Hắn đặt chân lên Thập phương cảnh!
Ngay khi Tiêu Thần hiểu thấu áo nghĩa của Thập phương cảnh thạch tháp thì cả người hắn thoáng cái chấn động, thần niệm bị mạnh mẽ lôi ra bên ngoài cơ thể, tiến vào trong một phiến tinh không sáng chói khác.
Một đạo thân ảnh chắp hai tay sau lưng mà đứng, ngẩng đầu nhìn lên trời, trên người không có một tia khí tức nào. Nhưng mà lưng eo lại thẳng tắp như tùng bách, dường như ngay cả bị thiên địa đè nặng cũng không có cách nào làm cho hắn cong người một chút nào.
- Lão phu Chiến Thiên mà vong, lưu lại đạo thống, để cho hậu bối đoạt được, kế thừa tâm nguyên vẫn chưa xong của ta! Thạch tháp có trăm cái, chỉ cần được một cái thừa nhận là có tư cách kế thừa đạo thống của ta.
- Nhưng mà con đường phía trước dài đằng đẵng, không thể buông lỏng chủ quan, cần phải có tín niệm một lòng vươn lên mới có cơ hội nhạ được đạo thống của ta, nhớ lấy, nhớ lấy!
Thanh âm như sấm, cuồn cuộn mênh mông. Sau một khắc, thân ảnh ấy trực tiếp tán loạn.
Ý niệm của Tiêu Thần trở về cơ thể, sắc mặt hắn lập tức hóa thành ngưng trọng, pháp lực trong cơ thể hắn điên cuồng lưu chuyển, một cỗ chiến ý từ ngực lao ra, quay cuồng muốn phá thể mà ra, cùng hô ứng với khí tức chiến ý của thạch tháp, bắn lên trên mây xanh.
Hai cỗ chiến ý,đều là dâng trào bá đạo, xuyên qua Thiên Địa, nhưng mà lại không sinh ra một chút xung đột nào. Lúc vừa mới gặp nhau lại nhanh chóng giao hòa dung hợp hoàn mỹ.
Chiến ý dung hợp, hoặc có thể gọi là ý chí dung hợp.
Loại nhận thức này, năm đó khi mới đến thạch tháp Tiêu Thần đã tự mình kiểm nghiệm qua. Nhưng mà chiến ý trong cơ thể hắn lúc đó chỉ bám vào ý chí của thạch, khí tức đôi bên cũng chỉ có một bộ phận nhỏ dung hợp. Hôm nay dung hợp lại là dung hợp từ căn nguyê, vô cùng hoàn mỹ, hóa thành một thể.
Tiêu Thần có thể cảm ứng rõ ràng được, nương theo chiến ý dung hợp, nguyên thần của hắn không ngờ lại có một tia liên hệ với thạch tháp. Mà tia liên hệ nhỏ nhoi này đang dùng tốc độ cực nhanh mà tăng trưởng.
Trong lòng của hắn đột nhiên sinh ra một cỗ dự cảm, khi trình độ liên hệ trở nên sâu sắc đến trình độ nào đó. Khi đó hắn thậm chí còn có thể khống chế thạch tháp, trở thành chủ nhân thạch tháp!
Thân thể Đạo Ma không ngờ lại bị khí tức trên người Tiêu Thần bộc phát ra mạnh mẽ bức lui, trong mắt hắn tràn ngập vẻ kích động.
Quả nhiên là hắn!
Tuy rằng trong lòng đã sớm đoán trước được, nhưng mà một ngày còn chưa nghiệm chứng thì còn chưa chuẩn xác. Hiện tại cảm nhận Tiêu Thần dung hợp với thạch tháp hắn đã không còn một chút hoài nghi nào nữa!
Tiêu Thần, đây là người mà bọn hắn đau khổ chờ đợi!
Trên thạch tháp màu đen đột nhiên tản mát ra linh quang nhàn nhạt, từng đạo hoa văn tinh xảo rậm rạp bên trên nó chậm rãi sáng lên. Chí bảo ngủ say vô số năm này rốt cuộc cũng tìm được chủ nhân của nó.
Phanh!
Phanh!
Linh quang hiện lên, mấy trăm tên tu sĩ đang cảm ngộ trong Thạch tháp bị mạnh mẽ bức bách ra, trên mặt tràn ngập vẻ khiếp sợ nhìn một màn trước mắt.
Trong lòng Đạo Ma vui vẻ, thạch tháp bài xích tu sĩ tiến vào thì cho thấy dung hợp sắp hoàn thành, thạch tháp đã là vật có chủ. Đã là vật có chủ, nếu không được chủ nhân cho phép đương nhiên sẽ không cho tu sĩ một mình tiến vào bên trong đó.
