nhất, lựa chọn các ngươi, vi sư tự nhiên yên tâm, ngày sau không có vi sư, các ngươi nên chú ý tu luyện, không được lười biếng. Thế giới này là nơi vi sư sở kiến hấp thu tín ngưỡng lực gia tăng tu vi. Tuy quan trọng nhưng không phải không thể bỏ qua. Ngày sau bình an vô sự tốt nhất, nếu như không được thì phải buông tha nó ngay, bảo toàn bản thân mới là chuyện quan trọng nhất.

Nội tâm Đông Thịnh, Lâm Nguyên rất cảm động, sư tôn tín nhiệm trao quyền hành cho bọn họ như vậy, lại đặt mình vào hoàn cảnh người khác mà cân nhắc chuyện ngày sau tự nhiên cũng không muốn bọn họ chịu khổ. Lập tức kính cẩn đồng ý, nội tâm âm thầm quyết định thề sống chết cũng phải thủ hộ Thần quốc của sư tôn an toàn không bị tổn thương!

Tiêu Thần khẽ gật đầu, hắn vung tay áo bắn ra hai đạo linh quang phân biệt đánh vào người Đông Thịnh, Lâm Nguyên, chính là truyền thừa điều khiển Thần quốc và tín ngưỡng đại trận:

- Các ngươi lui xuống trước đi, cảm ngộ đoạt được.

- Vâng, sư tôn!

Linh quang tiến vào trong cơ thể và khắc nội dung vào nguyên thần hai người, chỉ cần bế quan hấp thu là được, hai người kính cẩn quay người lui ra.

Tiêu Thần không nói lời nào, hắn chỉ than thở:

- Chuyện hôm nay đã an bài thỏa đáng chỉ đợi giới uyên mở ra!

Vẻ mặt hắn bình tĩnh, sâu trong đôi mắt có hào quang lóe sáng không ngớt.

...

Ba mươi bảy ngày sau, Nhân Đạo chi thành.

Tu sĩ khắp nơi hội tụ lại xem đại điển Thánh chủ cùng mười quốc quân cùng nhau phi thăng đại thiên giới.

Trong cung điện lúc giữa trưa, đôi mắt Tiêu Thần mở ra, trong cảm ứng của nguyên thần, khí tức chấn động dần dần mạnh hơn, giới uyên cũng mở ra.

- Đi!

Trong tiếng quát của hắn, thân ảnh của hắn bước lên không trung, đi tới bầu trời Nhân Đạo chi thành.

Tiêu Thần vươn tay điểm vào hư không một chiêu, không gian lập tức nghiền nát và liên thông với bên ngoài, diện tích Chiến Thần cung mênh mông, hiện nay nó yên lặng trôi nổi bên ngoài Nhân Đạo Thần quốc. Tiêu Thần ngoắc một cái, thạch tháp bay đi, hình thể dần dần thu nhỏ lại chỉ bằng ngón cái và rơi vào trong tay Tiêu Thần..

Nương theo thạch tháp rời đi, cả Chiến Thần cung sụp đổ trong yên lặng, cũng không lưu lại quá nhiều bột mịn. Bởi vì chúng là lực lượng được thạch tháp ngưng tụ từ hư không sinh ra, hôm nay thạch tháp rời đi cho nên sụp đổ quay về hư không.

Năm đó mượn nhờ Chiến Thần cung vững chắc Thần quốc, thế cục hiện tại đã không cần, mặc dù bị phá huỷ cũng không tạo thành trùng kích lên Tâần quốc. Huống hồ thạch tháp liên quan tới truyền thừa của đệ tam Đạo Tôn của Chiến Thần cung, nó vô cùng quan trọng cho nên không thể lưu lại.

Tu sĩ cả Thần quốc bởi vì có tác dụng của đại trận cho nên có thể nhìn thấy cảnh tượng tại Nhân Đạo chi thành, tâm thần rung động, sắc mặt kính sợ.

Sau khi làm xong việc này, Tiêu Thần thu thạch tháp vào nhẫn trữ vật, hắn vung ống tay áo một cái, trên đỉnh đầu xuất hiện vòng xoáy xoay tròn, khí tức Linh giới tỏa ra trầm trọng bàng bạc, uy áp mênh mông như biển.

Thông đạo đại thiên phi thăng mở ra.

Tiêu Thần dung hợp huyết mạch Na Già tộc trong người, đã thuộc tu sĩ đại thiên giới, cũng không cần thừa nhận cửa ải rèn luyện huyết mạch.

Mười giọt huyết châu xoay tròn, dùng tu vi của hắn hoàn thành quá trình dung hợp huyết mạch dễ dàng, lúc này mở mắt ra nhìn bóng lưng Tiêu Thần đại nhân càng kính sợ.

Không cần huyết mạch tôi thể. . . Đại nhân thâm tàng bất lộ ah!

Tiêu Thần không quan tâm tới sắc mặt mọi người biến ảo, gương mặt bình tĩnh cất bước hư không, mười Phá Diệt theo sau.

Dưới đất dùng Đông Thịnh, Lâm Nguyên cầm đầu, tu sĩ Nhân Đạo chi thành đồng thời quỳ rạp xuống.

- Cung tiễn Thánh chủ đại nhân phi thăng đại thế giới!

Tại nơi xa hơn, tu sĩ cả Thần quốc quỳ xuống.

- Cung tiễn Thánh chủ đại nhân phi thăng đại thế giới!

Tiếng gầm cuồn cuộn xâm nhập tầng mây.

Tu sĩ tiểu thiên tu vi đến Cổ Cảnh là có tư cách phi thăng đại thiên giới và thừa nhận huyết mạch tôi thể, bước vào thông đạo phi thăng tiến vào giới uyên.

Trong trường hợp đó Cổ Cảnh phi thăng, rèn luyện huyết mạch chính là sinh tử quan, nếu không thể thừa nhận chính là kết cục thân tử đạo tiêu. Mặc dù sống qua huyết mạch rèn luyện, sau khi tiến vào giới uyên cũng có nguy cơ trùng trùng, hơn nữa là cục diện cửu tử nhất sinh.

Hai cửa ải khó gạt bỏ đa số tu sĩ Cổ Cảnh, trong vạn người có thể vượt qua chưa đủ trăm người. Trăm người may mắn tiến vào đại thiên giới cũng biến thành tu sĩ tầm thường, cũng là nhân vật rễ cỏ pháo hôi, hơi không cẩn thận sẽ bị giết chết.

Bởi vì hiểm ác như vậy, mặc dù giới uyên cách năm ngàn năm mở một lần nhưng có rất ít tu sĩ Cổ Cảnh nguyện ý phi thăng. Phần lớn là sống vô số năm tháng vô vọng gia tăng tu vi hoặc một lòng truy cầu đại đạo mới mạo hiểm đặt chân giới uyên.

Cho nên tu sĩ từ tiểu thên giới phần lớn đều là Phá Diệt Cảnh. Bọn họ đã trở thành tồn tại đỉnh phong của tiểu thên giới, quét ngang vô cực, bễ nghễ bát phương, tu vi gần như đạt đến cực hạn. Dùng tài nguyên của tiểu thiên giới đã khó tăng lên.

Tiến vào đại thiên giới trở thành lựa chọn duy nhất của bọn họ.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...