Hai mắt Tiêu Thần bỗng nhiên mở ra, chiến ý dung hợp trên mây xanh đột nhiên run lên, lập tức dùng một loại tốc độ kinh người, điên cuồng co rút lại, không có quay trở lại thạch tháp mà là vọt về phía Tiêu Thần.
Chiến ý cường hãn vô cùng, gần như hóa thành thực chất.
Tiêu Thần ngẩng đầu, trong nguyên thần tỏa ra linh quang nhàn nhạt. Chiến tự quyết đột nhiên thoát ra, từ trong mi tâm hắn bắn ra, nghênh đón chiến ý khủng bố từ trên thương khung bắn xuống.
Oanh!
Chiến ý mênh mông như là biển rộng, mênh mông cuồn cuộn, điên cuồng rót vào bên trong Chiến Tự quyết kia. Theo chiến ý rót vào trong, linh quang trên vật ấy lập tức dùng một loại tốc độ kinh người điên cuồng tăng trưởng, sặc sỡ mà loá mắt, giống như trân bảo.
Chiến ý củaTiêu Thần sau khi dung hợp với thạch tháp vô cùng mạnh mẽ, lại bị Chiến Tự quyết thôn phệ toàn bộ, không có một chút nào phát tán ra ngoài. Sau khi thôn phệ chiến ý, ở trong linh quang chói mắt bao phủ, Chiến Tự quyết này xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất. Hình thể của nó cũng không tăng lên, nhưng mà hoa văn lại đột nhiên bắt đầu sinh trưởng... rậm rạp trùng trùng điệp điệp, trình độ phức tạp của nó so với lúc trước đâu chỉ gấp trăm lần, tinh xảo mượt mà, mơ hồ còn khiến cho người ta cảm nhận được một cỗ uy áp tràn trề.
Mạnh mẽ, bá đạo, nghiêm nghị, bất khuất!
Giống như đối mặt Thiên Địa cũng không có cách nào trấn áp được hắn. Chiến Tự quyết phóng ra một cỗ ý chí kinh thiên động địa!
Hoa văn sinh trưởng dường như làm tiêu hao chiến ý khủng bố mà Chiến tự quyết thôn phệ, quang mang sáng chói bên trên dần dần ảm đạm, dần dần lộ ra bản thể của nó. Khi một tia linh quang cuối cùng tiêu tán, vật này trực tiếp rơi xuống, dung nhập vào trong mi tâm của Tiêu Thần, lơ lửng mấy tức rồi cuối cùng biến mất trong huyết nhục của hắn. Ngay khi Chiến tự quyết dung nhập vào trong huyết nhục, liên hệ giữa Tiêu Thần và thạch tháp lập tức hoàn thành. Chí bảo này từ nay về sau là của hắn. Chiến thần cung vốn là nơi dùng thạch tháp làm hạch tâm xây dựng mà thành. Khống chế thạch tháp cũng như thu toàn bộ Chiến thần cung vào trong tay. Lúc này cả v trong mắt hắn không còn chỗ nào bí ẩn nữa, ánh mắt nhìn tới đâu là có thể nhìn thấu tất cả.
Trên mây mù, một cung điện mái vòm màu vàng lơ lửng, khí thế rộng rãi mà bàng bạc. Đơn giản là cung điện này được dấu trong một tầng không gian trọng điện ở Chiến thần cung, nếu không phải Tiêu Thần khống chế thạch tháp thì cũng không thể nào phát hiện ra được.
Mà lúc này linh quang bên trên tòa cung điện kia chớp lên, có thân ảnh hai tu sĩ xuất hiện, người mặc trường bào màu tím, ngực có thêu hoa văn trăng non lưỡi liềm.
Hai người này chính là Ma Đạo, Đạo hiền của Chiến thần cung.
Nguyên thần Ma Đạo ngưng tụ thành phân thân ở thạch tháp tiến lên, dung nhập vào trong bản thể. Hai người này đáp xuống trước mắt, quỳ một gối xuống rồi nói:
- Ma Đạo, Đạo Hiền Chiến thần cung tham kiến Thiếu tôn.
Vẻ mặt kính sợ, kính cẩn từ trong đáy lòng.
Tiêu Thần nhìn hai người trước mắt, trầm mặt một lát rồi mới chậm rãi mở miệng nói:
- Xem ra chuyện hôm nay các ngươi đã sớm phát hiện ra.
- Đúng vậy.
Ma Đạo thấp giọng mở miệng:
- trước kia khi Thiếu tôn trong cung, trong lòng ta và Đạo Hiền cũng đã có suy đoán ngài mười phần là người mà chúng ta đau khổ chờ đợi. Nhưng mà bởi vì liên quan tới bí mật cho nên không thể nói rõ sớm, kính xin Thiếu tôn chớ nên trách tội.
Bình luận